Phù Thủy Thực Tập, Nhưng Lại Ở Thời Cổ Đại - Chương 67
Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:09
“Lilith tức giận đứng dậy, hai tay chống nạnh, trừng mắt nhìn con rắn lớn dường như hoàn toàn không nhận ra lỗi lầm của mình kia.”
Lẽ nào cái đồ này không có một chút lễ nghi bàn ăn nào sao?
Đại xà đặt đũa xuống, đuôi khẽ cuốn một cái, kỳ tích thay lại đem toàn bộ nước thịt rơi vãi hút sạch vào trong.
“Hừ, coi như ngươi biết điều.”
Dung Dực đã quên mất mình đang có biểu cảm gì rồi, hắn chỉ cảm thấy bây giờ mình chắc chắn là đã say rồi.
Hắn dùng sức dụi dụi mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Không, hắn nhất định là xuất hiện ảo giác rồi, nếu không sao lại thấy ác quỷ trước mặt lại biến thành mèo rồi?
Một luồng gió lạnh thổi vào, mang theo mấy phần hàn ý, Dung Dực đột nhiên rùng mình một cái, Đại Trưởng công chúa biến mất hút từ khi vào cung không biết từ lúc nào đã bước vào.
Bộ cung phục thêu họa tiết long phụng phức tạp dưới ánh nến mờ ảo trông thật hoa lệ và uy nghiêm.
“Con ngồi ngây ra đó làm cái gì vậy?”
Dung Dực lúc này mới hồi phục tinh thần, vội vàng đứng dậy hành lễ, trong lòng như sóng cuộn biển gầm, không biết phải giải thích tất cả những chuyện này như thế nào.
Hắn lén liếc nhìn bên cạnh bàn, Lilith đang mang vẻ mặt vô tội ngồi ở đó.
Không biết nhé, dù sao nàng nghe thấy tiếng bước chân là biến trở lại rồi.
Dung Dực:
“...”
“Hỏi con đấy, sao không lên tiếng?”
Giọng nói của Đại Trưởng công chúa mang theo chút ý cười, rõ ràng hiện tại tâm trạng bà đang rất tốt.
“Mẹ, con đang...”
Dung Dực đảo mắt liên tục, vắt óc suy nghĩ:
“Con đang nghĩ, hiện tại đồ ăn trên bàn có chút không đủ ăn, có nên tới nhà bếp tìm thêm chút gì đó ăn không.”
Hắn quay đầu nhìn mặt bàn đã bày đầy đĩa trống.
“...”
Không phải chứ, hai cái đồ này là đã bị bỏ đói mấy trăm năm rồi sao?
Nhưng lời đã nói ra, Dung Dực chỉ có thể kiên trì tiếp tục bịa chuyện.
“Mẹ cũng biết đấy, con người con hễ đói là đầu óc lại không được linh hoạt, cho nên vừa rồi mẹ hỏi gì, con hoàn toàn không phản ứng kịp.
Hì hì, hay là mẹ cùng con bây giờ tới nhà bếp xem thử, biết đâu có thể mang về cho mẹ chút đồ ăn ngon.”
Nói xong, Dung Dực liền ra bộ định chạy, lại bị Đại Trưởng công chúa ấn vai lại.
“Không đủ ăn?
Sao ta nghe Dữ ca nhi nói ban ngày con chẳng ăn mấy, buổi tối đều chuẩn bị phần ăn gấp đôi, sao có thể ăn không no?”
Ánh mắt Đại Trưởng công chúa nghi ngờ nhìn hắn:
“Cái thằng nhóc láu cá này, lại đang lén lút mân mê cái gì đấy?”
Dung Dực:
“...”
Phần ăn của hai người thì đã sao, tuy người ăn cơm chỉ có mình hắn là con người, nhưng hai cái đồ kia, nếu không phải mẹ tới kịp lúc, ước chừng bọn họ có thể gặm sạch cả đĩa luôn rồi.
Nhưng những chuyện này hắn đều không thể nói ra.
Đại Trưởng công chúa đặt ánh mắt lên bàn ăn:
“Một mình con ăn cơm sao trên bàn lại có hai cái ly?”
Bà nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm xem có chỗ nào có thể giấu được một người hay không.
Tim Dung Dực thắt lại:
“Ồ, cái đó ạ, đây là rượu gạo vừa mới tịch thu được từ một tên tiểu nội thị, con ngửi thấy thơm quá nên rót ra một chút nếm thử.”
Đại Trưởng công chúa nghe vậy, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn:
“Chỉ vì cái này?”
“Tất nhiên rồi ạ?”
Dung Dực lớn giọng nói!
“Được rồi, nhưng với cái t.ửu lượng một ly là gục của con, nếm thử vị là được rồi, đừng có ham chén, lỡ mất chính sự.”
Dung Dực nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
“Đó là đương nhiên rồi, mẹ còn không hiểu con sao?”
Đại Trưởng công chúa gật đầu, chính vì hiểu cái đức hạnh của con là như thế nào nên mới lo lắng đấy.
“Vậy con chuẩn bị hai bộ bát đũa làm cái gì?”
Đại Trưởng công chúa đổi giọng, lại quăng ra một câu hỏi mới.
Dung Dực:
“!!?”
“Con đừng có nói với ta là cái này dùng để cho mèo ăn cơm đấy nhé?”
Đại Trưởng công chúa khoanh tay, cười nhạo nói.
Dung Dực chớp chớp mắt nói:
“Ái chà, mẹ đúng là sáng suốt như đuốc, con đúng là để cho mèo ăn đấy ạ!”
Hắn gắp miếng thịt cuối cùng trong nồi vào cái bát trước mặt Lilith.
“Ăn thế nào?
Chẳng lẽ nó còn biết dùng đũa?”
Đại Trưởng công chúa nhướng mày nhìn hắn, mang vẻ mặt xem con còn có thể nghĩ ra cái cớ sứt sẹo nào nữa không.
Lilith ở bên cạnh phối hợp vươn vuốt cầm lấy đôi đũa, tuy có chút gượng gạo nhưng đúng là đã gắp miếng thịt kia lên thật.
Đại Trưởng công chúa:
“!!?”
Mèo thời buổi này đều biết dùng đũa rồi sao?
Lilith:
“...”
Con người thật là phiền phức, nói với bà bà lại không nghe, nàng thật sự cầm đũa lên bà lại không vui.
“Mẹ và biểu ca đều không ở đây, một mình con ăn chẳng có ý nghĩa gì.”
Dung Dực có chút đau đầu đỡ lấy vuốt của Lilith, đem miếng thịt bỏ vào miệng nàng.
“Con nếu cảm thấy một mình không có ý nghĩa thì mau cưới một người vợ đi, chẳng phải sẽ có người cùng con ăn cơm sao?”
Đại Trưởng công chúa khẽ thở dài một tiếng,
“Con bây giờ nên cân nhắc chuyện thành gia lập thất rồi.
Ta nghe nói tinh thần của con dạo gần đây ngày càng kém đi, ngay cả ban ngày cũng phải ngủ tới nửa ngày mới tỉnh, điều này làm lòng ta sao có thể yên tâm được.”
Dung Dực lắc đầu:
“Mẹ lúc nào cũng lo lắng quá nhiều, hơn nữa bây giờ con cũng đâu có một mình đâu ạ.”
Đại Trưởng công chúa kinh hãi:
“Cái gì?
Con bây giờ vì không muốn thành gia mà đến làm người cũng không muốn làm nữa sao?”
Dung Dực:
“...”
Không phải chứ, khả năng thấu hiểu của mẹ sao lúc nào cũng nhảy vọt như vậy?
“Ý của con là, con cũng không phải một mình đâu ạ, con ở đây còn có trăm vạn đại quân đây này.”
Tiểu thái giám ngoài cửa nghe lén bị dọa cho “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, khay trà trên tay suýt chút nữa đ.á.n.h rơi, rõ ràng là bị những lời nói đột ngột này của Dung Dực chấn động không hề nhẹ.
Trăm vạn đại quân!
Tâm hồn bé nhỏ của hắn đã phải chịu một cú sốc mạnh mẽ.
Phải biết rằng quốc gia của bọn họ tổng cộng cũng chỉ có một ngàn vạn dân thôi!
Tiểu thái giám bị dọa cho sắc mặt trắng bệch, run rẩy tay lấy từ trong ng-ực ra giấy và b-út, viết xuống mấy chữ ngoằn ngoèo.
“Kẻ địch —— sở hữu trăm vạn đại quân, mau báo cho Thần sứ!
Thật là khủng khiếp!”
Nhịp tim của tiểu thái giám đập thình thịch như đ.á.n.h trống, hắn chạy trối ch-ết ra ngoài một cách vô định.
Loại tin tức này, hắn nhất định phải truyền ra ngoài.
Chạy qua con hẻm cuối cùng, hắn đột ngột phanh chân lại, đ.â.m sầm vào một người.
Nghe nói dùng rắn ngâm rượu sẽ chữa được phong thấp...
Người nọ mặc quan phục màu tím, dáng vẻ cao lớn tuấn nhã, chắp tay đứng dưới gốc cây đang nói gì đó, khuôn mặt đầy nước mắt, trên mặt còn thỉnh thoảng mang theo nụ cười quái dị.
Tiểu thái giám nhìn sang phía đối diện của hắn, thấy xung quanh ngoại trừ thỉnh thoảng có lá cây rụng và tiếng người loáng thoáng từ trên tường cung truyền tới, thì chẳng có cái gì cả.
“!!!”
Tim tiểu thái giám thắt lại, không tự chủ được lùi lại một bước.
Hắn nuốt nước miếng, lăn lộn bò lết chạy về phía cung điện xa xa.
Đáng sợ quá đáng sợ quá, tiểu thái giám chạy như điên, trong đầu liên tục chiếu lại nụ cười quái dị vặn vẹo của nam t.ử mặc quan phục màu tím kia.
Hắn chỉ nghe nói tới đây làm gián điệp được bao ăn bao ở, chứ không có ai nói với hắn là còn gặp phải chuyện quái dị như thế này đâu!!!
Mẹ ơi!
Con muốn về nhà!
Trước bàn ăn, biểu cảm của Đại Trưởng công chúa khựng lại.
Đợi đã, thằng nhóc này đang nói cái gì cơ!?
Trăm vạn đại quân?!!
Toàn bộ Đại Ung bọn họ tổng cộng cũng chỉ có bấy nhiêu thôi chứ?
Hơn nữa bấy nhiêu người này phải tốn bao nhiêu quân phí để nuôi dưỡng?
Đại Trưởng công chúa tìm lại giọng nói của mình:
“Trăm vạn đại quân gì cơ?”
“Thì là trăm vạn đại quân của nhà chúng ta đấy ạ, mẹ cũng biết mà.”
Dung Dực nghiêng đầu giải thích.
Đại Trưởng công chúa im lặng hai giây.
Sao bà không nhớ có chuyện trăm vạn đại quân gì nhỉ?
Lẽ nào là di sản của người anh họ không đáng tin cậy của bà để lại?
“Là Dữ ca nhi đưa cho con sao?”
Dung Dực:
“Cái này thì liên quan gì tới biểu ca chứ?
Là tự con nuôi đấy ạ?”
Đại Trưởng công chúa lập tức cảnh giác hẳn lên:
“Lại còn dám nuôi riêng tư binh!”
Điều này còn ra thể thống gì nữa!
Dung Dực cúi người xuống, lục lọi dưới gầm bàn.
Ánh mắt Đại Trưởng công chúa nhìn chằm chằm vào hắn, tập trung chú ý, trong lòng trào dâng đủ loại suy đoán.
Giây tiếp theo, Dung Dực vui vẻ thốt lên:
“A, hóa ra ở đây!”
Hắn từ dưới gầm bàn bế ra Vương Bách Vạn đang đ.á.n.h nhau với chiếc giày của hắn,
“Ở đây này!
Vương Bách Vạn và Dung Đại Quân, đây còn là tên do mẹ đặt đấy ạ!”
Vương Bách Vạn:
“.”
Không khí im lặng quái dị trong vài giây.
Đại Trưởng công chúa há miệng, nói:
“...
Thôi đi, con thích thế nào thì tùy con vậy.”
Bà tới đây là định nói cái gì nhỉ?
Thôi, không quan trọng nữa.
Người ta thường nói đứa trẻ sinh ra ai bế đầu tiên thì giống người đó, sớm biết cái điều này linh ứng như vậy, năm đó bà thà tự mình xuống đất bế chứ quyết không giao cho Phúc Vương cái đồ ngốc nghếch kia!!!
Đại Trưởng công chúa chỉnh lại những nếp gấp trên ống tay áo, đứng dậy nói:
“Con cứ ở đây mà chơi một mình đi, ta còn có việc phải xử lý, không rảnh đứng đây nói nhảm với con nữa.”
“Không sao, mẹ cứ đi bận việc của mẹ đi ạ.”
Dung Dực đặt Vương Bách Vạn lên chiếc ghế bên cạnh, “Ở đây có bọn họ bầu bạn với con rồi.”
Đại Trưởng công chúa:
“...”
Nói thật lòng, bà nghe vậy càng thấy lo lắng hơn.
Có ai lúc ăn cơm lại để một con mèo biết dùng đũa ở bên cạnh không cơ chứ?
Đây là thành tinh rồi phải không?
Còn có con ch.ó kia nữa, còn chưa cao bằng đế giày, con cho mèo ăn cái gì thì không thể cho ch.ó ăn một chút sao?
Đại Trưởng công chúa muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm mà đứng dậy rời đi.
Tiễn Đại Trưởng công chúa xong, Dung Dực cầm ly rượu trong phòng, ực ực một hơi uống cạn sạch nước trà bên trong.
“Cuối cùng cũng đi rồi, các người tiếp tục đi.”
Dung Dực quay đầu nhìn Lilith đã biến trở lại thành hình người đang liên tục nhúng thực phẩm vào nồi.
Nghi hoặc hỏi:
“Con rắn kia đâu mất rồi?”
Động tác trên tay Lilith khựng lại.
Đúng nhỉ, đại xà sao lại không thấy đâu rồi?
