Phu Thê Hoàn Khố - Chương 17.2
Cập nhật lúc: 28/03/2026 07:23
Lâu Hoài Tỷ từ góc đường ngẩng đầu nhìn ra, lảo đảo chen lấn giữa đám người. Vừa thấy bóng dáng trong lều cháo, hắn lập tức trợn mắt, rồi vội vã chạy ngược lại như thể gặp quỷ, hoảng hốt nói:
“Cữu huynh của ta cũng ở đó sao?”
Lâu Cạnh bật cười:
“Ngươi lừa gạt Vệ Đại Lang hết lần này đến lần khác, hắn mà nhìn thấy ngươi, nhất định phải gọi hộ vệ đến đ.á.n.h cho một trận.”
Lâu Hoài Tỷ xụ mặt, buồn rười rượi. Hắn với cữu huynh vốn tâm đầu ý hợp, chỉ vì một vài hiểu lầm nhỏ chưa kịp giải thích, nay bất chợt chạm mặt thì quả thật không khôn ngoan.
“Đường huynh,” hắn cầu khẩn, “ngươi nghĩ cách đưa tiểu nha đầu ra đây, ta thấy nàng rất tò mò.”
Lâu Cạnh nghĩ ngợi, rốt cuộc cũng là đường đệ mình, làm ngơ cũng không tiện, liền nói:
“Ta muốn tấm mặt nạ da người kia.”
Lâu Hoài Tỷ tức giận giậm chân:
“Đường huynh đi theo ngũ cữu cữu, học được toàn thói chẳng ra quân t.ử gì cả. Muốn mặt nạ thì sao không tự đi tìm Thủy Nhất?”
Lâu Cạnh nhíu mày, nghi ngờ đường đệ đang muốn hại mình:
“Thủy Nhất là ám vệ của Thái Thượng hoàng, bình thường ẩn thân, ta làm sao tìm được hắn? Nếu lộ ra tung tích, ngày khác huynh đệ chúng ta e chỉ còn gặp nhau ở Thanh minh trước mộ phần.”
Lâu Hoài Tỷ nghẹn họng không đáp, nhưng lại không cam tâm chịu thiệt:
“Thủy Nhất nói, mặt nạ da người hiếm lắm. Gần đây hắn không g.i.ế.c ai, không có t.h.i t.h.ể tươi, muốn có thêm cũng phải mười ngày nửa tháng. Ta đưa cho ngươi một cái đã là khó lắm rồi. Ngươi phải giúp ta làm ba việc, yên tâm, đều dễ như trở bàn tay.”
“Một việc.”
“Hai việc! Ta còn muốn ngươi cho ta cây tiễn giấu trong tay áo.”
“Một việc. Cây tiễn thì không được. Ta rất sợ c.h.ế.t, xuống Diêm vương điện cũng chẳng biết vì sao mất mạng. Nếu cần, ta đưa ngươi một thanh Liễu Diệp đao.”
“Không cần đao. Thôi, ta chịu thiệt một chút, hai việc cũng được.”
Lâu Hoài Tỷ đau lòng thở dài:
“Ngươi với ta là tay chân một nhà, thôi thì để ngươi ba phần.”
Lâu Cạnh mặt mày lạnh tanh, chẳng buồn cãi cọ, trực tiếp bước đến, sờ loạn một hồi, tịch thu cái túi da, nhét vào n.g.ự.c mình, không nói thêm câu nào mà bỏ đi.
---
Trong lều cháo, Vệ Phồn cùng Vệ Nhứ đứng nhìn. Tuyết rơi dày đặc, áo vải lam lũ chen chúc, từng người run rẩy chìa tay xin cháo. Già trẻ đều đói lạnh, mặt xanh môi tím vẫn không chịu rời.
Vệ Phồn thấy vậy không đành lòng, trong mắt hiện lên vẻ bi thương. Nàng quay đầu nhìn sang Vệ Nhứ, song lớp màn sa rủ xuống từ mũ che nên chẳng rõ gương mặt đại tỷ. Chỉ thấy đại tỷ trầm lặng, cũng mang theo bi thương khó giấu.
Vốn dĩ Vệ Phồn chỉ coi đây là trò náo nhiệt để góp vui, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh nghèo khó giữa trời đất mênh m.ô.n.g, trong lòng nàng như bị đè nặng.
Chợt có một đứa trẻ mặc áo đơn bạc, tóc rối bù, bưng một bình cháo nóng, miệng ngậm cái bánh hấp, mặc cho bỏng vẫn vừa chạy vừa cười vui sướng. Nhìn cảnh ấy, Vệ Phồn khẽ nâng má cười theo. Dẫu bạc phát cháo chẳng thấm tháp, nhưng so với chỉ biết đứng nhìn, ít nhất cũng thấy an lòng.
Đang chăm chú, nàng bỗng thấy có vật gì lông xù nhấp nhô trên nền tuyết. Nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì. Xoa xoa mắt, lại phát hiện một cục lông tròn nằm yên, như đang cố tình khiêu khích.
Vệ gia vốn không mấy kiêng kỵ quỷ thần, gan dạ từ nhỏ, Vệ Phồn liền kéo Lục Ngạc cùng một hộ vệ, định đi bắt xem rõ là thứ gì.
Đi men theo con ngõ, thấy khoảng cách cũng không xa, nàng dừng bước, toan quay lại. Ngẩng đầu, chợt bắt gặp một thiếu niên đứng trong tuyết.
Tuyết bay lả tả, hắn chống chiếc ô rách, tóc đen vương đầy tuyết, gương mặt sáng như ngọc, môi đỏ điểm son. Chỉ một nụ cười, mà giữa trời tuyết trắng như rực rỡ vạn nhành mai đỏ.
Vệ Phồn ngẩn ngơ, bất giác đưa tay vén nhẹ tấm sa che mặt.
Lâu Hoài Tỷ mỉm cười nhìn nàng. Thiếu nữ nhỏ nhắn, mềm mại, trên người mặc áo gấm đỏ thêu hươu, giày da đỏ dẫm ra từng vệt loạn xạ trên tuyết. Đôi mắt nàng long lanh, ngây thơ mà can đảm.
“Ngươi…” Vệ Phồn lắp bắp, “Ngươi sao không đến lấy một bát cháo nóng? Đại tỷ ta còn đang hấp bánh.”
“Con diều kia, ngươi có thích không?”
Lâu Hoài Tỷ hỏi.
“Ừm.” Vệ Phồn khẽ gật, “Thích.”
“Vậy còn ch.ó con?”
Lâu Hoài Tỷ giơ chú ch.ó mập mạp đang uể oải giãy giụa trong n.g.ự.c lên.
Vệ Phồn nhất thời ngẩn ra.
Hắn vội cười nói:
“Thích ăn cũng được.”
Vừa dứt lời, hắn đã đưa chú ch.ó con đến trước mặt nàng.
Vệ Phồn ngơ ngác ôm lấy, rồi lẩm bẩm:
“Thôi… vẫn là đừng ăn thì hơn.”
Hết chương 17.
