Phùng Hảo - Chương 7

Cập nhật lúc: 14/09/2026 14:01

C.h.ế.t thì c.h.ế.t vậy.

Bên cạnh nổi lên một trận gió, Lâm Thuấn không hề do dự nhảy khỏi cửa sổ lầu, giữa những tiếng kinh hô lao thẳng về phía con thuyền của tên đại quan.

Ta cũng lập tức nhảy theo, nhanh ch.óng xoay kiếm giúp hắn chắn cơn mưa tên dày đặc.

Liều thôi!

13

Chúng ta không thành công, nếu không phải Quan Thốn Sơn đột nhiên xuất hiện cứu ta và Lâm Thuấn đi, lúc này trên Kim Yên Hà đã có thêm hai t.h.i t.h.ể trôi nổi.

Đêm ấy thật sự vô cùng hỗn loạn.

Lâm Thuấn g.i.ế.c đến đỏ mắt, trúng tên vẫn mặc kệ, còn muốn nhảy xuống sông đuổi theo chiếc thuyền giặc đã đi xa, cuối cùng bị Quan Thốn Sơn đ.á.n.h ngất rồi vác trở về.

Hắn bị thương quá nặng, hễ tỉnh lại là giãy giụa đòi cầm đao, khiến vị đại phu trên thuyền đau đầu vô cùng, trực tiếp chạy tới nói với Quan Thốn Sơn:

"Hắn còn không biết quý mạng mình như vậy thì sau này cũng thành phế nhân thôi, chi bằng ngươi cho hắn một cái c.h.ế.t thống khoái, một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t để hắn xuống dưới đoàn tụ với Tào Hành Sơn cho rồi!"

Ta nghe lão đại phu này gọi thẳng đại danh của sư phụ, còn hô hào muốn g.i.ế.c sư huynh, lập tức trợn mắt há miệng.

Thấy Quan Thốn Sơn thật sự suy nghĩ một lúc rồi đi tìm Lâm Thuấn, ta hoảng hốt vội vàng đuổi theo: "Cái đó... Quan đại ca!"

Nào ngờ Quan Thốn Sơn không phải tới g.i.ế.c sư huynh, ngược lại còn đưa cho hắn một thanh đao cực kỳ sắc bén, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường, c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn chẳng đáng kể.

Hắn chắp hai tay sau lưng, đứng nguyên tại chỗ, chỉ nói: "Nếu trong mười chiêu, đao của ngươi có thể chạm được một góc áo của ta, ta sẽ đích thân đưa ngươi đi g.i.ế.c kẻ thù."

Lời này đối với Lâm Thuấn vốn tự phụ đao pháp chẳng khác nào coi thường hắn, hắn lập tức siết c.h.ặ.t cán đao, hung hăng thi triển mấy chiêu đại khai đại hợp.

Quan Thốn Sơn tay không, không đỡ cũng chẳng chắn, vậy mà cứ nhẹ nhàng tránh hết.

Đến cuối cùng, ngay cả một sợi tóc của hắn cũng không đứt, hắn bình tĩnh nhìn Lâm Thuấn đang ngã dưới đất với vẻ không thể tin nổi rồi nói:

"Kẻ đó là đệ nhất cao thủ trong cấm quân Nam triều, công lực còn trên cả ta, ngươi muốn chạy tới góp thêm một vong hồn dưới đao hắn để hắn lập công thì ta cũng không ngăn."

Quan Thốn Sơn đá thanh đao rơi dưới đất về phía hắn, nói xong liền xoay người bỏ đi.

"Chỉ mong khi sư phụ ngươi dưới cửu tuyền gặp lại ngươi, sẽ không bị người khác cười nhạo rằng đồ đệ đắc ý mà ông ấy dốc lòng bồi dưỡng, người vốn phải chống đỡ cả môn phái, hóa ra chỉ là một kẻ hữu dũng vô mưu."

Lâm Thuấn ngơ ngác nhìn ánh sáng trắng lạnh phản chiếu trên lưỡi đao, môi run rẩy, khô nứt bong da, những chỗ đã đóng vảy lại bị hắn liên tục c.ắ.n bật m.á.u.

Ta thấy đáy mắt hắn tối đi, thậm chí có ý tuyệt vọng nguội lòng, không khỏi sợ hãi, vội bước tới kéo hắn lại.

"Sư huynh... đừng nghe hắn nói, chúng ta có thể g.i.ế.c tên súc sinh kia, nhất định có thể, bây giờ chúng ta trở về luyện công, muội sẽ không lười biếng nữa... ba năm, năm năm, mười năm! Kẻ thù lợi hại đến đâu cũng có ngày già đi..."

Ánh sáng lay động trên mặt sông tràn qua cửa sổ thuyền, sóng nước dịu dàng dập dềnh dưới lớp ván gỗ dưới chân, giống như tất cả chỉ là một cơn ác mộng, không ngừng chìm xuống, chìm xuống, khiến người ta cứ ngỡ rồi sẽ có một ngày tỉnh lại.

Lâm Thuấn chậm chạp chớp mắt, dường như lúc này mới nhìn thấy ta, hắn sinh ra rất đẹp, hàng mi dày, dù không cười cũng mang vẻ đa tình, chính ta đã ngã vào đôi mắt này, cam tâm tình nguyện gửi gắm toàn bộ tình yêu, sợ hãi và yếu đuối của mình vào hắn.

Hắn từng cứu ta mà.

Từ hang đá đầy m.á.u ôm ta ra ngoài, cho một cánh bèo không cha không mẹ như ta có được một nơi để bén rễ.

Dù biết ông trời sẽ không ban một người tốt như vậy cho ta, ta vẫn từng thầm vui vì có một quãng thời gian ngắn ngủi được dựa vào hắn.

Nhưng số mệnh trêu đùa ta thì thôi đi, vì sao ngay cả hắn cũng không chịu buông tha...

Hắn nhìn thấy vết thương nơi đuôi mắt đang run rẩy của ta do mũi tên sượt qua để lại, đầu ngón tay khẽ động, dường như muốn giơ lên, nhưng cuối cùng vẫn bất lực buông xuống.

Ánh sáng nhợt nhạt vẽ nên một đường cong châm biếm nơi khóe môi hắn.

"Trở về?"

Giọng hắn nhẹ đến mơ hồ.

"...Trở về đâu?"

Nào còn nhà nữa...

Ta ngây người, ngồi bệt xuống đất, gió sông vô tình thổi tới rồi cuốn đi, ngay cả chút ánh sáng mờ nhạt nhất cũng bị cuốn sạch.

14

Quan Thốn Sơn đưa chúng ta tới Quan Ngoại.

Nghe lão lang trung trên thuyền nói, năm xưa sư phụ và Quan Thốn Sơn từng lần lượt bái sư tại đây, xét theo vai vế, Quan Thốn Sơn nhập môn trước, còn là sư huynh của sư phụ.

Chẳng trách lúc trước sư phụ nghe ta nói muốn gả cho Quan Thốn Sơn, vẻ mặt cứ như đau răng đến c.h.ế.t đi sống lại.

Quan Ngoại đã rất lạnh, cỏ cây phủ sương, gió sắc như d.a.o cứa vào mặt, đứng nơi đây, thỉnh thoảng những ký ức quý giá tựa vụn vàng lại bay ra, khiến đáy lòng chợt ấm lên.

Ta dựa vào chút hơi ấm ấy, thở ra một làn khói trắng, xuống khỏi yên ngựa rồi đứng vững trên mặt đất.

Trong những người tới đón chúng ta, vậy mà có cả Phùng tiểu thư, Phùng Vận.

Nàng đã khác xa thuở nhỏ, giữa mày mắt mang theo khí khái anh hùng lạnh lùng, đôi mày dài thanh tú mà sắc bén, tựa một lưỡi đao hẹp cắm vững giữa gió rét.

Giữa bao nhiêu người, nàng là người đầu tiên bước lên, ôm lấy ta.

"A Hảo."

Ta hoàn toàn không ngờ tới, tuy trong sách từng viết nàng lòng dạ rộng rãi, một lòng chỉ muốn luyện võ thật giỏi để báo thù rửa hận cho người nhà, đã sớm quên sạch tiểu nha đầu cùng họ với nàng, lòng dạ hẹp hòi năm xưa, nhiều năm sau gặp lại biết rõ chân tướng cũng chỉ cười cho qua, lấy lại di vật của phụ thân rồi thôi.

Nhưng lúc này, nàng lại giống như vẫn luôn nhớ tới ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phùng Hảo - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD