Phùng Nhị Cô Nương Muốn Rời Nhà! - Chương 7
Cập nhật lúc: 10/09/2026 19:01
Ta chung sống với chàng hai tháng mới biết Lục Hựu Ninh làm việc vô cùng chu đáo, tỉ mỉ.
Chàng rất ít khi nhắc tới những năm tháng mình sống trong Hầu phủ.
Nhưng ta nhớ những vết thương cũ trên người chàng.
Trong đó có vài vết roi.
Lúc ta hỏi, chàng chỉ hời hợt nói: “Khi còn nhỏ ta làm sai chuyện, bị Hầu gia trách phạt.”
Lục Hựu Ninh hiện giờ ăn mặc chỉnh tề, phong quang sáng sủa, người trong Hầu phủ gặp chàng đều kính cẩn gọi một tiếng Lục quản sự.
Nhưng để đi được đến ngày hôm nay, rốt cuộc chàng đã phải bỏ ra bao nhiêu, ta cũng có thể đoán được đôi ba phần.
Tài phú và địa vị trên đời xưa nay chưa bao giờ có thể dễ dàng đạt được.
Có lẽ chàng đã tích cóp được không ít bạc.
Giờ lại một mạch lấy hết ra, muốn để ta tùy ý tiêu xài.
Đêm tân hôn.
Khi Lục Hựu Ninh nghe thấy chuyện đổi gả, chàng từng nói với ta:
“Ta không hề kém Lục Cảnh Trạm.”
Dường như từ đó đến nay chàng vẫn luôn căng mình, cố gắng chứng minh câu nói ấy.
Chàng không muốn ta sống kém hơn tỷ tỷ.
Mới bao lâu mà chàng đã sắm thêm cho ta rất nhiều thứ.
Mà ta chỉ cần hơi dò hỏi một chút là biết.
Trưởng tỷ mới sắm thêm một cây trâm son.
Lục Hựu Ninh liền mua cho ta hai cây.
Trên tai trưởng tỷ mới có thêm một đôi khuyên tai trân châu.
Ngày hôm sau, ta đã có thể nhìn thấy những viên Đông châu tròn trịa trên bàn trang điểm.
Ta nghĩ ngợi một lát, cất toàn bộ số tiền kia vào hộp, chỉ lấy vài mẩu bạc vụn.
Hôm nay phải tìm một cơ hội nói rõ với chàng.
Lục Hựu Ninh đã là phu quân của ta, vậy thì không cần phải so sánh với bất kỳ ai.
Cuộc sống của chúng ta có tốt hay không.
Tình ý của chàng có quý giá hay không.
Vốn chẳng cần dựa vào một cây trâm son hay một đôi khuyên tai để làm nổi bật.
07
Ta đến Đông thị dạo một vòng trước.
Mua cho cha món bánh đậu xanh mà ông thích ăn.
Còn có thịt kho tương của tiệm Trần Ký mà mẹ thích.
Đúng lúc nhìn thấy một người làm vườn đang bán hoa ngọc trâm, ta bèn mua mấy cành, định lát nữa mang về tặng trưởng tỷ.
Đợi đến khi ta tay xách nách mang trở về nhà.
Vừa bước vào chính sảnh, vậy mà lại thấy cha mẹ và trưởng tỷ đều ở đó.
Chỉ là trên mặt ai nấy đều mang vẻ âu sầu.
Thấy ta xách một đống đồ đi vào.
Cha ta tức giận nói: “Dù sao con cũng là nhị tiểu thư Phùng gia, mua mấy thứ linh tinh rẻ tiền này rồi xách đi khắp phố phường, để người ta nhìn thấy chẳng phải thành trò cười sao!”
Mẹ ta cũng bực bội nói: “Nếu con cũng tài mạo song toàn như tỷ tỷ con, có thể gả vào nhà quyền quý, chúng ta đã có thêm một chỗ dựa. Thế mà con lại là bùn nhão không trát nổi tường, chẳng có lấy nửa phần chí khí.”
Ta nghe xong, đặt đồ lên bàn.
Tự mình mở bánh đậu xanh ra ăn.
Mấy thứ này, ta chẳng cho ai nữa.
Hai mắt trưởng tỷ hơi đỏ, hẳn là vừa khóc một trận.
Nàng không cam lòng nói:
“Trước đây khi tổ phụ còn làm Hộ bộ Thượng thư, có ai mà chẳng tranh nhau lấy lòng nhà chúng ta! Giờ thì hay rồi, mở tiệc mời họ, họ không tới thì thôi, vậy mà còn tụ tập riêng với nhau để cười nhạo Phùng gia chúng ta là một nhà sa sút!”
Trưởng tỷ nói rồi nói, nước mắt lại rơi xuống, tủi thân nói:
“Năm đó khi nhận được bộ trang sức hồng ngọc ca ca tặng, ta lập tức ăn diện thật đẹp rồi đi xem mắt Lục Cảnh Trạm. Nhưng đến hôm nay ta mới biết, hóa ra mẹ chồng ta vẫn luôn chê khi ấy ta không đủ đoan trang, nói ta mang dáng vẻ phù phiếm, sốt ruột muốn trèo cao.”
09
Nghe những lời này, ta cũng đoán được nguyên do người nhà không vui.
Cha mẹ đã tốn rất nhiều bạc để tổ chức yến tiệc, nhưng người chịu nể mặt tới dự lại chẳng có mấy ai.
Dù sao tổ phụ đã qua đời nhiều năm, chút giao tình năm xưa cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Cha mẹ lại không có quan chức trong người.
Huynh trưởng cũng chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm được bổ nhiệm ra ngoài kinh thành.
Ta từng viết thư khuyên huynh ấy nên làm nhiều việc thiết thực hơn, sau này cho dù dựa vào công trạng mà có hy vọng được điều về kinh thành.
Thì địa vị ấy vẫn còn cách rất xa những gia đình từng qua lại với nhà ta năm xưa.
Còn trưởng tỷ.
Nhìn dáng vẻ của nàng, ta thật sự không nhịn được mà thở dài.
Nàng là tân phụ vừa gả vào Hầu phủ.
Hầu phu nhân lại là người coi trọng thể diện, chú trọng quy củ.
Trưởng tỷ vốn đã không dễ dàng gì mới gả được vào nhà quyền quý, lúc này càng phải biết trầm ổn, giữ bình tĩnh.
Ngày tháng còn dài, đợi Hầu phu nhân nhìn thấy ưu điểm trên người trưởng tỷ.
Có Hầu phu nhân chống lưng cho nàng, còn sợ huân quý trong kinh thành không nhìn nàng bằng con mắt khác sao?
Nhưng giờ nàng lòng dạ nóng nảy, vừa chịu chút ấm ức đã vội vàng chạy về nhà, lọt vào mắt người ngoài lại càng khó tránh lời bàn tán.
Trưởng tỷ lại là người để tâm nhất đến ánh mắt của người khác, cứ tiếp tục như vậy, cơn giận trong lòng nàng biết đến bao giờ mới nguôi được?
Ta ăn hết bánh đậu xanh.
Im lặng một lát, rồi lại khuyên bọn họ giống như trước kia.
“Năm đó người ngoài giao hảo với nhà chúng ta là vì kính trọng tổ phụ. Nay tổ phụ đã qua đời, chúng ta càng nên noi theo chí nguyện của người, hành sự trầm ổn, kín đáo. Chỉ cần nhà chúng ta an phận đứng vững ở kinh thành, rồi sẽ dần khôi phục được một vài mối giao tình cũ.
“Sau này mẹ cứ âm thầm làm một ít việc thiện. Nếu có người mời dự tiệc thì ăn mặc giản dị một chút, cười nhiều nói ít. Cha thì cung kính tới từng nhà thăm hỏi những bằng hữu cũ của tổ phụ, chỉ là chuyện này đừng phô trương, tặng chút lễ mọn nhưng có lòng là được.
