Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 202 Gió Nổi Lên Ở Thành Lâm Hoài
Cập nhật lúc: 30/04/2026 10:07
Giọng nói trầm thấp theo gió bay đi, thổi về phía ngàn vạn hộ gia đình trong Thành Lâm Hoài, cùng những ánh đèn kia khẽ lung lay trong gió. Gió nổi lên ở Thành Lâm Hoài, chậm rãi khuếch tán trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Thổi xong một khúc, Hoàng Bắc Nguyệt bỏ ngọc tiêu xuống, lặng lẽ nhìn bóng lưng của Linh Tôn. Nàng nghĩ tới những lời mà hắn nhẹ giọng thì thầm ban nãy, trong lòng có cảm giác bi thương.
Linh Tôn liếc Thành Lâm Hoài một cái cuối cùng rồi xoay người, trong nháy mắt đã khôi phục lại dáng vẻ xa cách lạnh nhạt của mọi khi: “Không cáo biệt với ai sao?”
“Không có ai cần cáo biệt cả”. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng mặt lên cười, lúc mang theo Đông Lăng bỏ đi, nàng đã không hề nghĩ tới việc cáo biệt.
Linh Tôn không nói gì, thân hình chợt lóe đã như một làn sương mù biến mất trước mắt nàng. Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, lập tức thi triển thân pháp đuổi theo hành tung của Linh Tôn. Sau khi vượt qua một mảnh rừng, nàng đã chạy đến một bờ sông rộng rãi. Đây là mạch nước lớn nhất của nước Nam Dực, có tên là Ngọc Thủy, quanh năm chảy xiết, chỉ khi chảy đến phụ cận Thành Lâm Hoài, thế nước mới dần dần chậm lại mà thôi.
Gió từ khắp nơi thổi tới, trời có tuyết rơi nên rất lạnh, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn quanh bốn phía, bóng dáng của Linh Tôn không thấy đâu, thế nhưng phía sau lại có tiếng vó ngựa truyền tới.
Sống lưng nàng cứng đờ, bất đắc dĩ xoay người lại. Thiếu niên tuấn mỹ mặc áo bào gấm màu đen cưỡi ngựa từ rừng cây phía sau chậm rãi đi ra, vẻ mặt lãnh khốc.
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ mím môi, tuy trong lòng không tình nguyện nhưng nàng vẫn ngẩng đầu lên nhìn Chiến Dã. Chiến Dã từ trên lưng ngựa nhảy xuống, định cất bước tiến về phía Hoàng Bắc Nguyệt thì thấy nàng lạnh lùng mở miệng: “Đừng tiến lên”.
Bước chân của hắn khựng lại, cách một khoảng nhìn nàng, âm thanh có chút chua chát: “Ngươi muốn đi đâu?”.
“Trời đất bao la, nơi nào cũng có thể đi”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói: “Thái t.ử điện hạ xin trở về đi, Bắc Nguyệt xin cáo biệt từ đây”. Nói xong, nàng xoay người muốn rời đi.
Chiến Dã thấp giọng kêu lên: “Hí Thiên, ngươi đã từng nói bất luận đi đến đâu cũng không quên ta, lời này chẳng lẽ không còn ý nghĩa gì nữa sao?”.
Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, nàng đúng là đã từng nói như vậy, thế nhưng lời này nói lúc mọi thứ đều chưa xảy ra, lúc đó nàng không ngờ kết quả sẽ trở thành thế này.
Hít sâu một hơi, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói: “Từ nay trở đi, trên thế giới này không còn người nào tên là Hí Thiên nữa, thái t.ử điện hạ, ngài hãy quên nàng đi”.
“Ngươi từng xuất hiện, ta làm sao có thể quên đây?”. Chiến Dã sải bước đi tới.
Hoàng Bắc Nguyệt xoay người, tuyết sắc chiến đao đột nhiên xuất hiện trong tay. Nàng vung mạnh một cái, giữa bọn họ lập tức xuất hiện một bức tường băng cao bằng nửa người.
“Lấy đây làm ranh giới, đừng tới gần thêm chút nào nữa!”. Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi: “Hoàng Chiến Dã, ta không muốn trở thành kẻ địch với ngươi.”
Chiến Dã cách tường băng một đoạn, kinh ngạc nhìn nàng. Màu sắc băng phản chiếu vào trong con ngươi đen nhánh của hắn, hiện ra một màu xanh biếc u buồn.
“Vì sao ngươi không thể tha thứ cho bọn họ? Sống trong thù hận cũng chẳng vui vẻ gì”.
“Ta nghĩ ta vẫn chưa thành thục đến mức có thể tha thứ cho kẻ phản bội”.
Hoàng Bắc Nguyệt buông tầm mắt, huống hồ nàng cũng không sống trong thù hận, những gì đã làm đều là điều nên làm, làm xong cũng đến lúc nên rời đi.
Chiến Dã nhìn nàng với ánh mắt đau thương. Đây là lần đầu tiên thiếu niên lãnh khốc này cảm thấy trong lòng đau khổ như thế, người muốn níu kéo nhất đang ở trước mặt, thế nhưng hắn lại bất lực, căn bản không thể giữ được nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Có lẽ rất nhiều năm sau, khi gặp lại nhau, chúng ta vẫn sẽ là bằng hữu, quân t.ử kết giao không phải chính là như thế này sao? Ca ca”.
Một tiếng “ca ca” vừa thốt lên, hốc mắt của Chiến Dã lập tức đỏ ửng, có chút lúng túng cúi đầu, không biết nên ứng đối thế nào. Hắn trước giờ đều là người kiên cường, nhưng trong khoảnh khắc này hắn đã hiểu rõ, từ sau khi gặp nàng, trái tim của hắn đã không thể cứng rắn được nữa. Hắn từng xây dựng một thành lũy không thể phá hủy ở trong lòng, thế nhưng từ khi nàng tiến vào, nó liền nhanh ch.óng sụp đổ.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn với sắc mặt bình thản, lạnh lùng trong trẻo, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Có một số chuyện thay vì để nó phát triển đến mức không thể khống chế, chi bằng thẳng tay bóp nát nó ngay từ đầu.
Nàng vẫn luôn là người lý trí và thông minh như thế, về chuyện tình cảm, có lúc nàng rất ngốc nghếch, cũng có lúc nàng rất m.á.u lạnh.
Nàng từ trong nạp giới lấy ra một hộp gấm, thảy qua tường băng cho Chiến Dã, nói: “Xin giúp ta đưa cho Lạc Lạc - gia tộc Bố Cát Nhĩ, nói với hắn ta rất xin lỗi”.
Chiến Dã bắt lấy hộp gấm, rốt cục cũng nén được đau đớn trong n.g.ự.c xuống, hỏi: “Ngươi có cái gì muốn đưa cho ta không?”
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu: “Xin lỗi.”
“Không cần nói xin lỗi”. Chiến Dã tự giễu nhếch môi: “Nhưng ta có thứ muốn đưa cho ngươi”.
Hắn vừa nói vừa đi đến bờ sông Ngọc Thủy, từ trong nạp giới lấy ra một cái ly bằng đồng, múc một ly nước lạnh như băng, tự mình uống trước một ngụm, sau đó đưa cho nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc cái ly đó một cái, n.g.ự.c có chút bức bối, thế nhưng nàng vẫn đi qua, đón lấy cái ly đó rồi uống ngụm nước lạnh thấu xương kia.
Chiến Dã trầm giọng nói: “Ta và ngươi cùng nhau uống nước sông mẹ, hi vọng có một ngày ngươi sẽ trở lại vùng đất này. Ta hi vọng ngươi có thể trở lại”.
Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc một chút, đột nhiên tiến lên, vươn tay đặt lên vai Chiến Dã, kê trán trên hõm vai của hắn: “Cảm tạ sự chiếu cố của ngươi từ trước đến nay, nếu có thể ta sẽ trở về, bởi vì đây là nhà của ta, mặc dù nó không hoàn toàn viên mãn”.
Nói xong, nàng liền ngẩng đầu, vẫy vẫy tay với hắn: “Sau này còn gặp lại”.
Chiến Dã thống khổ nhíu mày, giọng khàn khàn: “Sau này còn gặp lại”.
Hoàng Bắc Nguyệt xoay người, tiêu sái vẫy tay về phía sau. bóng dáng nàng dần dần rời khỏi tầm mắt của hắn, đi ra khỏi trái tim thời niên thiếu của hắn.
Linh Tôn đứng ở một bên khác của sông Ngọc Thủy, sương mù phiêu tán trên mặt sông, nếu không nhìn kĩ, căn bản không ai phát hiện ra bóng dáng hắn.
Ánh mắt của nam nhân khẽ quét qua người Chiến Dã, bờ môi góc cạnh nhếch lên: “Không phải bất kỳ ai cũng có được nàng, nàng là hùng ưng muốn đọ sức với bầu trời, sẽ không dừng lại ở mặt đất quá lâu”.
***
Bên ngoài Rừng rậm Phù Quang, Hồng Liên bắt đầu cằn nhằn: “Mặc Liên, mau lên một chút đi, không khéo lại bị lạc nữa bây giờ!” Bởi vì không bắt được Hoàng Bắc Nguyệt nên tâm tình Hồng Liên cực kỳ khó chịu, Mạnh Kỳ Thiên lại liên tục thúc giục bọn họ mau ch.óng trở về Điện Quang Diệu, Hồng Liên lại càng không vui!
Quay đầu thấy Mặc Liên không đi theo mà vẫn đứng trên tảng đá lớn bên ngoài rừng rậm, đưa lưng về phía họ, không biết đang nhìn cái gì. Hồng Liên lẩm bẩm trong lòng: Rõ ràng mắt ngươi không nhìn thấy, vậy mà còn đứng nơi đó quan sát cái gì không biết. Những lời này ả không dám nói ra khỏi miệng, thứ nhất là vì thực lực của Mặc Liên hơn xa ả, thứ hai ả không nỡ nói đến chuyện này trước mặt hắn.
Hồng Liên gọi một tiếng, thế nhưng Mặc Liên không nghe thấy, hắn vẫn cô đơn đứng đó, có chút cố chấp, giống như hoàn toàn không định theo bọn họ rời đi vậy.
“Mặc Liên, chúng ta phải đi rồi, Thánh Quân đang chờ chúng ta đấy, đi xuyên qua Rừng rậm Phù Quang cũng mất nhiều thời gian.” Hồng Liên không thể làm gì khác hơn ngoài việc vừa nói vừa đi đến bên cạnh Mặc Liên.
Hồng Liên nhảy lên tảng đá to lớn đứng chung với hắn, bắt chước hắn nhìn về phía đó, bên kia chính là phương hướng của Thành Lâm Hoài, trong thành thị lúc này có một vài đốm lửa sáng. Hắn ở Thành Lâm Hoài mấy ngày mà đã có cảm tình sâu sắc như thế với Thành Lâm Hoài sao?
“Mặc Liên…” Ả vừa định nói chuyện, Mặc Liên đột nhiên quay đầu, đôi mắt vô thần nhìn ả, thấp giọng hỏi: “Mặt của ngươi”.
Hồng Liên ngẩn ra, sau khi suy nghĩ câu nói của hắn, gương mặt nàng liền đỏ bừng lên, dịu giọng hỏi: “Mặt của ta làm sao?”.
“Như thế nào?”
Mặt Hồng Liên càng đỏ hơn, lộ ra dáng vẻ ngượng ngùng của thiếu nữ: “Sao đột nhiên ngươi lại hỏi cái này? Mặt của ta như thế nào, chẳng phải ngươi dùng tay sờ thử một cái là biết hay sao…”
Ả mặc dù nói như thế, nhưng chỉ nói chơi mà thôi, con người Mặc Liên trời sinh tính tình cổ quái, đừng nói sờ mặt, hắn chẳng bao giờ muốn chạm vào ả một cái. Hắn là người bẩm sinh cô độc, từ trước đến nay đều không cho người khác tiếp cận mình, luôn luôn lặng lẽ, không nói chuyện, cũng không làm gì, bởi vậy cái gì hắn cũng không học được, cứ như một đứa trẻ vậy.
Hồng Liên căn bản chưa từng nghĩ đến Mặc Liên sẽ thật sự sờ mặt mình, cho nên khi hắn giơ tay lên, Hồng Liên sợ hết hồn, tim đập thình thịch, đứng yên ở đó không dám nhúc nhích.
Tay của Mặc Liên rất lạnh, đầu ngón tay mảnh khảnh, khớp xương thon dài, từng chút một lướt qua trên mặt nàng, từ trán, đến mi mắt, đến sống mũi, trượt xuống gò má, sau đó chậm rãi chuyển đến bờ môi.
Tim Hồng Liên đập như đ.á.n.h trống, mặt nóng hừng hực, ngay cả bàn tay lạnh băng của hắn cũng bị hơi nóng này làm cho ấm lên.
“Là thế này”. Mặc Liên thì thào nói, ngón tay vẫn quyến luyến không nỡ rời đi, cuối cùng dừng lại trên gò má của Hồng Liên: “Thì ra…là thế này.” Khuôn mặt giống y như đúc, nàng và Hồng Liên.
Trái tim của Hồng Liên đập mạnh đến mức chính ả không chịu nổi nữa, lắp ba lắp bắp nói: “Ta…ta có chút không thoải mái!”. Sau đó lập tức nhảy xuống tảng đá lớn, xoay đầu bỏ chạy.
Tay của Mặc Liên dừng ở giữa không trung một chút, sau đó chậm rãi buông xuống.
“Mạnh Kỳ Thiên, ngươi cái gì cũng biết, mau nói cho ta, Mặc Liên làm sao vậy? Có phải hắn đột nhiên hiểu chuyện, đối với ta…” Hồng Liên đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi.
Mạnh Kỳ Thiên dựa vào thân cây, lạnh lùng nói: “Ta có thể biết trời biết đất, nhưng thứ duy nhất không biết…chính là lòng người.
Hồng Liên ngẩn ra không hiểu, Mạnh Kỳ Thiên cũng không giải thích gì thêm, chỉ dùng ánh mắt thâm thúy nhìn bóng dáng thiếu niên đang đứng cô độc bên ngoài rừng rậm.
Hồng Liên đỏ mặt hỏi: “Này, ngươi nói xem, có phải là hắn đã thích ta rồi hay không?”
Mạnh Kỳ Thiên quay đầu nhìn ả: “Việc này ngươi phải đi hỏi hắn mới đúng chứ.”
“Ta có thể hỏi hắn thì đã sớm đi hỏi rồi!” Hồng Liên bực bội nói: “Thích cũng không sao, dù gì Điện Quang Diệu cũng không phải nơi đoạn tình tuyệt ái như Thành Tu La.”
Mạnh Kỳ Thiên ngẩng đầu cười lớn: “Nữ nhân thật đúng là một loài động vật kỳ quái mà!”.
“Kỳ quái chỗ nào?” Hồng Liên bất mãn hỏi.
Mạnh Kỳ Thiên nói: “Lúc trước nhìn thái độ của ngươi đối với Mặc Liên, ta còn tưởng ngươi chán ghét hắn, không ngờ ngược lại.”
Hồng Liên bị nói trúng chỗ đau, lập tức trừng mắt: “Ngươi đừng có xen vào chuyện của người khác nữa!”.
“Ta không hề xen vào chuyện của người khác nha, làm đồng bạn với nhau, ta chỉ muốn khuyên ngươi một câu, đa tình luôn bị vô tình chọc tức đấy.”
Trên đầu Hồng Liên hiện ra hai dấu hỏi: “Nghĩa là gì?”
Mạnh Kỳ Thiên lắc lắc đầu: “Không có gì. Đi thôi, Rừng rậm Phù Quang buổi tối sẽ càng nguy hiểm hơn đó.
