Phúc Ninh - 06
Cập nhật lúc: 09/09/2026 09:01
Hắn dây dưa mãi khiến đầu ta càng đau. Ta nhìn thấy A Quân ở phía xa đang vẫy tay với mình, trong đầu chợt lóe lên một ý.
“Thế t.ử lấy ta làm trò cười bao nhiêu năm, bây giờ vẫn còn muốn tiếp tục đùa giỡn với ta. Trước đây là Triệu Phúc Ninh quấn lấy hắn không buông, nhưng từ nay về sau sẽ không còn nữa.”
Ta vừa cười hì hì lấy từ túi ra hai túi kẹo có dán chữ “Hỷ”, vừa nhân lúc Vương Hỷ ngây người như phỗng, xách váy chạy về phía A Quân.
“Ta sắp thành thân rồi. Không có hôn lễ lớn, cũng chẳng có nhân vật quyền quý nào, chắc hẳn hắn sẽ không đến. Nhưng ta và hắn quen biết lâu như vậy, cũng coi như bằng hữu, tặng các ngươi hai túi kẹo, cùng nhau lấy chút hỷ khí.”
9
A Quân mua rất nhiều bánh ngọt, tất cả đều là những món ta thích.
Ta ăn rất vui vẻ, nhưng hắn lại khác thường. Suốt dọc đường cứ có vẻ tâm sự nặng nề. Lúc thì kéo kéo vạt áo, lúc lại chỉnh chỉnh chiếc quan trên đầu.
Càng gần Đam Châu, hắn càng căng thẳng.
Buổi tối nghỉ lại trạm dịch, ta nghe bên ngoài truyền đến tiếng động kỳ quái. A Quân đang khom lưng trước một cây bách ngoài cửa, cung kính đến mức chẳng khác gì đang bái kiến trưởng bối.
“Bá phụ, bá mẫu, tiểu tế... Không, không đúng.”
Hắn ảo não vỗ miệng, hít sâu một hơi rồi bắt đầu lại:
“Bá phụ, bá mẫu, tại hạ Bùi Quân, là... của Phúc Ninh...”
Không nghĩ ra được câu tiếp theo, hắn buồn bực ôm mặt. Chỉ để lộ hai vành tai đỏ như quả hồng.
Đáng yêu quá.
Ta bật cười.
“Chàng sợ gì chứ? Cha mẹ ta đâu có ăn thịt chàng.”
Hắn hoảng loạn quay sang nhìn ta.
Một lúc lâu sau hắn mới nói: “Ta sợ mình không đủ trân trọng nàng, khiến người khác nghi ngờ lòng thành của ta.”
Lần này đến lượt ta ngẩn người.
“Ta không định giấu nàng. Lệnh đường và Trưởng công chúa là bạn thân, nàng hẳn đã từng nghe qua tên ta.”
Hắn nhắm mắt, thở ra một hơi thật sâu.
“Phụ thân ta c.h.ế.t trong tay mẫu thân. Mẫu thân lại chọn người khác kết hôn, sinh con, coi ta như không tồn tại. Phúc Ninh, ta hiểu rõ một gia đình hòa thuận mỹ mãn quý giá đến nhường nào. Ta sợ mình làm không tốt, khiến nàng phải khó xử trước mặt cha mẹ.”
Nước xanh núi thu trong trẻo, một cây phong rụng lá.
Ta nhớ đến lần đầu gặp hắn cũng vào một mùa thu.
Khi ấy hắn đầy thương tích, tư thế hạ mình thấp đến mức đáng thương, đi từng nhà từng hộ xin việc, từ đầu ngõ đến cuối ngõ.
Hắn dung mạo đoan chính, đầu óc lanh lợi, vậy mà chẳng hiểu vì sao không một cửa hàng nào chịu thuê.
Ban đêm không có chỗ ngủ, hắn ôm chăn đệm lén theo đám người bên đường chui vào dưới cầu, nơi bọn ăn mày tụ tập.
Không ngoài dự liệu, hắn bị đá ra.
Những ngày ấy, hắn kéo chăn đệm vòng đi vòng lại quanh con ngõ nhỏ, mấy tên ăn mày ven đường đều gọi hắn là “chó hoang”. Đói khát mấy ngày mấy đêm, cuối cùng hắn đành phải cúi đầu xin người ta cho một bát cơm, cứ thế mà xin đến chỗ ta.
“Tiểu thư xinh đẹp lòng nhân hậu, có thể cho ta một miếng cơm không? Tiểu thư giúp ta một lần, bảo ta làm gì ta cũng làm. Từ nay tiểu thư bảo một, ta không nói hai. Tiểu thư muốn sao, ta nhất định không hái trăng...”
Nụ cười đùa cợt là công cụ che giấu sự lúng túng. Còn dù thân mình rơi xuống cảnh khốn cùng, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, chẳng chịu cong xuống.
Kéo hắn một tay đi.
Giúp một người, dù sao cũng dễ hơn hại một người.
“Được rồi.”
Thế là ta dùng một nén bạc đổi lấy một người bạn chuyên lắng nghe những tâm sự thiếu nữ của ta.
Người ta bỏ tiền thuê quả nhiên khác hẳn. Ở kinh thành này, chưa từng có ai nghiêm túc lắng nghe ta đến vậy.
Ta nói thích một người thật vất vả, hắn nói được ta thích là may mắn của người đó.
Ta nói ta vừa ngốc vừa vụng, chẳng được ai yêu thích, hắn nói trên đời này không ai chân thành, thẳng thắn và can đảm bằng ta.
Ta nói những năm qua cầm kỳ thi họa ta đã học được rất nhiều, hắn lại hỏi ta, suốt những năm đi theo sau một người, rốt cuộc có mệt không?
Ngươi xem, từng câu từng chữ đều có hồi đáp.
“Thôi đi.”
Ta ôm vò rượu, liếc hắn một cái. Có lẽ khi ấy ta đã hơi say.
“Cả kinh thành đều coi thường ta, ngươi chắc chắn cũng vậy.”
Ta không hiểu tại sao thích một người lại khiến người ta coi thường.
Cha mẹ luôn nói với ta rằng con người không thể phụ lòng chính trái tim mình. Ta thuận theo lòng mình đối tốt với hắn, vì hắn vui mà vui theo, vậy người ngoài có liên quan gì đến ta?
Nhưng khi ấy ta không nhận ra rằng trái tim con người vốn luôn dễ thay đổi. Trên đời này không có quá nhiều chuyện có thể khiến người ta không oán không hối. Tình yêu của một người cần được đáp lại.
A Quân nghe rất chăm chú, lắc đầu rồi đưa cho ta một chiếc khăn tay.
“Sao có thể? Tình cảm của ngươi quang minh chính đại như vậy, là bọn họ không bằng ngươi.”
“Ngươi không coi thường ta sao?”
Ta có chút ngạc nhiên.
Hắn nghiêm túc gật đầu.
“Không. Nếu có người đối xử với ta như vậy, cho dù c.h.ế.t ta cũng nhất định báo đáp sự trân trọng ấy.”
Thời gian trôi nhanh, mặt trăng đổi hết vòng này đến vòng khác.
Ta nhìn thấu vẻ bất an trong mắt hắn, lần này đến lượt ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.
“Đừng sợ.”
Ta cười.
“Chàng đến nhà ta rồi thì sẽ không còn là người chẳng ai để ý, chẳng ai thương nữa. Cha mẹ ta chính là cha mẹ chàng, nhà ta cũng chính là nhà chàng.”
