Phủi Sạch Tuyết Đọng - Chương 3

Cập nhật lúc: 01/08/2026 05:06

4.

Mắt Thời Cảnh đỏ lên. 

Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy vẻ khó tin, tủi nhục, căm hận, cuối cùng biến thành một câu nói đanh thép: “Được! Tôi không cần một xu nào của cô! Giang Phất Tuyết, cô đừng hối hận!” 

Vẻ kiên cường bất khuất, như thể thực sự là một cây tùng thanh cao lương thiện của anh ta, vẫn là dáng vẻ thu hút người khác.

Bạch Y Nhiễm lớn tiếng: “Cá bốn chân khó tìm, đàn ông hai chân thì đầy rẫy ngoài kia! Ai thèm hối hận chứ?! Phất Tuyết, chúng ta đi thay đồ, đến chỗ khác tổ chức sinh nhật đi, đừng để mất hứng. Tao bao, ai đi nữa?” 

Đám đông đổ xô theo tôi và Bạch Y Nhiễm, không ai còn để ý đến Thời Cảnh và Hứa Âm Uyển nữa.

Tôi biết ơn nắm tay cô ấy, Bạch Y Nhiễm nháy mắt cười với tôi: “Chị em tốt mà, nên làm thôi!” 

— Cô ấy đã nhìn thấu.

Lòng người đều bằng xương bằng thịt. Dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có cứng miệng đến mấy, đó là một năm trời. 

Một năm tôi đã thực sự vun đắp.

Làm sao có thể không buồn được chứ? 

5.

Trong khu suối nước nóng phong cách Nhật Bản xa hoa. Tôi và Bạch Y Nhiễm ngồi trước cửa sổ kính lớn chạm sàn, nhìn xuống núi non trùng điệp như ngọc phỉ thúy. 

Những viên ngọc trai đen được vận chuyển tươi mới vẫn còn ánh lên nước.

【Nữ phụ chỉ tiêu cực có một tuần, xem ra cũng không định đi tìm nam chính, chuyện này đúng không?】 

【Ôi, bé cưng nam chính của chúng ta t.h.ả.m quá, nữ phụ thật nhẫn tâm, thu lại thẻ phụ, giờ bé cưng nam chính phải làm ba công việc một ngày để trả nợ cho mẹ, ăn mì gói ba ngày rồi, may mà bé cưng nữ chính chịu ở bên cạnh anh ấy.】  

【Chẳng qua là chút tiền bẩn thôi mà? Nữ phụ tranh thủ tận hưởng đi, nam chính đang nắm kịch bản Long Ngạo Thiên trọng sinh vả mặt đấy, đến lúc đó sẽ tới lượt nữ phụ t.h.ả.m hại!】 

Bạch Y Nhiễm đưa tay quơ quơ trước mắt tôi: “Sao thế? Biểu cảm khó coi vậy? Vẫn còn buồn vì Thời Cảnh à?” 

Tôi chống tay lên cằm suy tư, tay còn lại chậm rãi gõ trên mặt bàn.

Bạch Y Nhiễm rùng mình: “Cái vẻ mặt này của mày…” 

Giống hệt như lúc tôi giành giật gia sản, xử lý ông anh trai vô dụng năm xưa. 

Đáng sợ!

Không đợi cô ấy nói xong, tôi bỗng nở một nụ cười thật tâm: “Nhiễm Nhiễm, anh trai mày về nước rồi đúng không? Nếu tao nhớ không lầm, anh ấy chuyên nghiên cứu sinh học phải không.” 

“Đúng vậy,” mắt cô ấy sáng lên: “Anh tao trước đây còn bảo muốn gặp mày, anh ấy vẫn luôn rất hứng thú với mày, nói mày tuổi trẻ mà đã có thể giành được gia sản thì rất giỏi.” 

Tôi thành tâm than thở: “Tao cũng rất hứng thú với anh ấy.” 

Rất hứng thú với chuyên ngành sinh học của anh ấy. 

Cái loại bình luận có thể chiếu trực tiếp lên võng mạc của người khác này, rốt cuộc là công nghệ VR, hay là sóng điện não sinh học? Nếu giải mã được công nghệ này, có thể kiếm tiền không? 

Bạch Y Nhiễm: “Cuối cùng mày cũng thông suốt rồi!” 

Tôi gật đầu: “Đúng vậy. Bọn họ ném bùn vào tao, tao nhất định phải lấy bùn đó trồng hoa tươi.” 

Cô ấy: ? 

Tôi thâm sâu đưa danh thiếp ra: “Tao muốn gặp anh trai mày.” 

【Lèm bèm nói cái gì bí ẩn thế?】 

【Không có được tình yêu của nam chính, cố gắng gồng mình thôi mà~】 

 【Muốn tìm người khác để kích thích nam chính à? Nam chính không ăn cái trò đó đâu nha.】 

Tôi nhìn chằm chằm những dòng bình luận cuồn cuộn, chậm rãi nở một nụ cười rạng rỡ.

6.

Nụ cười đầy vẻ lạnh lẽo. 

Tình yêu đúng là không thể quên đi trong chốc lát, nhưng nó có thể phai nhạt theo thời gian. Chỉ có chính bản thân tôi, lợi ích của tôi, mới là vĩnh cửu. 

Tôi khinh miệt nâng ly, rồi uống cạn ly rượu hổ phách trong tay.

Tôi và anh trai của Bạch Y Nhiễm, Bạch Hạc Văn, hẹn gặp nhau tại một quán cà phê. 

Người thanh niên ngồi đối diện tôi, áo quần chỉnh tề, cúc áo cài kín đến tận cùng, toát lên vẻ cấm d.ụ.c. Mùi cồn sát trùng thoang thoảng xua đi sự mệt mỏi của tôi suốt một tuần qua.

Anh ấy đeo kính không gọng, chìa tay ra bắt tay tôi.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Chào Giáo sư Bạch, tôi là bạn của Nhiễm Nhiễm, chắc cô ấy đã nói với anh về mục đích của tôi. Chúng ta đều là người thẳng thắn, tôi sẽ nói thẳng.” 

“Giáo sư Bạch, trên thế giới này có tồn tại một loại công nghệ nào có thể chiếu ngôn ngữ trực tiếp lên võng mạc của con người không?” 

Bạch Hạc Văn bình tĩnh: “Xin lỗi, cô Giang, với cấu tạo sinh vật gốc carbon và trình độ công nghệ hiện tại, không thể xâm nhập vào não bộ của người khác và phát sóng trực tiếp lên võng mạc.” 

Tôi nghiêm túc: “Giả sử, tôi thật sự có thể nhìn thấy thì sao?” 

【Chuyện gì thế này? Lỗi rồi sao? Nữ phụ có thể thấy chúng ta ư?】  

【Thấy thì sao~ Cô ta làm gì được chúng ta? Có giỏi thì đến đ.á.n.h tôi đi~】 

Bạch Hạc Văn bình tĩnh đẩy gọng kính. Ánh sáng sắc bén lóe lên trong mắt anh ấy, thậm chí có chút mê hoặc đầy nguy hiểm.

Anh ấy nói: “Vậy thì sóng điện não của cô Giang, thật sự rất đáng để nghiên cứu đấy…” 

Tôi thuận thế rút một xấp tài liệu từ trong túi ra.

“Đây là biểu đồ sóng điện não gần đây của tôi,” tôi nhấp một ngụm cà phê: “Còn đây là bản kế hoạch kinh doanh của tôi.” 

“Nếu có thể hợp tác chúng ta sẽ giải mã được công nghệ này, triển vọng rất rộng mở, anh tham gia bằng công nghệ, nhận 15% cổ phần, thế nào? Đủ thành ý chưa?” 

Bạch Hạc Văn nhìn chăm chú vào tôi, bỗng cong môi cười: “Cô Giang không sợ sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.