Phược Cốt Linh - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/07/2026 07:01
Ta ngước mắt nhìn hắn.
"Thiếu quân nếu đã xót xa, thì cứ bế về mà chạy chữa. Vạn Xà Khúc vẫn còn đang mở, đừng có chắn đường."
Sắc mặt hắn sa sầm xuống.
"Nàng muốn làm cái gì?"
Ta không đáp lời.
Bởi vì từ tận sâu trong Vạn Xà Khúc, một lần nữa lại vang lên tiếng linh chuông. So với vừa rồi còn rõ ràng hơn gấp bội.
Hết tiếng này đến tiếng khác, tựa như đang tha thiết gọi mời ta.
4.
Toàn bộ bầy rắn bỗng nhiên đồng loạt quay đầu đổi hướng. Những con độc xà vốn đang vây quanh cửa hang đều cúi mình xuống đất, đầu rắn hướng về phía ta.
Trong đám đông vang lên tiếng kinh hô của ai đó. Đại trưởng lão nắm c.h.ặ.t cây trượng đầu rắn, đôi mắt ghim c.h.ặ.t lấy ta không rời.
"Khương Chiếu Hằng."
Lòng ta trầm xuống.
Kiếp này, ta rõ ràng còn chưa hề bước vào hang. Tại sao Thánh linh vẫn tìm đến ta?
Xương cổ tay nóng ran lên dữ dội, tựa như có một sợi chỉ đỏ vô hình, từ trong Vạn Xà Khúc kéo ra, quấn c.h.ặ.t lấy tay ta.
Sắc mặt Khương Nguyệt Yểu xám ngoét như tro tàn. Mẹ cũng nhận ra điều bất thường, lập tức lao ra chắn trước mặt ta.
"Thánh linh đã thức tỉnh rồi, nên để Nguyệt Yểu vào thử lại một lần nữa."
Nhưng Đại trưởng lão lại chẳng hề đoái hoài đến bà ta, ông nhìn về phía ta: "Con có nguyện ý vào hang không?"
Đôi mày Lục Ngạn Trần nhíu c.h.ặ.t lại.
"Trưởng lão, Chiếu Hằng không phải là ứng cử viên Thánh nữ."
Huyền Trưng thong dong nói: "Thánh linh là nhận cái danh sách ứng cử kia, hay là nhận chủ nhân?"
Lục Ngạn Trần lạnh lùng nhìn chàng.
"Đại tế ty hôm nay nói hơi nhiều rồi đấy."
Huyền Trưng khẽ cười: "Thiếu quân hôm nay lòng thiên vị cũng hiển hiện rõ ràng quá cơ."
Câu nói này tựa như một mũi kim, đ.â.m toạc thể diện ngoài mặt. Sắc mặt Lục Ngạn Trần vô cùng khó coi.
Ta bỗng nhiên cảm thấy thật nực cười.
Kiếp trước, ta cứ ngỡ Lục Ngạn Trần chỉ là bị Khương Nguyệt Yểu lừa gạt. Về sau mới hiểu ra, rất nhiều sự thiên vị vốn chẳng cần đến bất kỳ sự lừa dối nào.
Hắn đơn giản chỉ là không nỡ nhìn nàng ta khóc mà thôi.
Ta nhìn về phía Đại trưởng lão.
"Ta không vào."
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, ngay cả Huyền Trưng cũng đưa mắt nhìn ta một cái.
Ta lặp lại lời nói: "Thánh linh nếu muốn nhận chủ, thì tự mình bay ra đây. Ta không bước vào Vạn Xà Khúc."
Đại trưởng lão lộ vẻ chấn động kinh hoàng.
"Từ cổ chí kim Thánh linh chọn chủ, Thánh nữ bắt buộc phải vào hang chịu thử thách."
Ta cúi đầu vuốt ve khúc xương cổ tay đang nóng rực.
"Quy củ này là do vị Thánh nữ đời trước định ra sao?"
Đại trưởng lão gật đầu.
"Vậy bà ấy có từng nói qua, nếu Thánh linh tự mình chạy ra ngoài thì tính thế nào không?"
Đám đông xôn xao bàn tán.
Mẹ giận dữ quát: "Khương Chiếu Hằng, ngươi quá mức cuồng vọng rồi đấy!"
Ta khẽ mỉm cười.
"Mẹ yên tâm, ta không cướp đoạt mạng sống của muội muội đâu."
"Ta đứng ngay tại đây. Nếu nàng ta có bản lĩnh, thì cứ việc gọi Thánh linh đeo vào cổ tay mình đi."
Sắc mặt Khương Nguyệt Yểu cực kỳ khó coi, nàng ta run rẩy cất giọng: "Tỷ tỷ, tỷ thừa biết muội vừa mới bị rắn c.ắ.n, không thể chịu thêm kích động nữa mà."
Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta.
"Thánh nữ mới bị thanh xà c.ắ.n một cái, đã không chịu nổi kích động sao?"
Nước mắt nàng ta lại trào ra, Lục Ngạn Trần rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
"Khương Chiếu Hằng!"
Nghe thấy tiếng quát này, lòng ta lại vô cùng bình thản.
Kiếp trước, trước khi xuống d.a.o bóc linh chuông hắn cũng đã quát ta như vậy. Cứ như thể ta đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào đó.
"Ngạn Trần ca ca."
Khương Nguyệt Yểu níu lấy ống tay áo hắn, khóc lóc đầy vẻ yếu đuối.
"Thôi bỏ đi, đừng vì muội mà tranh cãi với tỷ tỷ."
Huyền Trưng vỗ vỗ tay: "Khóc tốt lắm."
Khương Nguyệt Yểu khựng người lại, ta suýt chút nữa không nhịn được cười. Đại trưởng lão khẽ ho một tiếng.
Ngay chính lúc này, từ trong Vạn Xà Khúc bỗng lóe lên một vệt hồng quang. Một tiếng linh chuông thanh thúy x.é to.ạc không trung vọng lại.
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một chiếc linh chuông đồng xanh nhỏ nhắn từ trong hang bay v.út ra, thân chuông quấn sợi chỉ đỏ, lướt ngang qua ngọn lửa tế, lao thẳng về phía ta.
Mẹ hét lên thất thanh: "Ngăn nó lại!"
Lục Ngạn Trần theo phản xạ tự nhiên tuốt đao ra khỏi vỏ. Đao quang lóe lên, Thánh linh ở giữa không trung khẽ chao đảo một cái, né tránh được lưỡi đao sắc bén.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó vững vàng đáp xuống xương cổ tay của ta. Không hề luồn vào trong da thịt, chỉ là nhẹ nhàng áp sát vào đó.
Tựa như một con thú nhỏ bị lạc mất bầy từ nhiều năm, nay rốt cuộc cũng tìm về được với chủ nhân.
Tiếng chuông ngân vang.
Vạn xà dập đầu phủ phục.
Lần này, ngay cả bức tượng đá Xà thần ở phía sau đài tế cũng nứt toác ra một đường rãnh nhỏ. Tộc nhân của mười hai trại đồng loạt quỳ sụp xuống đất.
"Thánh nữ quy vị!"
Tiếng hô vang dội như triều dâng. Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn chiếc Thánh linh trên cổ tay mình. Không hề có cơn đau đớn thấu xương như kiếp trước.
Có lẽ bởi vì kiếp này, ta không hề đi lấy nó thay cho bất kỳ ai mà là chính nó tự tìm đến ta.
Gương mặt Khương Nguyệt Yểu cắt không còn một giọt m.á.u, mẹ lao thốc tới muốn chộp lấy tay ta. Huyền Trưng còn nhanh hơn bà ta, cây trượng đã chặn ngang trước mặt bà.
"Khương phu nhân, Thánh linh sau khi đã nhận chủ, người ngoài tuyệt đối không được chạm vào."
Mẹ gào lên sắc lẹm: "Nó không xứng!"
Huyền Trưng nhướn mày: "Chuyện này do bà định đoạt sao?"
Mẹ tức đến mức toàn thân run bần bật.
