Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 369 Đại Điển Sắc Phong Hoàng Hậu

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:53

Nhìn thấy Phong Liên Dực bị đoàn người nâng đỡ đưa về tẩm cung, sứ thần mỗi nước đều hơi ngây dại, nhất là sứ thần nước Đông Ly !

Nước Bắc Diệu làm vậy là có ý gì? Ngụy đại tướng quân ở chỗ này, Ngụy Tam tiểu thư cũng đã đón vào hoàng cung, nhưng Hoàng thượng lại hồi tẩm cung! Đây khác gì lừa gạt người nước Đông Ly !

“Các vị an tâm một chút, chớ vội nóng nảy, Hoàng thượng vết thương tái phát, không thể trì hoãn, đại điển phong Hậu sẽ hoàn thành sau, mời các vị tới Thiên Hợp Cung chờ trước, có chỗ nào thất lễ, mong chư vị thứ lỗi.”

Vũ Văn Chiến cầm đầu cựu thần đứng ra giảng hòa, nhưng người của nước Đông Ly không thể nào không ghi hận.

“Vũ Văn đại nhân, tiểu nữ mặc dù chỉ là thứ nữ, nhưng từ nhỏ được lão phu sủng ái, hôm nay đại hôn của nó, lão phu không thể nhìn khuê nữ nhà mình bị thiệt thòi” Ngụy Võ Thần không khách khí nói.

“Xin Ngụy đại tướng quân yên tâm, Hoàng thượng nếu có ý thất lễ, thì sẽ không khăng khăng giữ lập trường lập Tam tiểu thư làm Hoàng hậu trước các đại thần. Hôm nay đại điển phong Hậu sắp tới, mời Đại tướng quân chờ, bệ hạ bệnh cũ trì hoãn, sẽ xuất hiện sau.” Vũ Văn Chiến nho nhã lễ độ cười nói, phái đoàn bộ dáng văn nhân nhã sĩ, làm người khác không nhìn ra bất cứ nhược điểm gì!

“Hừ! Như thế tốt nhất !” Ngụy Võ Thần khuôn mặt bình tĩnh, đi ra ngoài trước.

Đây là lần đầu tiên Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy lão gian tặc Ngụy Võ Thần. Có thể có địa vị như hắn, quả thật khí thế phi phàm, hắn cao lớn uy mãnh, vóc người cao hơn nam nhân bình thường, thể trạng cường tráng, độ tuổi này mà vẫn rất khôi ngô, hơn nữa quần áo phụ trợ liền toát lên vẻ uy phong lẫm liệt, rất có khí thế.

Nhìn tướng mạo có thể nói hắn có thể sinh ra con gái như Ngụy Yên Nhiên, có thể thấy Ngụy Võ Thần lúc còn trẻ tuyệt đối là một mỹ nam t.ử. Hắn ngũ quan thâm thúy, mũi cao mắt thâm, khuôn mặt như d.a.o vót dùi đục, góc cạnh rõ ràng.

Chỉ là từ lông mi đến mang tai có một vết sẹo dữ tợn, suýt cắt vào khóe mắt, vết sẹo khiến hắn tăng thêm khí thế dọa người, có vẻ rất hung ác!

Thời đại này có rất nhiều linh d.ư.ợ.c chữa trị vết thương mà không để lại sẹo, tựa như năm đó Chiến Dã cho nàng Phỉ Thúy ngọc dịch, mặc kệ mặt của nàng bị Linh Tôn quất thành bộ dáng gì nữa, dùng Phỉ Thúy ngọc dịch thì ngày thứ hai không nhìn thấy bất cứ dấu vết gì.

Nhưng vết sẹo của Ngụy Võ Thần lại vắt ngang trên mặt, dữ tợn đáng sợ, linh mẫn d.ư.ợ.c cũng không tiêu trừ được? Hay là hắn cố ý giữ lại để nhắc nhở chính mình?

“Đó chính là Ngụy Võ Thần? Quả thật không phải người bình thường.” công chúa Anh Dạ nhỏ giọng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt đảo ánh mắt qua người bên cạnh Ngụy Võ Thần, hắn mang theo bên người đều là cao thủ không tầm thường, nhưng cảm giác không có người nhìn trộm nàng ngày đó.

Vậy ‘Âm Dương Kính’ không đi cùng hắn tới sao?

“Phu nhân, chúng ta cũng đi Thiên Hợp Cung chờ xem lễ đi.” Tào Tú Chi cười hì hì nói, hai vị Đại mỹ nhân này chỉ có thể nhìn mà không thể đụng vào, nhưng trên miệng có thể gọi thân thiết cũng không tồi.

Bình thường cho hắn mười lá gan cũng không dám gọi công chúa Anh Dạ và Bắc Nguyệt quận chúa là “phu nhân’!

Công chúa Anh Dạ hung hăng trừng mắt nhìn hắn, dìu Hoàng Bắc Nguyệt đi. Bên cạnh là người của nước Tây Nhung, lúc đi qua Hoàng Bắc Nguyệt thì Thiên đại Đông Nhi dừng lại, liếc mắt thấy nàng giả mang thai.

Hoàng Bắc Nguyệt có chút xấu hổ.

“Nguyệt phu nhân đã hoài thai, hành động nên cẩn thận, kẻo động t.h.a.i khí.” Thiên đại Đông Nhi cười nhẹ nói, “Còn nữa, chuyện nguy hiểm không nên làm lại.”

“Đa tạ.” Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên cười nói.

Thiên đại Đông Nhi không nói thêm lời, mang người của chính mình rời đi.

“Nghe nói mỗi nữ t.ử Thánh Huyết Cung của nước Tây Nhung đều là quốc sắc thiên hương, chà chà!” Tào Tú Chi ảo tưởng nhìn bóng lưng Thiên đại Đông Nhi, bị công chúa Anh Dạ tát chụp trên đầu, kêu t.h.ả.m một tiếng.

Hoàng Bắc Nguyệt cười lắc đầu, đi tới Thiên Hợp Cung.

Cung Vị Ương

Ngự y run rẩy xé mở băng gạc quấn trên n.g.ự.c Phong Liên Dực, m.á.u đen thấm ướt tay hắn, ngự y sợ đến đến mức ửa mồ hôi lạnh, mở miệng run run nói: “Nhanh, nhanh cầm t.h.u.ố.c đến”.

“Cút ngay! Đồ vô dụng!” Diễm Tâm Sư đá ngự y vô dụng văng ra, phẫn nộ quát: “Mọi người ra ngoài hết đi!”

Bình thường chỉ cần Hoàng thượng không lên tiếng thì lời nói của mấy người thuộc thành Tu La chẳng khác gì là lời của hoàng thượng, bởi vậy không ai dám cãi lời, vội vàng lui xuống.

Diễm Tâm Sư tới bên giường quỳ xuống, nói : “Bệ hạ, Âm Hậu đến.”

Phong Liên Dực nhắm mắt lại, trên trán có một tầng mồ hôi nhợt nhạt, vẻ mặt không cảm xúc, coi người đến như một người xa lạ.

Nhìn hắn không phản ứng gì, Diễm Tâm Sư liền đứng lên, cung kính đứng ở một bên, sau một lát tiếng sột soạt vang lên, Vị Ương đi ở phía trước, xốc  rèm lên, Huyền Xà Âm Hậu liền đi tới, dưới thân chín con rắn không dám tùy tiện, quay mắt về phía Tu La vương, thu liễm một chút.

“Dực nhi.” Huyền Xà Âm Hậu nhìn thấy  vết thương của hắn, đau lòng ngồi xuống, chậm rãi giúp hắn lau chùi vết thương, sau đó bôi t.h.u.ố.c, băng bó, “Người kia đả  thương ngươi như vậy, ta nhất định phải bắt được cô ta, để cô ta chịu đừng thống khổ của ngươi gấp mười lần!”

Lông mi màu đen run lên một cái, Phong Liên Dực mở to mắt, lạnh nhạt nhìn bà: “Ngươi tới làm gì?”

Nhìn hắn lạnh lùng, ánh mắt như nhìn một người xa lạ, Huyền Xà Âm Hậu trong lòng đau như kim châm, nhưng vẫn cười nói: “Hôm nay là đại hôn của ngươi, mẫu hậu sao có thể không đến? Nghe nói nữ t.ử kia là tuyệt đại giai nhân hiếm có trên thế gian.”

Phong Liên Dực mím môi, không muốn nhiều lời.

Vị Ương vội vàng nói: “Bệ hạ, Âm Hậu đã vài chục năm không ra khỏi thành Tu La, lúc này nghe nói bệ hạ đại hôn liền ra đó.”

Phong Liên Dực lạnh lùng hất tay Âm Hậu đang giúp hắn quấn băng gạc ra, không có cảm tình nói: “Nơi này không thích hợp với ngươi.”

Huyền Xà Âm Hậu tay run lên, trố mắt nhìn hắn, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ đau đớn: “Dực nhi, ngươi ghét bộ dáng của mẫu hậu sao? Hay là trong lòng ngươi, tiện nhân kia mới là mẫu thân của ngươi, mà ta không xứng?”

“Đủ rồi, đừng đóng kịch nữa.” Phong Liên Dực lạnh lùng nói, “Lúc ta sinh ra đã bỏ rơi ta, giữa ngươi và ta có thể nói tình mẫu t.ử sao?”

Huyền Xà Âm Hậu kinh ngạc không chống giữ được thân thể chính mình, nếu không phải mấy con rắn chống đỡ, bà sẽ ngã ngửa xuống đất.

“Dực nhi” nước mắt lướt qua gương mặt xinh đẹp của bà.

“Hôn lễ này ngươi có thể coi như không tồn tại, ta cũng không phải muốn một phụ nữ, chỉ là nước Bắc Diệu cần một hoàng hậu mà thôi.” Phong Liên Dực đứng lên, tự mình cầm băng gạc băng bó vết thương, liền vượt qua Huyền Xà Âm Hậu đi ra ngoài.

“Âm Hậu, bệ hạ vừa mới đăng cơ, hôm nay cảm tình nhạt nhẽo, sau này chậm rãi sẽ tốt.” Vị Ương vội vàng an ủi.

Huyền Xà Âm Hậu lắc đầu, nước mắt như suối trào, “Hắn hận ta, ta biết hắn hận ta năm đó đưa hắn đến hoàng cung nước Bắc Diệu. Nhiều năm như vậy hắn cũng không chịu tha thứ cho ta.”

“Bệ hạ là con ruột ngài, sao hận ngài được?” Vị Ương nói, “Cũng là vì đoạn tuyệt tình ái nên bệ hạ mới như vậy, trước đó, bệ hạ vẫn tốt với Âm Hậu mà.”

“Đoạn tuyệt tình ái?” Huyền Xà Âm Hậu nằm trên giường, đau đớn khóc thành tiếng, “Là ta, là ta không tốt, bây giờ, bây giờ ta có thể làm lại từ đầu không?”

“Âm Hậu! Bây giờ không phải đúng lúc sao? Bệ hạ đã quên người đàn bà kia, hắn vẫn ở lại thành Tu La, vĩnh viễn không rời khỏi ngài.” Vị Ương đầu độc nói.

Huyền Xà Âm Hậu kinh ngạc nghe, hồi lâu mới gật đầu: “Đúng vậy, hắn vĩnh viễn sẽ không rời khỏi ta, đúng vậy”.

Bên ngoài tuyết lại rơi, cung nhân lập tức mở ô trên đỉnh đầu hắn, cẩn thận che chở hắn đi về Thiên Hợp Cung, cử hành đại điển phong Hậu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.