Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 361 Tương Vương Có Mộng

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:52

Khi đến nước Bắc Diệu trời đã tối. Nước Bắc Diệu ở phương bắc, khí trời rét lạnh, thời kỳ này đã sớm rơi đầy tuyết, trời giá rét đông lạnh, nhưng là trên đường cái thành Huy Kinh toàn màu đỏ vui mừng, nhìn rất náo nhiệt.

Phương bắc giá lạnh khác với mùa đông phía nam, lạnh đến mức ngay cả đầu khớp xương đều muốn nứt ra. Gió lạnh gào thét thổi qua khiến Hoàng Bắc Nguyệt cũng rùng mình.

Các tiểu mỹ nhân của Tào Tú Chi thân thể mảnh mai, hơn phân nửa người tới dịch quán liền ngã bệnh, làm hại Hạ hôn Tướng quân Tào công t.ử không thể không đi an ủi từng người một phen.

Công chúa Anh Dạ từ nhỏ tập võ, thân thể không tồi, tới phòng cũng vội vàng hơ tay trên lò than, “Không ngờ mùa đông nước Bắc Diệu lạnh như thế, đều nhanh đóng băng”.

Hoàng Bắc Nguyệt cảm giác không có gì khác, đại khái là vì chiếm được Chú ấn Hỏa nên thân thể vẫn ấm áp dễ chịu , không cảm giác lạnh buốt.

Đã là tối đêm, trời lạnh buốt như thế nên trên phố lớn ngõ nhỏ chỉ có vài tiểu thương mưu sinh, còn đại đa số cửa hàng đã đóng cửa, về nhà làm nồi lẩu.

Tào Tú Chi không chịu được tịch mịch, tìm người chuẩn bị nồi lẩu, ở trong phòng bày một bàn lớn thức ăn, kêu Hoàng Bắc Nguyệt cùng công chúa Anh Dạ cùng ăn.

Các tiểu mỹ nhân của hắn ngã bệnh, đều đang nghỉ ngơi, không ai muốn đến giúp vui, ba người cùng mấy thị nữ cũng rất náo nhiệt.

“Không bằng gọi tới công chúa Hi Hòa cùng ăn đi, một mình cô cô quá tịch mịch.” công chúa Anh Dạ tâm địa thiện lương, nghĩ đến bên người cô cô không có ai làm bạn liền đề nghị.

Có Hoàng Bắc Nguyệt cam đoan, Chi Chi tự thân ra tay, Anh Dạ không sợ công chúa Hi Hòa sẽ nhận ra bản thân.

“Nói cũng đúng!” Tào Tú Chi sớm biết bản lĩnh của Hoàng Bắc Nguyệt. công chúa Hi Hòa quả nhiên không nhận ra công chúa Anh Dạ và nàng.

“Các ngươi sợ lạnh, để ta đi mời công chúa cho.” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, không muốn A Lệ Nhã đi theo, tự mình ra ngoài.

Dịch quán rất lớn, sứ giả các quốc gia cũng ở trong dịch quán nhưng khác sân, cách nhau khá xa nên không sợ nảy sinh xung đột.

Mấy nước lớn càng cách xa nhau hơn, có một đoàn sứ thần của nước nhỏ làm trung gian giữa hai nước lớn.

Sân của nước Nam Dực rất lớn, công chúa Hi Hòa thích an tĩnh, liền mang mấy người thân tín vào một viện an tĩnh phía đông.

Dọc đường đi, tất cả mọi người cảm giác công chúa mặc dù uy nghiêm, nhưng vẫn có mặt dịu dàng.

Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái tới gần phòng công chúa Hi Hòa, thủ vệ ngoài phòng nhìn thấy nàng liền hỏi: “Cô nương có chuyện gì không?”

“Khí trời lạnh, công t.ử nhà ta chuẩn bị nồi lẩu, mời công chúa đến cùng ăn.” Hoàng Bắc Nguyệt cười đi tới, nhét vào tay thủ vệ vài đồng kim tệ, nhỏ giọng nói: “Đại ca, hỗ trợ một chút, công t.ử để ta tới mời công chúa, nếu không mời được sẽ trách ta.”

Nàng dung mạo thanh lệ tuyệt sắc, lại uyển chuyển rung động lòng người. Giữa trời giá lạnh chạy tới, gò má vì đông lạnh mà ửng hồng, nhìn vừa đáng yêu lại vừa đáng thương, hiếm có trả lại tiền, thủ vệ cũng là nam nhân bình thường, mềm lòng nói. “Cô nương, không phải ta không muốn cho ngươi đi vào, mà hiện tại công chúa có khách quý, sợ rằng bất tiện.” Thủ vệ hảo tâm nhỏ giọng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt vẻ mặt thất vọng, yếu ớt đáng thương nói : “Haiz, chúng ta vừa mới đến nước Bắc Diệu, trời lạnh như thế, công chúa điện hạ lại vội vàng tiếp kiến khách quý nước Bắc Diệu, như vậy bận rộn mệt mỏi muốn c.h.ế.t, làm sao bây giờ?”

Mỹ nữ làm nũng, thủ vệ sao chịu được, cười nhỏ giọng nói: “Không phải khách quý nước Bắc Diệu mà là nước Đông Ly , đây là bí mật, ngươi không được nói cho người khác biết.”

Hoàng Bắc Nguyệt  mắt sáng trong suốt động lòng người, gật đầu: “Cám ơn đại ca, trời lạnh, ngươi lát nữa đổi ca, nhớ mua một chút rượu uống cho nóng người.”

Nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên cười, xoay người rời đi.

Thủ vệ vẻ mặt tươi cười, sau một lát phục hồi tinh thần lại, cảm giác khó hiểu vì sao đang cười? gãi gãi đầu, vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Trong tay cầm vài đồng kim tệ, thủ vệ sáng mắt lên, vội vàng nhét kim tệ vào túi, nhìn quanh thấy không ai phát hiện, mới hắc hắc cười không ngừng, chẳng lẽ hơn nửa đêm gặp gỡ thần tài qua đường?

Hoàng Bắc Nguyệt núp vào góc tường, vuốt vuốt đầu Chi Chi dưới áo choàng, Chi Chi ghì mặt vào lòng bàn tay nàng, kêu vài tiếng chi chi.

“Hi Hòa cô cô, ngươi nghĩ người đi cùng đều là một đám ngu sao? Thật bất cẩn khi trực tiếp gặp người nước Đông Ly ở trong dịch quán.”

Chi Chi quay đầu nhìn nàng, Hoàng Bắc Nguyệt cười cười với nó, để nó trở lại không gian linh thú, sau đó cởi áo choàng, thay bằng áo choàng màu đen chờ ở góc tường.

Trên bầu trời từng mảng bông tuyết rơi nhẹ xuống, càng ngày càng lạnh, đứng chờ trong gió lạnh khoảng mười lăm phút mới nhìn thấy trong viện công chúa Hi Hòa có một bóng đen cẩn thận đi ra.

Bóng đen giả trang thành một thủ vệ, nhưng đôi mắt hắn cảnh giác ngó xung quanh không lừa được nàng!

Nhìn hắn vội vã rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt liền đi theo sau.

Người nọ vừa ra ngoài liền gọi về một con hắc ưng, cưỡi lên lưng nó, nhanh ch.óng biến mất vào bóng đêm.

Hóa ra còn là một triệu hồi sư! Hơn nữa cấp bậc không thấp!

Hoàng Bắc Nguyệt cũng triệu hồi Băng Linh Huyễn Điểu, lập tức đuổi theo.

Người nọ khống chế hắc ưng tới một tòa phủ đệ rất hùng vĩ trong thành Huy Kinh, Hắn đáp xuống hậu viện, thu hồi hắc ưng, chậm rãi đi đến chỗ có ánh đèn dầu.

Hoàng Bắc Nguyệt đi theo sau hắn.

“Đã trở về? gặp được người sao?” Đi tới chỗ ánh đèn sáng tỏ liền có người thấp giọng hỏi.

“Gặp được, chủ công ở đâu?” Người nọ không chờ đợi được hỏi.

“Chủ công ở bên trong nói chuyện với Tam tiểu thư, sáng mai sẽ có người trong cung tới đón Tam tiểu thư tiến cung. Sau đại điển sắc phong, chủ công còn muốn dặn dò Tam tiểu thư vài câu.”

“Vậy ta đi.”

Hóa ra Ngụy Yên Nhiên ở phủ đệ này, hôn lễ thời cổ đại có quy định trước khi kết hôn, nam nữ hai bên không thể gặp mặt, nhà gái phải đợi nhà trai tới đón.

Ngoài ý muốn chính là Ngụy Võ Thần cũng ở đây!

Lão gian tặc kia, nàng đã sớm muốn nhìn một chút là bộ dáng gì, để tránh sau này g.i.ế.c lầm người!

Hoàng Bắc Nguyệt lặng yên không một tiếng động đi tới cửa sổ phòng phía sau. bên ngoài là sông, ngẫu nhiên có tiếng cá chép nhảy lên, vừa vặn giúp nàng ẩn giấu tiếng động.

Nàng vừa tiến tới gần cửa sổ, liền nghe thấy tiếng đồ vật ném vỡ truyền từ trong phòng ra, hiển nhiên là Ngụy Yên Nhiên đang đứng bên cửa sổ.

“Phụ thân tức giận gì chứ? Con làm hoàng hậu nước Bắc Diệu, muốn gặp mẫu thân chẳng lẽ cũng không được sao? Phụ thân nói gì con cũng làm theo, nhưng phụ thân vì sao không đáp ứng yêu cầu nho nhỏ của  Yên Nhiên chứ?”

“Ta đã nói rồi, chờ ngôi vị hoàng hậu của ngươi củng cố chắc chắn, đương nhiên sẽ phái người đưa mẫu thân ngươi tới nước Bắc Diệu đoàn tụ với ngươi!” Giọng nói uy nghiêm, quyết định sát phạt, vừa ra khỏi miệng khiến người khác biết cảm giác hắn có thể chi phối chuyện sống c.h.ế.t của bao người.

Lão gian tặc này rất có khí thế!

Ngụy Yên Nhiên sâu kín nói: “Vì sao nữ t.ử khác trước lúc thành thân đều có mẫu thân chải tóc cho, còn con lại tách biệt hai ngả với mẫu thân?”

“Đủ rồi!” Ngụy Võ Thần mất kiên nhẫn hét lớn một tiếng, “ Yên Nhiên, vi phụ hôm nay nhiều lần bỏ qua sự ngang ngạnh của ngươi. Ngươi còn như vậy, ta liền cho ngươi vĩnh viễn không gặp lại mẫu thân ngươi!”

Ngụy Yên Nhiên giật mình một cái, mới đều đều nói: “Phụ thân đừng nóng giận, chuyện phụ thân dặn dò  Yên Nhiên cũng nhớ kĩ. Ngài là cha ta, ta tự nhiên mọi chuyện cũng hướng về ngài, chỉ mong ngài có thể đối xử tốt với mẫu thân”.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 361: Chương 361 Tương Vương Có Mộng | MonkeyD