Phúc Họa Nhân Đôi, Buff Chồng Hiệu Ứng. - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:09
Bây giờ, Phí Thành Tài lại sắp sửa thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng rồi, mẹ anh đương nhiên là không cần đến đứa con trai là anh nữa rồi."
Bố tôi ở trong sự tủi thân, uất ức mà bật ra một tiếng cười giễu cợt.
“Cái gì mà không có con trai, rồi thì ta muốn nịnh nọt lấy lòng thằng cháu trai, còn có cả chuyện mồ mả tổ tiên nở mày nở mặt nữa chứ, mấy cái lời đó làm sao mà một đứa trẻ tuổi trẻ bây giờ có thể tự mình nói ra được chứ.
Chắc chắn là do bố mẹ tôi cùng với gia đình anh cả ngày thường xuyên nói ra nói vào chuyện này, cho nên Thành Tài nó mới bị tai nghe mắt thấy rồi học theo thôi.
Ban đầu, tôi cứ ngỡ trong lòng anh cả vẫn còn nghĩ đến đứa em trai là tôi đây chứ.
Dù sao thì mua nhà cũng mua cùng một khu chung cư, hai đứa nhỏ mười mấy năm qua đi học đều ở cùng một trường, cứ cách một khoảng thời gian anh ấy lại luôn miệng hỏi han xem dạo này tôi sống thế nào, cứ như thể quan tâm đến tôi lắm vậy.
Bây giờ nhìn lại xem, phân minh rõ ràng chính là muốn đem ra so bì và khoe khoang thì có!"
Mẹ tôi nghe xong lại càng thêm phần không vui.
“Mấy năm trước, cửa hàng quần áo của bác gái cả mở ngay đối diện đơn vị làm việc của em, đồng nghiệp của em có đi ngang qua rồi ghé vào xem đồ.
Bác gái cả đầu tiên là hỏi dò xem chị ấy và em có phải làm chung một bộ phận hay không, vừa mở mồm ra là đã hỏi thăm xem lương lậu được bao nhiêu, phúc lợi thế nào, tiền trợ cấp cộng dồn lại một chỗ thì một năm tổng cộng kiếm được bao nhiêu tiền?
Đồng nghiệp của em không muốn nói, bác gái cả lập tức bày ra bộ mặt thối tha, người ta vừa mới bước chân ra khỏi cửa là đã quay sang ch/ửi người ta là đồ nghèo kiết xác rồi.
Có ai đi quan tâm đến họ hàng thân thích theo cái kiểu quan tâm như thế không hả?
Chẳng phải là đang bày ra cái bộ mặt rõ rành rành:
Vừa sợ anh em chịu khổ, lại vừa sợ anh em lái xe sang hay sao."
Bố mẹ tôi vẫn còn đang tức giận mà bàn tán, tranh luận với nhau về những chuyện gì nữa, nhưng tôi thì không còn tâm trí đâu để mà chăm chú lắng nghe nữa rồi.
Bây giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, gia đình bác cả quả thật là luôn duy trì một sự quan tâm, chú ý vô cùng đặc biệt nhưng trông có vẻ rất đỗi bình thường đối với gia đình chúng tôi.
Ngày thường, bác cả và bác gái cả cứ thích nói bóng nói gió để dò hỏi về thu nhập của gia đình tôi.
Sau khi biết được con số cụ thể rồi, trên gương mặt họ luôn luôn vô thức lộ ra một vẻ mặt hoặc là vui mừng khôn xiết, hoặc là không biết thỏa mãn, hoặc là có chút rầu rĩ, hận rèn không thành thép.
Tính đến thời điểm này thì mọi chuyện xem ra vẫn còn được coi là khá bình thường.
Cho đến tận sau khi tôi và anh họ cùng nhau bước chân vào trường tiểu học.
Khả năng học tập của tôi thật sự là không có một chút thiên phú nào cả.
Rõ ràng bản thân đã vô cùng nỗ lực, cố gắng hết sức mình rồi, thế nhưng thành tích học tập của tôi mãi mãi chỉ có thể lẹt đẹt nằm ở nhóm trung hạ của lớp.
Trái ngược hoàn toàn với tôi, anh họ suốt ngày suốt đêm chỉ biết có điên cuồng chơi bời, lêu lổng.
Thế nhưng cứ mỗi lần có kết quả thành tích thi cử được công bố ra, tổng số điểm của anh ta luôn luôn danh liệt tiền mâu, nằm trong top đầu của trường.
Thời gian đầu, bố mẹ tôi cũng tìm đủ mọi cách thức để đăng ký cho tôi tham gia vào các lớp học thêm, mua đủ loại sách bài tập về cho tôi luyện đề, dùng đủ mọi phương pháp để nâng cao thành tích học tập của tôi lên.
Thế nhưng họ đã phải tiêu tốn suốt mười mấy năm trời thời gian và công sức, nhưng kết quả chứng minh được trên người tôi thì lại chỉ có duy nhất một đạo lý:
“Tôi đích thị là một kẻ tầm thường, không có tài cán gì.”
Còn anh họ thì lại là một thiên tài bẩm sinh, không thầy tự thông.
Chính vì lý do này mà từ nhỏ đến lớn tôi đã phải gánh chịu không biết bao nhiêu lời chế giễu, cười chê của đám đông xung quanh.
Càng nghĩ lại càng thấy bí bách, uất ức trong lòng, tôi bắt đầu thu dọn và sắp xếp lại toàn bộ những bài thi, đề thi của mình trong khoảng thời gian một năm trở lại đây.
Vốn dĩ vào cái ngày trước khi kỳ thi đại học diễn ra vài ngày, rất nhiều bạn học trong lớp đều đem vứt bỏ, xé nát hết rất nhiều sách giáo khoa, vở bài tập và bài thi của mình, biến chúng thành một trận mưa giấy trắng bay lượn ngập tràn khắp bầu trời.
Coi như đó là một lần làm lễ chia tay vô cùng hoành tráng và lãng mạn đối với quãng đời thanh xuân của chính mình.
Thế nhưng tôi thì lại không làm như vậy, chủ yếu là tôi muốn giữ lại để đem bán phế liệu lấy tiền.
Bán đi chắc cũng kiếm được vài chục tệ, xem như đó là cái giá cho sự vất vả, nhọc nhằn của những năm tháng thanh xuân vậy.
Tuy rằng cái giá đó có hơi rẻ mạt thật.
Nhưng thành tích học tập của tôi đúng thật là không đáng tiền chút nào cả.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên một tiếng thông báo tinh tinh.
Là một bài đăng trên trang tỏ tình của trường học.
Có một cô em khóa dưới đăng một bài viết đang rất hot và được thuật toán đề xuất, đẩy thẳng thông báo đến cho tôi.
Tiêu đề của bài viết là:
[Tuyệt đối đừng bao giờ tự mình mang cái kính lọc thần tượng đối với các học thần nữa nhé, đặc biệt là cái loại học thần vừa mới đại tiện mất kiểm soát ở phòng thi ấy!]
Hóa ra là có một cô em khóa dưới đang học lớp mười một, vào thời điểm trước khi kỳ thi đại học diễn ra, cô bé đã cùng với vài bạn học khác trải qua mấy vòng đấu giá gay cấn, vất vả lắm mới chịu chi ra một khoản tiền lớn để mua lại được xấp tài liệu học tập lớp mười hai của anh họ tôi.
Vốn dĩ cô bé cứ ngỡ rằng, bản thân có thể từ trong đống tài liệu đó mà học hỏi, thu hoạch được không ít kiến thức bổ ích, cốt lõi.
Kết quả là, sau khi nhận được một xấp tài liệu dày cộp, ngoại trừ cái bìa sách trông có vẻ hơi cũ kỹ ra thì nội dung bên trong nếu không phải là để trắng tinh, thì cũng là những nét vẽ bậy bạ, nguệch ngoạc lung tung cả lên, thậm chí còn có một vài trang viết đầy những lời bình phẩm, nhận xét vô cùng “sắc bén, thô tục" của anh họ tôi dành cho không ít bạn nữ trong các lớp học, đi từ vóc dáng cơ thể cho đến diện mạo khuôn mặt bên ngoài.
Cái gì mà em này có thể lên giường được này, nhất định phải làm cho rên rỉ đến ch/ết đi sống lại mới thôi, bộ ng/ực căng tròn, nảy nở như sóng lượn kia mà không bóp một cái thì đúng là uổng phí một đời làm thằng đàn ông lăng nhăng...
Nói tóm lại là ngôn từ thô thiển, tục tĩu vô cùng.
Cô em khóa dưới sau khi nhận được đống tài liệu đó thì cả người bốc hỏa, tức giận đùng đùng đi tìm anh họ tôi để đòi lại tiền.
Anh họ tôi chẳng những không chịu trả lại tiền, mà ngược lại còn trưng ra cái thái độ vô cùng tồi tệ, hống hách để dạy đời cô em khóa dưới.
“Cho dù môn cuối cùng tao thi có không được tốt đi chăng nữa, thì tổng số điểm thi đại học của tao tuyệt đối cũng phải nằm ở mức trên 700 điểm!
Mày cứ ngoan ngoãn mà quỳ xuống dập đầu bái phục tao là được rồi, việc gì mà cứ phải kiếm chuyện làm trò trống gì ở đây thế hả?
Mày cứ chống mắt lên mà chờ xem cái số điểm thi đại học của tao nó vỗ bành bành vào cái bản mặt của mày đi nhé!
Cái đồ đĩ điếm rẻ tiền!"
Cô em khóa dưới tức quá hóa điên, liền tự mình viết một bài văn dài vạn chữ để bầu bạn, xả hết mọi sự bực tức, uất ức trong lòng ra, đồng thời lập ra một cái bài viết làm bằng chứng rõ ràng.
[Tôi hôm nay chính là muốn chống mắt lên xem, cái thằng biến thái c.u.ồ.n.g d.â.m tà bại này rốt cuộc là có thể thi đỗ được bao nhiêu điểm!]
700 điểm á?
Anh họ tôi trước đây trong mấy kỳ thi thử quả thật là có tên trên bảng vàng thành tích của trường.
Nhưng thành tích học tập của tôi thật sự là quá mức lẹt đẹt, bố mẹ vì muốn để ý, chăm sóc đến cảm xúc của tôi nên cũng chưa bao giờ đem tôi ra để so sánh với anh họ cả.
Tôi rất nhanh đã tìm kiếm được thành tích điểm số của anh họ trong vài kỳ thi lớn gần đây nhất.
Thật là một kết quả đáng kinh ngạc làm sao!
Tôi:
360 điểm.
Anh họ:
720 điểm.
Tôi:
356 điểm.
Anh họ:
712 điểm.
Tôi:
345 điểm.
Anh họ:
690 điểm.
Thành tích điểm số của tôi luôn d.a.o động, quanh quẩn ở mức 350 điểm đổ lại.
Còn tổng số điểm của anh họ trong mấy kỳ thi lớn vừa qua đều phá vỡ mức 700 điểm!
Hơn nữa cứ mỗi một lần như thế, số điểm của anh ta đều vừa vặn gấp đôi tổng số điểm của tôi!
Chuyện này chẳng phải là quá mức trùng hợp đến mức quái dị rồi sao!
06
Tôi đã thức trắng suốt một đêm không ngủ.
Ngoại trừ việc đem toàn bộ số điểm của các kỳ thi quan trọng trong suốt ba năm học cấp ba ra để so sánh, đối chiếu với nhau.
Tôi còn lục lọi, tìm kiếm lại hết tất cả những thành tích điểm số của anh họ từ thời cấp hai, tiểu học mà tôi có thể tìm thấy được.
Cứ mỗi một kỳ thi lớn quan trọng, thành tích điểm số của anh họ luôn luôn vừa vặn gấp đôi số điểm của một đứa học tra, học lực yếu kém như tôi!
Còn đối với mấy bài kiểm tra nhỏ khác, số điểm tuy không hoàn toàn chính xác tuyệt đối nhưng cũng xấp xỉ, cận kề với mức gấp đôi.
Nhìn thấy ánh bình minh ngoài cửa sổ đã bắt đầu mờ mờ sáng, tôi mệt mỏi đến mức hai mắt nổ đom đóm, ngồi bệt xuống đất, xung quanh vây quanh đầy những sách vở, bài thi, giấy nháp nhằng nhịt chữ nghĩa.
Bản thân tôi lúc này cũng không biết rõ liệu đây có được coi là bản thân đã xác minh, tìm ra được cái gì hay không nữa.
Thế nhưng cái gì cũng đều là nhân hai lên.
Nhân hai lên.
Double kill!
Chuyện này chẳng phải là ban ngày ban mặt gặp ma rồi hay sao!
Buổi sáng, bố mẹ tôi đang chuẩn bị sửa soạn quần áo để đi làm.
Nhìn thấy sắc mặt xanh xao, nhợt nhạt giống như ma đói của tôi, hai người không khỏi giật nảy mình kinh hãi.
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi một cái.
“Lộ Kỳ, kỳ thi đại học vừa mới kết thúc xong, con cũng không được phép nuông chiều, thả lỏng bản thân đến mức thức đêm thức hôm như thế này đâu nhé!"
Bố tôi thì vẫn còn đang kìm nén một ngụm tức khí trong lòng.
“Vốn dĩ từ đầu bố mẹ cũng chẳng hề trông mong gì vào việc con có thể thi đỗ vào trường Thanh Hoa hay Bắc Đại cả, thế nhưng con không thể vừa mới thi xong một cái là đã chơi bời đến mức điên cuồng như vậy được."
Tôi ủ rũ cúi đầu, vừa húp sữa đậu nành vừa uể oải lên tiếng.
Thốt ra một câu thở dài đầy ngao ngán.
“Có lẽ là do số mệnh của con thật sự không tốt thật rồi."
Mẹ tôi nghe thấy câu nói đó thì lập tức cuống cuồng cả lên.
“Nhổ bãi nước bọt nói lại đi!
Cái gì mà số mệnh không tốt chứ?
Đó là do bà nội con ngậm m/áu phun người, nguyền rủa con thôi, làm sao con cũng có thể tự mình thừa nhận cái điều vô lý đó được chứ!"
Bố tôi cũng nghiêm giọng, trịnh trọng lên tiếng:
“Lộ Kỳ, sao con lại có thể tự mình nói ra những lời như thế được chứ?
Con là một đứa con gái, từ nhỏ đã có thể chất yếu ớt, nhiều bệnh tật, thành tích học tập cũng chỉ ở mức bình thường, thế nhưng có bao giờ bố và mẹ oán hận con nửa lời, hay cho rằng con thua kém người khác đâu cơ chứ?
Con người một khi đã tự cho rằng bản thân mình yếu kém, rồi đem cái lý do đó ra để làm cái cớ trốn tránh, thì sau này khi gặp phải bất kỳ chuyện gì đi chăng nữa, con cũng sẽ lập tức nản lòng thoái chí mà bỏ cuộc ngay thôi!
Những lời nói kiểu như thế này sau này không được phép nhắc lại nữa..."
Lời còn chưa kịp nói xong, điện thoại của bố tôi đã lập tức rung lên bần bật.
Màn hình hiển thị cuộc gọi đến chính là bà nội.
