Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 363 Tương Vương Có Mộng

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:52

Cách xa bên kia Huyền Âm đang nhếch miệng đột nhiên ngừng hình, không biết tại sao gương đồng một mảnh đen nhánh, cái gì cũng không nhìn thấy!

“Sao lại thế này?” Ngụy Võ Thần hô to, “Người đâu?”

Huyền Âm thử mấy cái khẩu quyết, trong tay kết mấy cái ấn, trên gương đồng  không có bất kỳ biến hóa nào, một mảnh tối như mực.

“Điều này…” Huyền Âm lắp bắp nói, “Bọn họ hình như vào hoàng cung”

“Ngươi nói cái gì?” Ngụy Võ Thần nhéo quần áo Huyền Âm, “Sao lại đi hoàng cung? Ngươi nhìn rõ chứ!”

Huyền Âm vẻ mặt cầu xin nói: “Cả thành Huy Kinh, chỉ có hoàng cung là ánh mắt của ta không nhìn tới được, bởi vì phía ngoài hoàng cung có một tầng kết giới cường đại, căn bản không thể đột nhập ”

“Nguy rồi!” Ngụy Võ Thần đẩy Huyền Âm ra, sau đó đi nhanh ra ngoài, vừa đi một bên dăn dò “Đi coi chừng phía ngoài hoàng cung, Yên Nhiên, ngươi cho người tiến cung đi, tìm hiểu tình huống trong cung !”

“Vâng” Ngụy Yên Nhiên lạnh lùng nhìn bóng lưng của hắn, kêu một cung nữ lại đây, dặn dò vài câu rồi cho cô ta tiến cung.

“Phụ thân đừng vội, bọn họ đều là cao thủ, tự có chừng mực, sẽ không gây ra động tĩnh gì liên lụy đến phụ thân .” Ngụy Yên Nhiên ôn tồn an ủi.

Ngụy Võ Thần cũng nghĩ đến điểm này, hắn rât yên tâm về người của mình, tuyệt đối sẽ không xúc động nháo sự gây phiền toái. Nhiều năm đi theo hắn, nếu ngay cả quy củ của hắn đều không hiểu thì đã sớm c.h.ế.t mấy trăm lần!

Nhưng không biết tại sao, trong lòng vẫn có cảm giác lo sợ bất an.

Cả hoàng cung bị kết giới bao phủ, có người lẻn vào lập tức sẽ bị Người của thành Tu La phát hiện, tuy nhiên nếu là cao thủ có thể lặng yên không một tiếng động đi lại trong cung, sau đó lại đi ra ngoài.

Chỉ cần cẩn thận không bị bắt được, sẽ không việc gì.

Người của Ngụy Võ Thần nghĩ người mặc đồ đen kia vô ý mới xông vào hoàng cung, giờ phút này hẳn là sợ bị phát hiện hơn bọn hắn, vì hắn có một mình.

Tuy nhiên, nếu coi Hoàng Bắc Nguyệt tư duy như người bình thường thì hoàn toàn sai lầm!

Trong lúc đó, bóng dáng nàng linh hoạt như con thoi xuyên qua các cung điện, cuối cùng đi ra, không biết từ lúc nào đã mặc quần áo cung nữ, sau đó bay nhanh về hướng Cung Vị Ương phòng thủ nhất sâm nghiêm.

Những người đuổi theo tới gần Cung Vị Ương, đột nhiên cảm giác bất thường, đang muốn rút lui liền nghe một nữ t.ử phía trước hô lên: “Thích khách! Có thích khách! Nhanh bắt thích khách!”

“Hỏng rồi!” Những người đó trong lòng ‘lộp bộp’ một tiếng, lập tức định rời đi, sau đó quay người lại, bên người liền ‘ầm ầm’ một tiếng, lửa cháy bốc cao hơn mười thước!

Mục tiêu lớn như vậy, lập tức dẫn tới binh lính thủ vệ của Cung Vị Ương, cùng với cao thủ thành Tu La trong bóng tối. Sau một lát đã truyền đến tiếng đ.á.n.h nhau kịch liệt.

Muốn đấu với nàng! Muốn sẽ đùa giỡn bọn họ đến c.h.ế.t!

Hoàng Bắc Nguyệt trốn trong ngõ ngách, hài lòng nhìn bên kia đ.á.n.h nhau.

“Nếu những người này bị bắt, tra ra là người của Ngụy Võ Thần, ngày mai đại điển phong Hậu sẽ có trò hay để xem!” Yểm ở trong Hắc Thủy Cấm Lao vui sướng hài lòng nói, sợ thiên hạ sẽ bấn loạn nha.

Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng giương lên, nói : “Những thủ vệ ở Cung Vị Ương đều là cao thủ thành Tu La, mấy người kia nhất định sẽ bị bắt.”

“Chà chà, Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi tận lực quấy nhiễu hôn sự của Phong Liên Dực, có phải là…?” Yểm nửa úp nửa mở nói, giọng điệu thật sự đáng đ.á.n.h.

“Hắn có lỗi với ta, ta muốn hắn mọi chuyện không được như ý!” Hoàng Bắc Nguyệt tàn nhẫn nói.

Yểm rùng mình, nói: “Phụ nữ thật đáng sợ.”

Hoàng Bắc Nguyệt cười, đột nhiên phía sau có tiếng bước chân truyền đến, nàng cảnh giác nắm c.h.ặ.t t.a.y, tiếng nữ nhân vang lên: “Ai nha, sao ngươi vẫn chưa vào? Đứng ở đây làm gì? Mau vào đi”.

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, là nói chuyện với nàng sao?

Một thiếu nữ mặc trang phục giống nàng nép vào góc tường đi tới, tựa hồ sợ hãi bị ảnh hưởng chiến đấu lan đến, cô ta thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, tướng mạo không tồi, có phong thái của người trí thức.

Nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, nữ nhân kia hiền hòa nói: “Ngươi đừng sợ, chỉ là đi vào diễn tấu một khúc cho bệ hạ, diễn tấu tốt sẽ được bệ hạ trọng thưởng!”

Nơi này ngọn đèn mờ tối, nữ nhân kia nhìn không giống Hoàng Bắc Nguyệt, không thấy rõ mặt người, chỉ mơ hồ nhìn thấy y phục cô ta, liền hiểu là người một nhà nên mới chân thành nói như vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn hỏi, nếu không diễn tấu tốt thì chẳng lẽ sẽ ‘răng rắc’ một tiếng?

Loại chuyện xui xẻo này nàng không cần bận tâm, bình thường đã sớm đ.á.n.h ngất  nữ nhân này rồi rời đi rồi. Nhưng nghĩ đến Phong Liên Dực ở bên trong, không biết hắn trúng độc ra bộ dáng gì, rất muốn đi vào nhìn một cái, liền do dự một chút.

Lúc vừa do dự, nữ nhân kia đã nhét vào tay nàng chiếc đàn tỳ bà, sau đó không thèm nói đạo lý đẩy nàng vào hướng Cung Vị Ương.

Bên ngoài đ.á.n.h nhau, bên này thủ vệ Cung Vị Ương lại không có bất kỳ nới lỏng gì, người ở cửa cung sắc bén nhìn nữ nhân kia, liền cho phép qua.

Nơi này có ngọn đèn, Hoàng Bắc Nguyệt không thể làm gì khác hơn là làm bộ nhát gan nhu nhược cúi đầu, trong lòng âm thầm hối hận không nên đi vào, lát nữa không cần nàng một mình diễn tấu chứ? Nàng nào có nhàn hạ thoải mái đàn tỳ bà cho Phong Liên Dực nghe, đàn một nửa khẳng định sẽ không nhịn được ra tay ám sát hắn!

Nỗi lo rất nhanh đã được loại bỏ, sau khi đi vào thấy  trong đại điện có rất nhiều nữ t.ử mặc đồ giống nàng đang quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ.

Nữ nhân kia để nàng quỳ ở sau cùng, dặn dò nàng không cần sợ hãi, rồi tới phía trước quỳ.

Hoàng Bắc Nguyệt thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi, may là diễn tấu tập thể, nàng sẽ không đ.á.n.h loại nhạc cụ tỳ bà, lát nữa có thể đ.á.n.h lừa thật giả một chút.

Nhìn một chút thấy toàn nữ nhạc công trẻ tuổi, mỗi người đều cầm nhạc khí, cúi đầu quỳ, không ai dám ngẩng đầu lên, bả vai run rẩy có thể thấy bọn họ thật sự rất sợ hãi.

Bên người một nữ nhạc công xoạch xoạch rơi lệ, kiềm nén tiếng khóc nấc, Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, không ngờ người đang khóc kia bắt tay áo nàng, thấp giọng nói: “Ta rất sợ hãi”

“Ta cũng rất sợ hãi.” Hoàng Bắc Nguyệt nói lấy lệ, nàng không phải thánh nhân, không phải lúc nào cũng có thể cứu người.

Nữ nhạc công tuổi rất nhỏ, vừa khóc vừa nói: “Bệ hạ đêm nay đã g.i.ế.c hơn sáu mươi nhạc công, ta sợ, ta sợ sẽ không còn được gặp lại mẹ ta”.

Trong lòng khẽ run lên, hơn sáu mươi nhạc công đều bị g.i.ế.c?

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, Yểm vội vàng nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đừng xúc động, lần trước ngươi có thể chạy thoát khỏi tay hắn, là vì bất ngờ thả Ma thú Hỏa Diễm ra, lúc này không có vận khí tốt như vậy.”

“Ta biết!” Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng lạnh lùng nói, “Ta không ngờ hắn trở nên tàn bạo như vậy!”

“Đoạn tuyệt tình ái, trong mắt hắn căn bản không có cảm tình gì, ngươi nghiêm khắc hắn làm gì?” Yểm thờ ơ nói.

Hoàng Bắc Nguyệt mím  môi, vẻ mặt ngưng trọng sát khí!

Một lúc sau, từ  sâu trong tẩm điện truyền đến một tiếng rên thống khổ trầm thấp, như là dã thú bị thương, tràn ngập bạo ngược!

Một đám nữ nhạc công sợ đến run rẩy mạnh hơn.

Bây giờ là buổi tối, thời điểm độc của phệ tâm đan phát tác mạnh nhất, phải cắt vết thương, chắt ra một chén m.á.u mới có thể giảm bớt đau đớn đến tận xương tủy này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.