Phúc Mệnh Vượng Quân Vương - 01
Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:06
Ta sinh ra đã mang phúc mệnh, có số vượng người cạnh bên, chỉ tiếc dung mạo lại bình thường.
Vừa đính hôn với nhị công t.ử Hầu phủ, chàng đã được phụ mẫu coi trọng, quan chức cũng liên tiếp thăng hai bậc. Kinh thành ai cũng bảo rằng vận may của chàng cuối cùng cũng đến.
Về sau, Tam hoàng t.ử nghe đến mệnh cách đặc biệt của ta, nhất quyết đòi cưới ta vào phủ. Hầu phủ không dám đắc tội hoàng t.ử, thế là sai người trả lại hôn thư ngay trong đêm đó.
Nào ngờ Tam hoàng t.ử vốn chẳng hề có ý định nghênh thú ta, hắn chỉ muốn thay tỷ tỷ trút giận, lấy hôn sự của ta làm trò vui để nàng ta được dịp cao hứng.
Tỷ tỷ thấy ta mặt mày ủ dột trở về, bèn cười nhạo: "Chẳng phải ngươi có phúc mệnh sao? Sao đến lượt mình lại t.h.ả.m hại như ch.ó nhà có tang thế kia?"
Trong lòng ta trống rỗng, chẳng biết nên làm gì, đành một mình đến Huyền Vân Quan, muốn nhờ lão đạo sĩ tính lại vận mệnh cho ta một lần nữa.
Khi xuống núi, ta tình cờ trông thấy một người nằm bên đường, cả thân mình bê bết m.á.u, hai chân đều đã gãy. Người ấy thế mà lại là Thái t.ử vừa bị phế truất không lâu.
Ta vén mái tóc dính m.á.u trên mặt hắn, ngồi xổm xuống hỏi: "Ngươi có tin vào số mệnh không?"
Không đợi hắn lên tiếng, ta đã thương lượng trước: "Ngày sau, nếu ngươi có thể lại một bước lên mây, có thể ban cho ta một cuộc sống phú quý chăng?"
Ta đỡ ngón út bị gãy của hắn lên, móc ngón út của mình vào.
"Ngoéo tay thề, trăm năm không được đổi ý."
Nói xong, ta tiện tay tháo luôn chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay hắn.
Phế Thái t.ử mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt ra được một tiếng: "Ngươi..."
1.
Gặp được Tiêu Thừa Nghiễn quả thực là chuyện ngoài ý muốn.
Khi ấy, hôn ước của ta vừa bị hủy, trong lòng nghẹn đến khó chịu nên mới chạy đến Huyền Vân Quan tìm Huyền Vi đạo trưởng, muốn hỏi xem năm xưa ông có tính nhầm hay không.
Chuyện này phải kể từ năm ta lên năm tuổi.
Khi ấy, Huyền Vi đạo trưởng đang thiếu một trăm lượng bạc để tu sửa đạo quán, bèn dỗ dành phụ thân ta rằng ta sinh ra đã mang phúc mệnh, người nào thân cận với ta cũng sẽ được hưởng lợi.
Phụ thân vui mừng như nhặt được bảo vật, từ đó nâng niu một thứ nữ như ta chẳng khác nào bảo bối trong lòng bàn tay.
Sân viện rộng rãi vốn chỉ tỷ tỷ mới được ở, gấm vóc lụa là vốn chỉ nàng ta mới có tư cách mặc, ta cũng được chia cho một phần.
Trong nhà hễ làm cá sốt chua ngọt, đũa đầu tiên nhất định phải gắp vào bát ta.
Phụ thân nói, phúc tinh phải được động đũa trước.
Di nương của ta vốn là người do kẻ khác đưa tặng cho phụ thân, tính tình nhút nhát, gặp chuyện chỉ biết nhìn sắc mặt ông mà hành sự. Phụ thân bảo đi hướng Đông, bà tuyệt đối không dám bước về hướng Tây.
Ta lớn lên giữa những ánh mắt dè dặt ấy, từ rất sớm đã học được cách nhìn sắc mặt người khác.
Mãi đến sau tuổi cập kê, ta mới nhìn thấu rằng phụ thân chịu thương yêu ta, chẳng qua vì mệnh cách mang phúc của ta có giá trị đối với ông.
Mỗi khi dự tiệc, ông đều khoe khoang với người khác rằng nhị nữ nhi nhà mình trời sinh có số vượng phu, cũng có thể vượng cả gia môn.
Trùng hợp thay, Tĩnh An Hầu phủ tin vào lời ấy, bèn cầu hôn ta cho nhị công t.ử Bùi Tri Hành.
Bùi Tri Hành không phải trưởng t.ử đích xuất, phía trên còn có một vị huynh trưởng đã sớm được lập làm thế t.ử. Những thứ quý giá, thể diện trong nhà đều ưu tiên cho trưởng t.ử trước, đến lượt chàng thì chẳng còn lại bao nhiêu.
Hầu gia và Hầu phu nhân ngoài miệng luôn nói phải đối xử công bằng với các con, nhưng cuối cùng vẫn đem gả một nữ t.ử được cho là có phúc mệnh như ta cho chàng.
Dung mạo ta vốn bình thường, lúc mới nghe tin đính hôn, trong lòng ta không khỏi thấp thỏm bất an.
Bùi Tri Hành lại có vẻ ngoài tuấn tú thanh nhã, ngũ quan sáng sủa, vóc dáng cao ráo, trong kinh thành chẳng biết có bao nhiêu cô nương âm thầm đem lòng thương mến chàng.
Nếu khi ấy chàng không có quan chức, hôn sự này dù thế nào cũng chẳng đến lượt ta.
Nhưng chàng lại đối xử với ta tốt hơn nhiều so với tưởng tượng.
Có một lần, chàng nắm tay ta, khẽ cười: "Gả cho một kẻ không được phụ mẫu coi trọng như ta, chỉ sợ nàng phải chịu thiệt thòi."
Chàng còn nói, đợi huynh trưởng kế thừa tước vị, Hầu phủ phân gia, khả năng cao chúng ta sẽ phải dọn ra ngoài sống riêng.
Ta trái lại còn an ủi chàng: "Có gì mà phải sợ, chẳng phải ta sẽ vượng chàng sao?"
Huống hồ, chuyển ra ngoài cũng tốt. Hầu phu nhân đương nhiên sẽ ở cùng thế t.ử, chúng ta ngược lại có thể sống thoải mái hơn.
Bùi Tri Hành nghe xong, ôm ta vào lòng, hồi lâu mới nói: "Doanh Chu, gặp được nàng chính là vận may tốt nhất đời ta."
2.
Trong ba năm sau khi đính hôn, Bùi Tri Hành chưa từng hờ hững với ta.
Trời mưa, chàng mang bánh nóng đến cho ta, trời nắng, chàng hẹn ta đi chọn trâm cài. Mùa xuân cùng nhau dạo chơi, mùa thu cõng ta lên núi ngắm hoàng hôn. Chàng kiên nhẫn đến mức chẳng giống một công t.ử Hầu phủ chút nào.
Ta một lòng chờ ngày được gả cho chàng, nào ngờ hôn kỳ cứ hết lần này đến lần khác bị trì hoãn.
