Phu Thê Hoàn Khố - Chương 190

Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:09

Lục Ngạc mặc một thân áo ngắn, tóc b.úi cao, dùng băng gạc quấn tay đứng trong sân đá bóng. Quả bóng kia xoay tít mà không rơi xuống đất, thỉnh thoảng còn làm một động tác bay người.

Vệ Phồn dẫn theo một đám nha hoàn vây quanh nhao nhao khen hay, đến cả mấy bộc nhân thô kệch cũng đứng xa xa nhìn.

"Nha đầu giỏi, lại làm một cái lăn người nữa đi." Vệ Phồn liên tục vỗ tay, "Không thua gì học trò trong thư viện."

Lục Ngạc là người không chịu được khen, nghe mà hai má đỏ bừng, hai mắt sáng lên. Cũng mặc kệ có làm được hay không, nàng c.ắ.n nhẹ môi người chùng xuống, cong gối đưa bóng lên lưng, một cái xoay người định để bóng từ trên lưng lăn dọc theo cánh tay. Nhưng nàng lại không tinh thông, mọi người chỉ thấy quả bóng nhẹ nhàng bay lên, Lục Ngạc như chim yến lượn mình định đỡ lấy. Nàng dùng sai lực, chân loạng choạng lập tức ngã nhào một cú ngã đau điếng xuống đất.

Vệ Phồn đang định vỗ tay, chỉ thấy Lục Ngạc ngã vội vàng gọi người đỡ nàng dậy.

Lục Nghĩ cầm khăn lau bụi lau nước mắt cho Lục Ngạc, nửa buồn cười nửa đau lòng:

"Xem lần sau còn muốn khoe khoang không, ngã đau mới biết không thể khoe khoang."

Vệ Phồn gỡ một chiếc lá nát dính trên đầu Lục Ngạc:

"Lỗi của ta, là ta khuyến khích ngươi."

Lục Ngạc sụt sịt mũi:

"Đâu có thể trách tiểu nương t.ử, là nô tỳ ham chơi."

Vệ Phồn không yên tâm:

"Vào phòng trong xem chỗ nào bị rách da thì bôi ít t.h.u.ố.c."

Tê Châu trời nóng vết thương không dễ lành.

Lục Nghĩ kéo Lục Ngạc vào phòng xem xét sẵng giọng:

"Lần sau đừng có mà đùa giỡn nữa."

Lục Ngạc lại cười lên, nói:

"Ta đây là ngã oan, đùa giỡn chính là trò vui không giống như bên thư viện muốn qua mắt người khác. Hừ, đáng tiếc ta là tiểu nữ t.ử, nếu không cùng họ đá chưa chắc đã thua đâu."

Lục Nghĩ giật mình:

"Vừa mới ngã sấp mặt khóc sụt sùi, quay mặt đi một cái lại bắt đầu khoác lác, thật không biết xấu hổ."

Vệ Phồn nghe mà bật cười, nghĩ nghĩ nói:

"Nếu các ngươi thích đá bóng, chúng ta sẽ tổ chức một đội nữ t.ử, bảo lang chủ của các ngươi làm một sân bóng khác tự mình chơi."

Tố Bà nghe mà âm thầm lắc đầu nhưng nụ cười trên mặt lại không giấu được. Dù bất nhã nhưng cũng là một trò tiêu khiển hiếm có.

Ngược lại một đám nha hoàn nô bộc liếc nhìn nhau đều lộ ra vẻ khó xử chần chừ. Trong đó có một người gan lớn hơn một chút, nói:

"Nương t.ử vẫn là thôi đi. Trời nóng oi bức lại ẩm ướt động một chút là ướt áo. Một đám người chơi bóng, đá xong như gà rớt xuống nước…"

Vệ Phồn cũng không bắt buộc liền chuyển lời:

"Cũng được, đến lúc đó chúng ta đi xem học trò đá bóng là được. Uống rượu xem bóng sẽ cùng các ngươi cá cược một phen."

Tố Bà khuyên nhủ:

"Tiểu nương t.ử, tự mình thì không sao nhưng ở bên ngoài không nên cá cược."

Tri châu phu nhân dẫn nha đầu tôi tớ đến sân bóng cá cược còn ra thể thống gì. Chỉ có Lâu Hoài Tỷ là kẻ không có tim phổi mới vỗ tay khen hay.

Vệ Phồn chống cằm thở dài nói:

"Đúng là sinh ra nghiện cược rồi."

Nàng rảnh rỗi không có gì làm liền muốn cùng người khác cá cược một phen, bất kể là cược cái gì.

Đang khi nói chuyện, một bà t.ử đưa tin đem một phong thư đến tay Tố Bà. Tố Bà thấy trên thư ghi là học trò của Bán Tri thư viện thì rất kinh ngạc. Chuyện này dở dở ương ương, không biết vì duyên cớ gì liền hỏi bà t.ử là ai đưa tới.

Bà t.ử cười lên nói:

"Lão nô theo sai vặt đưa tin đi xem, ai da, có khá nhiều người đọc sách mặc đồng phục rất chỉnh tề giữ ở ngoài cửa, lại có lễ nghĩa."

Tố Bà đem thư giao cho Vệ Phồn. Vệ Phồn mở ra xem, hai mắt sáng lên cười:

"A, ta còn đang nói nhớ cá cược liền có một vụ đưa đến cửa."

Vẫn là cùng với a huynh của nàng đối đầu cũng không biết những học trò này vì sao lại tìm đến nàng. Đây là muốn huynh muội họ đấu một trận?

"Chỉ là, ta có thể giúp được gì?"

Nàng nhiều nhất cũng chỉ có thể lo liệu một chút tài sản riêng của mình, thương hộ bình thường căn bản không thấy, không thể so với Vệ Phóng cả ngày đi dạo trên phố chợ, đừng nói là người đến quỷ qua đường cũng quen mặt.

Tố Bà lắc đầu cười:

"Đây là muốn mượn danh tiếng của nương t.ử để làm việc. Kéo lá cờ hổ của nương t.ử ra chẳng phải là có thể tùy tâm sở d.ụ.c mà diễn một vở kịch hay sao?"

Cũng không nghĩ một chút, bây giờ Lâu Hoài Tỷ ở Tê Châu là người độc đoán. Dù bá tánh Tê Châu có đủ loại lời ra tiếng vào, nào là tiểu tri châu mặt mày như kiều nương, nào là tiểu tri châu mặt hoa sen lòng dạ sắt đá, nào là tuổi còn trẻ g.i.ế.c người không chớp mắt, làm người hà khắc tâm ngoan thủ lạt… Toàn là những lời phàn nàn. Nhưng phàn nàn thì phàn nàn, dân chúng tầm thường cũng tốt, thương hộ đi buôn cũng tốt đều mong Tê Châu có một vị ác quan như vậy. Nếu ở trên phố chợ gặp phải tiểu tri châu và phu nhân thật sự là hận không thể dùng hết vốn liếng để nịnh nọt hết lời khen ngợi.

"Theo cách nói này, vậy ta chẳng phải là thắng mà không võ?"

Tố Bà lại cười:

"Cũng không hẳn vậy. Thường nói 'Quan huyện (ở xa) không bằng kẻ quản lý ngay trước mắt ', tuy là mượn danh tiếng của nương t.ử nhưng nương t.ử không thể nào đích thân ra ngoài trấn thủ. Nhưng đại lang quân lại dễ dàng đến tận cửa! Mặt mũi của tri châu phu nhân phải cho, mặt mũi của cữu huynh của tri châu cũng không thể không cho."

Tri châu phu nhân cũng tốt cữu huynh của tri châu cũng được, đối với thương hộ và bá tánh ở thành Tê Châu ai cũng không dám đắc tội, tất nhiên là phải lấy lòng cả hai bên. Lại nói thêm, cuộc cá cược này dù sao chỉ là trò đùa sau bữa ăn, không phải là chuyện sống còn nên không cần phải phân ra thắng thua, hòa hợp êm thấm mới là tốt nhất.

Chỉ có học trò của Bán Tri thư viện mới mặt đỏ tía tai gõ bàn đập ghế đòi quyết một trận hùng.

Vệ Phồn con ngươi đảo một vòng cười:

"Vậy ta cử một người cho học trò trong thư viện."

Tố Bà gật đầu:

"Không sai, cử một người ra ngoài là tốt nhất."

Một là để chu toàn hai là cũng để phòng những học trò này không biết nặng nhẹ làm hỏng thanh danh của Vệ Phồn.

"Tiểu nương t.ử muốn phái ai đi?"

Vệ Phồn nhìn Lục Ngạc vừa thay một bộ y phục lanh lợi đi ra, đã quên mất sự chật vật lúc nãy liền nói:

"Vậy thì Lục Ngạc đi thôi. Nàng vừa rồi bị ủy khuất, cho nàng ra ngoài vui vẻ một chút."

Tố Bà nói:

"Dù là nha đầu cũng là tỳ nữ thân cận của người nên cử thêm một gã sai vặt, một v.ú già đi cùng Lục Ngạc mới phải."

Lục Ngạc nghe xong cảm thấy thú vị liền cao hứng đồng ý.

Ngoài cửa, một bọn học trò ngồi đó lo lắng bất an. Họ không sợ bị từ chối nhưng lại sợ mạo phạm. Mấy người thì thầm một hồi có chút hối hận vì đã lỗ mãng.

Chỉ có A Ma là kẻ gan to nói:

"Yên tâm, được chuyện thì là của chúng ta; không thành bị mắng, ta sẽ một mình chịu trách nhiệm."

Những học trò còn lại nghe lời này lại không chịu,

"Chúng ta cũng đọc sách thánh hiền cũng là nam nhi bảy thước, dù không phải là quân t.ử cũng không làm được chuyện tiểu nhân như vậy."

Mấy người an ủi động viên nhau vài câu, chờ đến khi lòng vừa nguội vừa nóng mới chờ được quản sự cười ha hả đi ra,

"Phu nhân của chúng ta hòa khí cũng nguyện vì việc xây dựng thư viện mà góp một phần sức mọn. Chuyện các vị cầu đã được chuẩn. Ngày mai các vị lại đến cùng với Lục Ngạc cô nương ra ngoài làm việc."

A Ma mấy ngày nay cũng đã học được chút lễ nghi vái chào hỏi:

"Quản sự, Lục Ngạc cô nương là?"

Quản sự cười:

"Nàng là tỳ nữ thân cận của phu nhân chúng ta, là trợ thủ đắc lực cũng có thể giúp đỡ các vị."

A Ma và các học trò vui mừng quá đỗi. Hai người họ vốn chỉ muốn có được một câu nói của Vệ Phồn không ngờ còn có cả người giúp đỡ. Liền một tiếng reo hò liên tục cảm ơn xong rồi hưng phấn cáo từ, định đi uống rượu chúc mừng.

Thiếu niên khí phách cũng không có mưu mẹo gì. Trên đường gặp phải mấy người Liễu tam, A Ma liền vung tay vung chân nhảy vài điệu múa mời linh của tộc mình, b.í.m tóc nhỏ vung lên vỗ tay vui mừng nói:

"Ngươi có kế Trương Lương, ta có thang mây."

Hắn ta lại lau mũi,

"Ngươi có tiểu cữu t.ử của tri châu, ta phía sau lại có tri châu phu nhân."

Liễu tam và những người khác sắc mặt đại biến nhao nhao dậm chân:

"Thật không biết xấu hổ, lại muốn mượn gió bên gối đầu (ý là thổi gió bên gối)."

A Ma cười nói:

"Đông tây nam bắc gió bên gối đầu, dễ dùng chính là gió tốt."

Nói xong, thong thả bước chân vịt cười to đi xa.

Liễu tam nói:

"Không tốt rồi, trên đời ngọn gió nào cũng không sánh bằng gió bên gối đầu."

Lâu Hoài Tỷ lại là kẻ sủng thê vô độ, chắc chắn sẽ một mực đứng về phía phu nhân của hắn.

Mấy công t.ử vô lại nói:

"Mặc kệ gió gì, chúng ta cứ tìm Vệ đại là được."

Mấy người họ tìm được Vệ Phóng liền quấy rối một trận, túm lấy áo Vệ Phóng đến nhăn nhúm. Hắn đành phải mặt mày rầu rĩ đi tìm Lâu Hoài Tỷ:

"Muội phu, việc này ngươi không được phá đám, nếu không cữu huynh ta đây không còn mặt mũi nào gặp phụ lão Giang Đông."

Vệ Phóng chua xót xoa một giọt nước mắt, lần này cá cược thua còn có ai chơi với hắn nữa.

Lâu Hoài Tỷ buồn bực:

"Dù ta không nhúng tay vào, các ngươi cũng chưa chắc đã thắng."

"Vậy ta mặc kệ, thua là do ngươi."

Vệ Phóng thở phì phò ngồi đó. Sớm biết hắn đã tham gia vào chuyện của thư viện treo một chức quan nhàn rỗi. Bây giờ không thấy được danh tiếng tốt gì mà việc vặt lại một đống. Hắn thờ ơ nhìn những học trò này, cả ngày không biết bận rộn cái gì không giống như là những người sau này sẽ đỗ cao.

Hắn cảm thấy mình lại bị muội phu lừa gạt.

Lâu Hoài Tỷ tự xét lại mình, quả thực có hiềm nghi lừa gạt cữu huynh. Hắn liền lừa gạt nói:

"Ngươi yên tâm, ta nửa chữ cũng không hỏi. Nhưng học trò trong thư viện cá cược không thể trì hoãn công trình. Phải lập một quân lệnh trạng, trước hết phải xây xong thư viện. Còn nữa, ngươi bảo học trò lập một xã hội bóng tròn, bóng đá không được bỏ."

Hắn vẫn đang chờ thu hút những phú thương đến cá cược bóng đá.

Vệ Phóng ánh mắt hoài nghi qua lại nhìn Lâu Hoài Tỷ, ý đồ nhìn ra một chút sơ hở. Nhưng muội phu của hắn là kẻ quen làm bộ làm tịch, nửa điểm hắn cũng không nhìn ra.

Nhưng bị lừa nhiều Vệ Phóng vẫn có chút kinh nghiệm,

"Chuyện của thư viện một mình ta không thể làm chủ, ta phải đi hỏi lão sư."

Hừ, Du T.ử Ly chắc chắn sẽ không lừa hắn còn đứng về phía hắn. Nghĩ lại vẫn có chút tức không nhịn được, luận thân sơ thì Lâu Hoài Tỷ vừa là huynh đệ vừa là muội phu của hắn, kết quả toàn đào hố cho hắn.

Lâu Hoài Tỷ nói:

"Ngươi không phải nói một ngày làm thầy cả đời làm cha sao? Trong đó huynh đệ cũng tốt tình huynh đệ cũng được, há có thể hơn được tình phụ t.ử của ngươi và sư thúc của ta."

Vệ Phóng ngẩng đầu suy nghĩ nửa ngày mới mừng khấp khởi nói:

"Ngươi nói có lý."

Có lý thì có lý nhưng hắn vẫn phải đi hỏi Du T.ử Ly. Vệ Phóng phòng bị như phòng cướp.

Lâu Hoài Tỷ dù không vui cũng đùa cợt nói:

"Ngươi là trẻ con ba tuổi sao, chuyện nhỏ bằng cái rắm cũng phải đi tìm cha."

Vệ Phóng cười hắc hắc:

"Lão sư của ta nói phàm là chuyện do ngươi đề xuất, hết thảy nói không. Không được nữa thì cùng hắn thương lượng chứ không thể thuận miệng đồng ý với ngươi."

"Chẳng lẽ ta là tặc?"

Lâu Hoài Tỷ giận dữ vỗ bàn một cái, đau đến vung thẳng tay.

Vệ Phóng vẫn cười hì hì:

"Lão sư của ta nói, tặc gặp ngươi đều phải nép vào góc tường, quỷ gặp ngươi cũng phát sầu, thần gặp ngươi thì sợ hãi."

Lâu Hoài Tỷ tức giận đến mức đuổi Vệ Phóng đi.

Bên phía Du T.ử Ly vừa hay cũng lo lắng học trò trong thư viện sa vào cá cược bỏ lỡ chính sự, quả thực nên lập một ngày hẹn. Y đến nói:

"Quân lệnh trạng có thể lập nhưng tiền bạc xây thư viện tri châu không được có nửa phần chậm trễ."

Lâu Hoài Tỷ trợn mắt một cái:

"Yên tâm, đã đồng ý chuyện này còn có thể giữa đường cản trở các người sao, ai muốn làm ác nhân chọc người ghét."

Du T.ử Ly cười:

"Ta thấy ngươi chính là người thích làm ác."

Lúc mình không sảng khoái liền muốn lôi kéo người khác cùng xui xẻo.

Lâu Hoài Tỷ không kiên nhẫn nói:

"Vệ muội muội đã tham gia một chân, ta có thể làm hỏng hứng của nàng sao."

"Lời này ngược lại có chút chân thành."

Du T.ử Ly cảm thán.

Vệ Phóng như một kẻ phụ họa gật đầu theo:

"Đúng vậy, đúng vậy, lời của Lâu huynh đệ không có mấy câu có thể tin."

Lâu Hoài Tỷ bị chúng bạn xa lánh liền cưỡng chế ý nghĩ xấu, chạy tới mách lẻo với Vệ Phồn, lên án Du T.ử Ly và Vệ Phóng đa nghi. Vệ Phồn đau lòng không thôi, giọng nói nhỏ nhẹ dỗ dành gần nửa ngày mới dỗ được Lâu Hoài Tỷ mặt mày hớn hở.

--

Hết chương 190.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.