Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 347 Tâm Trí Bên Ngoài Hóa Hồn
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51
Nhiều thần thú như vậy mà lại nhất tề nghe một người, thật sự chuyện hiếm thấy trên đời. Mạnh Kỳ Thiên vốn tinh thông cổ kim cũng lắp bắp kinh hãi! Từ xưa đến nay, có mấy người có khí phách khống chế được vạn thú.
Đông đảo thần thú nhìn Thôn Thiên Hồng Mãng cùng Độc Giác Thú đi qua cánh rừng tới bên ngoài sương mù.
Mạnh Kỳ Thiên lấy lọn tóc được cột bằng dây lụa hồng vung qua đám sương mù, sương mù giống như lúc tới, tự động tách sang hai bên.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chằm chằm Hồng Liên nói: “Thả người đi!”
Có con tin trong tay, Hồng Liên tự nhiên là phía chủ động, trái ngược, Hoàng Bắc Nguyệt bên này bị động cùng lo lắng. Nàng không thể hoàn toàn lãnh huyết vô tình như Hồng Liên. Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt, Tiểu Đăng Lung trung thành với nàng, chính là người của nàng, nếu ngay cả người của chính mình cũng không bảo vệ được, cho dù trở thành bá chủ thiên hạ cũng bị chê cười!
Hồng Liên bật cười khanh khách: “Thả nó ư? Nguyệt Dạ, lần đầu tiên ta thấy luyện d.ư.ợ.c sư cũng nặng tình trọng nghĩa như vậy, đặc biệt là người mạnh mẽ như ngươi, thật nực cười!”
“Quan hệ gì đến ngươi đâu?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.
Tiểu Đăng Lung ở trong tay ả, bất kể thế nào cũng không an tâm. Hồng Liên không phải người bình thường, ả nói sẽ ra tay liền tuyệt đối sẽ ra tay!
“Đương nhiên không liên quan với ta, người như ngươi ta không lạ gì. Có điều ngươi muốn mạng sống của nó? Ta vẫn giữ câu nói kia, ta muốn Vạn Thú Vô Cương!”
Hồng Liên cuồng ngạo cười rộ lên, thuận tay đ.á.n.h ngất xỉu Tiểu Đăng Lung, lùi vào trong sương mù, để Thôn Thiên Hồng Mãng mở miệng ra phun hết những thứ vừa bị hút vào trong bụng! Gió bão từ miệng nó phun ra mạnh như lực hút vào. Nó phun ra đủ loại vật, không chỉ phòng ốc cây cối, còn có không ít t.h.i t.h.ể động vật hư thối.
Một ít chất lỏng thối rữa vương vào quần áo Hồng Liên. Ả kinh tởm nhíu mày, tuy nhiên nhìn Hoàng Bắc Nguyệt bị ép tránh né về phía sau, tâm tình khoái trá cười to.
“Nguyệt Dạ, muốn cứu mạng nó, mang Vạn Thú Vô Cương đến đổi lại đi! Ta ở Điện Quang Diệu chờ ngươi!”
Nói xong, ả lập tức cùng Mạnh Kỳ Thiên bay nhanh lui lại, lúc này mặc dù không lấy được Vạn Thú Vô Cương, nhưng ả tin tưởng rất nhanh sẽ lấy được! Bởi vì Nguyệt Dạ kia có loại cảm tình nhu nhược!
Trơ mắt nhìn đám người Hồng Liên rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt nắm tay thật c.h.ặ.t, thầm mắng một câu: “Hồng Liên c.h.ế.t tiệt !”
Chậm rãi nhắm mắt lại, vịn vào thân cây thở hổn hển vài hơi, khí lực trong thân thể như bị hút hết, cảm giác vô lực. Mà vừa rồi các thần thú còn hùng hổ, giờ phút này cũng biến thành từng tòa thạch thú, an tĩnh chờ đợi trong rừng. Cuối cùng có một ngày, bọn họ sẽ hoàn toàn thức tỉnh!
Đã đến giới hạn rồi sao? Hoàng Bắc Nguyệt vô lực vung lên khóe môi, quả thật không thể liều mạng!
“Vương!” A Tát Lôi chạy nhanh tới, gấp đến hỏi: “Làm sao bây giờ? Tiểu nha đầu kia bị Hồng Liên bắt đi! Hồng Liên là một phụ nữ ác độc, Tiểu Đăng Lung sẽ bị ả hành hạ c.h.ế.t!”
“Yên tâm, ả muốn có Vạn Thú Vô Cương nên trước khi ta đến Điện Quang Diệu, ả sẽ không làm gì Tiểu Đăng Lung.” Hoàng Bắc Nguyệt chắc chắn nói, Hồng Liên không ngu ngốc. Nếu biết nàng trọng tình nghĩa thì ả sẽ không thương tổn Tiểu Đăng Lung, nếu không sẽ không lấy được gì cả!
“Chủ nhân, không cần lo cho Tiểu Đăng Lung, chúng ta mệnh không đáng giá, hơn nữa số mệnh là hy sinh vì chủ nhân.” Hồng Chúc chậm rãi từ xa đi tới, từng bước liêu xiêu, giống như gió thổi qua sẽ ngã.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt né một tia sáng nhỏ, “Không người nào mệnh không đáng giá, trừ khi chính ngươi không quý trọng!”
A Tát Lôi sùng bái nhìn nàng, đúng! Đó mới là Già Dạ Vương, đi theo nàng thì được nàng bảo vệ! Cho nên bọn họ cũng kiêu ngạo vì nàng!
Hồng Chúc ngẩn ra, nghẹn ngào nói: “Chủ nhân, chỉ có đạt được sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương, mới có thể cứu Tiểu Đăng Lung trở về.”
Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc nửa giây đồng hồ, liền không do dự ngẩng đầu, quyết định thật nhanh nói: “Ta hiểu rồi!”
Hồng Chúc nhất thời vui vẻ, cao hứng không thôi, rõ ràng là con đường thể quay đầu lại, sao nàng vẫn cao hứng như thế đây?
Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu hỏi: “Hồng Chúc, tại sao ngươi cao hứng thế?”
Hồng Chúc cười nói: “Nếu như không hóa hồn cho chủ nhân, không bao lâu nữa ta sẽ hoàn toàn mất đi bản thân. Một khi bắt đầu hóa hồn sẽ không có cách nào dừng lại.”
Hóa ra là vậy, quả nhiên là một con đường không thể quay đầu lại. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên tiếp nhận, nếu vậy, tận dụng cơ hội hy sinh của Hồng Chúc đi.
“Biệt Nguyệt sơn trang đã bị người của Điện Quang Diệu phát hiện, không thể ở chỗ này lâu, chúng ta ra ngoài đi.”
Được nàng đáp ứng, Hồng Chúc đương nhiên đi theo nàng, không nói hai lời liền đi thu thập đồ vật, cùng nhau rời đi. Xuyên qua sương mù mịt mờ, ra bên ngoài lập tức nghe tiếng hô to gọi nhỏ của Yểm.
“Hoàng Bắc Nguyệt! Nha đầu thối, đáp một tiếng đi chứ! Ngươi gặp chuyện gì rồi? Ta rất lo lắng cho ngươi!”
Giọng điệu rõ ràng ân cần nhưng làm khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt giương lên, nghe hắn hô trong chốc lát liền nói: “Cám ơn quan tâm nha.”
Yểm ngẩn ra, đột nhiên im bặt, trầm mặc lúc lâu, không biết hắn đang làm gì, toàn bộ Hắc Thủy Cấm Lao đều im ắng.
Rất an tĩnh, nhưng có thể nghe tiếng nước chảy rất nhỏ bên trong, còn có tiếng thở dốc của Yểm, không nghĩ vừa rồi nơi này yên tĩnh thuần túy đến đáng sợ. Nàng biết hắn ở đó, nên có cảm giác an toàn.
“Sao không nói gì? Không phải vừa rồi vẫn líu ríu sao?” Nàng đùa giỡn nói.
Vốn tưởng rằng Yểm sẽ chế ngạo và trào phúng lại, không ngờ hắn trầm mặc một lúc, nhưng lại nhẹ nhàng hỏi: “Vừa rồi phát sinh chuyện gì? Ngươi tại sao đột nhiên không nói?”
Lần đầu tiên giọng nói nhẹ nhàng của Yểm như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt giật mình một cái mới nói: “Vừa rồi ở Biệt Nguyệt sơn trang, ta cũng không nghe ngươi nói chuyện, ta nghĩ chắc cấm chế bên trong ngăn cách ngươi, dù sao đây là nơi bí mật cất giấu Vạn Thú Vô Cương!”
“Hóa ra là vậy.” Yểm tựa hồ thở dài nhẹ nhõm một hơi, không mở miệng tiếp.
Hoàng Bắc Nguyệt rất ngạc nhiên, nàng nói Biệt nguyệt sơn trang cất giấu bí mật Vạn Thú Vô Cương! Thế mà Yểm không hỏi thêm gì hết! Thật không giống Yểm thường ngày! Cái con người Yểm nhỏ nhen, luôn đấu võ mồm với nàng đi đâu mất rồi? Chẳng lẽ vì lo lắng cho nàng? Chỉ cần biết nàng an toàn thì không cần hỏi sao.
Tâm lý đột nhiên trầm mặc, trước đây nghĩ rằng cùng Yểm ở một chỗ, đi đâu cũng không vứt hắn đi được. Nhưng một đêm ngắn ngủn ở Biệt nguyệt sơn trang, kỳ thật chính mình cũng rất lo lắng cho hắn.
Đặc biệt lúc nàng biết bí mật của Vạn Thú Vô Cương.
Yểm tựa hồ rất mệt, cất tiếng nói muốn đi nghỉ ngơi, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên gọi lại hắn, nhẹ giọng nói: “Yểm, sau này ta không bắt nạt ngươi.”
“Ừ?” Yểm ngẩn ra, xoay người lại, nghi hoặc hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
“Không có gì, đột nhiên cảm giác ngươi kỳ thật rất tốt, mặc dù là ma thú, nhưng đôi khi lại chân thành hơn cả loài ngươi.”
Một câu nói cảm tính lọt vào tai Yểm, không khác gì long trời lở đất! Phải biết rằng những lời này do chính nha đầu kiêu ngạo kia nói ra!
“Hay là ngươi cứ tiếp tục bắt nạt ta đi, bộ dáng này của ngươi thật đáng sợ.” Yểm gắng sức nói, thà bị bắt nạt còn hơn cảm giác rợn cả tóc gáy vừa rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt không nhịn được cười nhạo hắn: “Ngươi là trời sinh thích được người bắt nạt à!”
“Cảm giác bị ngươi bắt nạt cũng không tệ lắm” Yểm dương dương tự đắc nói, bộ dáng đáng đ.á.n.h thường ngày của hắn đã trở về.
Hoàng Bắc Nguyệt vung khóe môi cong ưu nhã nói “Ta nói nghiêm túc, hy vọng cùng ngươi chung sống hoà bình. Nếu có thể, thật muốn ngươi cải tà quy chính.”
