Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 391 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:55
Hoàng cung nước Bắc Diệu.
Diễm Tâm Sư vội vàng đi tới tẩm điện của Cung Vị Ương, cúi đầu, mơ hồ nhìn thấy hoàng hậu cầm tiêu ngọc trong tay, quỳ gối bên ngoài long sàng, chờ Tu La Vương sai bảo.
Diễm Tâm Sư do dự một chút, không dám quấy nhiễu Tu La Vương nghỉ ngơi. Nhưng hắn có chuyện trọng yếu cần bẩm báo.
Trong lúc tiến thối lưỡng nan liền nghe thấy tiếng nam nhân âm trầm từ trong long sàng truyền đến.
“Tìm được nàng sao?”
Diễm Tâm Sư vội vàng quỳ xuống, dập đầu nặng nề nói: “bẩm bệ hạ, không, không có…”
Bên trong trầm mặc hồi lâu, loại áp lực tĩnh mịch này cũng có thể ép c.h.ế.t một nam nhân cao lớn cường tráng. Diễm Tâm Sư không dám thở mạnh, sợ bản thân bị tai vạ liền nói: “Bệ hạ, người đeo mặt nạ quỷ tiến vào sứ quán của nước Nam Dực. Thuộc hạ đuổi đến nơi nhưng lại biến mất. Thuộc hạ đoán nước Nam Dực ẩn giấu cô ta”.
Vẫn không có tiếng đáp lại, Diễm Tâm Sư thấp thỏm chờ hồi lâu, không biết Tu La Vương có chỉ thị gì.
Một lát sau, Ngụy Yên Nhiên mở miệng nói: “Che giấu trọng phạm thì phải chịu tội gì?”.
Diễm Tâm Sư ngẩn ra, lập tức hiểu Ngụy Yên Nhiên muốn hắn truyền đạt ý tứ với Tu La Vương, lập tức nói: “G.i.ế.c không tha”.
Ngụy Yên Nhiên nghiêng đầu nở nụ cười xinh đẹp, thực sự trời sinh mê hoặc.
Diễm Tâm Sư lại hỏi: “Bệ hạ, bọn họ là sứ thần của nước Nam Dực, có thể g.i.ế.c hay không?”
“G.i.ế.c người, không nhất định phải dùng tay của mình.” Ngụy Yên Nhiên mị hoặc nói.
Diễm Tâm Sư chợt nói: “Vâng, thuộc hạ hiểu.”
Vừa định đứng lên rời đi, Phong Liên Dực miễn cưỡng mở miệng: “Chờ đã.”
Diễm Tâm Sư vừa lộn trở lại, khom người hỏi: “Bệ hạ còn dặn dò gì?”
Phong Liên Dực phất phất tay Ngụy Yên Nhiên, Ngụy Yên Nhiên ngẩn ra, nhưng vẫn lập tức cầm ngọc tiêu đứng lên, lui ra ngoài.
Nhìn thấy ngay cả hoàng hậu cũng bị cho ra ngoài, Diễm Tâm Sư liền biết Tu La vương muốn dặn dò chuyện đại sự với hắn, Vì vậy cúi đầu đi vài bước tới trước.
Xốc lên sa rèm của long sàng, ló đầu vào, Phong Liên Dực nghiêng thân, thấp giọng dặn dò mấy câu, Diễm Tâm Sư cẩn thận nghe, đột nhiên chấn động, hai mắt trừng lớn, nhưng không dám hỏi nhiều liền cúi đầu đi xuống.
Sau khi ra ngoài, Người của thành Tu La chào đón, hỏi: “Bệ hạ dặn dò thế nào?”
Diễm Tâm Sư giơ tay làm một động tác g.i.ế.c không tha, mọi người hiểu rõ, xoa tay làm nóng người. Diễm Tâm Sư lại hạ giọng nói mấy câu, mấy người kia liền lộ ra vẻ mặt cứng ngắc.
“Sư đại nhân, bệ hạ rốt cuộc bệ hạ muốn thế nào?”
“Bệ hạ ra lệnh, ngươi chấp hành là được, ai dám nghi vấn?” Diễm Tâm Sư nghiêm túc nói.
“Vâng!” Mọi người vội vàng đồng ý, cũng không dám hỏi thêm một câu.
Vài người trong đêm đen liếc mắt nhau một cái rồi biến mất.
Diễm Tâm Sư cũng định chạy, đột nhiên Ngụy Yên Nhiên từ trong góc chậm rãi đi tới, giọng nói mềm mại uyển chuyển nói: “Sư đại nhân xin dừng bước.”
Diễm Tâm Sư quay đầu lại, nhìn thấy chỗ mà nàng đi tới, khoảng cách khá xa, nàng hẳn không nghe được bọn họ vừa nói cái gì. Tuy nhiên, nữ nhân này dám trốn từ một nơi bí mật gần đó, hiện tại giữ lại hắn thì có chuyện gì tốt?
Tuy nhiên, nàng là hoàng hậu mà bệ hạ chọn lựa, mặc dù thành Tu La không thực sự thừa nhận, nhưng trong hoàng cung vẫn là hoàng hậu.
“Hoàng hậu có dặn dò gì sao?” Diễm Tâm Sư nhìn thẳng nàng hỏi.
Đối với thái độ ngạo mạn vô lễ của hắn, Ngụy Yên Nhiên cũng không tức giận, cười quyến rũ đa tình, “Không dám dặn dò, có điều Sư đại nhân lần này hành động, Bổn cung có một đề nghị.”
“Hoàng hậu mời nói.”
Ngụy Yên Nhiên đè thấp giọng, nói : “Hôm nay trong dịch quán, nước Đông Ly ở gần nước Nam Dực, muốn động thủ, nước Đông Ly đúng là không thể thích hợp hơn.”
Diễm Tâm Sư ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Ngụy Yên Nhiên: “Hoàng hậu nương nương, nước Đông Ly là mẫu quốc của ngài đó.”
“Bổn cung đã gả đến nước Bắc Diệu, là người của nước Bắc Diệu, quốc gia khác đã là quá khứ rồi.” Ngụy Yên Nhiên mỉm cười, tiện tay ném một khối lệnh bài cho Diễm Tâm Sư, liền xoay người rời đi.
Diễm Tâm Sư cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay, đó là lệnh bài của thị vệ thân tín bên cạnh Ngụy Võ Thần. Đến lúc Người của thành Tu La động thủ xử lý người của nước Nam Dực, chỉ cần để lại khối lệnh bài này, như vậy…
Ngụy Yên Nhiên mà lại hãm hại cha của mình? Lòng dạ độc ác, tác phong làm việc tác có vài phần bóng dáng của thành Tu La.
Diễm Tâm Sư không khỏi sinh ra vài phần hảo cảm với tiểu mỹ nhân tâm địa rắn rết này.
Đêm khuya
Sứ quán nước Nam Dực
Hoàng Bắc Nguyệt luôn luôn thính ngủ. Lúc ngủ, cả người đều cảnh giác, một chút động tĩnh cũng có thể khiến nàng thanh tỉnh.
Hôm nay bị thương, chảy m.á.u quá nhiều, có chút mơ hồ, tuy nhiên trong lúc ngủ mơ, Chi Chi đột nhiên bò ra khỏi không gian linh thú, ‘chi’ một tiếng với nàng. Nàng lập tức mở mắt, trong tay lập tức nắm một thanh d.a.o băng!
Nghiêng tai nghe tiếng gió tuyết bên ngoài, tiếng gió rất lớn, che giấu toàn bộ động tĩnh.
Tuy nhiên, khí tức khác thường chậm rãi đến gần, bản thân luôn luôn nhạy cảm lập tức cảm nhận được!
Có người đến gần rồi, mà bên ngoài đám người Cát Khắc cùng A Tát Lôi lại không có bất cứ động tĩnh gì, thậm chí ngay cả Hồng Chúc cũng không có cực nhỏ tiếng động!
Hồng Chúc không phải là thần thú bình thường, ngay cả nàng cũng không phát hiện nguy hiểm tới gần, như vậy….
‘chi nha chi nha’
Chi Chi ngẩng đầu, trên đầu cọng hành màu xanh biếcrun lên, há miệng muốn nói gì đó với nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng của nó, liền gật đầu hiểu. Chi Chi muốn nói cho nàng bên ngoài có đồng loại của nó - thú Chức Mộng!
Nói cách khác, ở đêm khuya tới gần bọn họ chính là người của thành Tu La!
Trong phòng đèn dầu tù mù, mơ hồ có thể nhìn thấy một ít bóng dáng. Chi Chi nâng đầu, đôi mắt to nhấp nháy nhìn nàng, tựa hồ hỏi nàng nên làm cái gì bây giờ.
Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng suy nghĩ trong chốc lát, nàng hiện tại bị thương, lại có nhiều người như vậy. Cho dù cố đ.á.n.h, có thắng thì cũng không thể mang nhiều người đi khỏi đây được.
Nếu công khai xích mích với nước Bắc Diệu, đám người công chúa Anh Dạ sợ rằng đều phải táng thân trong tay thành Tu La!
Nghe động tĩnh trong gió, có vẻ chỉ hướng về một mình nàng, như vậy tạm thời án binh bất động xem bọn chúng muốn làm gì đã!
Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ đầu Chi Chi, nói với nó: “Lát nữa ngươi lặng lẽ đ.á.n.h thức Hồng Chúc, gặp chuyện bất thường thì phải lập tức mang công chúa Anh Dạ rời khỏi đây, không cần bận tâm tới ta, một mình ta rất dễ thoát thân.”
Vì có đông người nên nàng mới băn khoăn. Nếu chỉ có một mình, trên thế giới bất cứ người nào đừng mơ tưởng vây khốn nàng!
Chi Chi lo lắng nhìn nàng, trong ánh mắt ngập nước đích thực đáng yêu, Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Mau đi đi, đừng làm đồng loại của ngươi phát hiện.”
“Chi Chi Chi Chi.” Chi Chi kêu vài tiếng, nàng nghe không hiểu, tuy nhiên cũng biết nó muốn nói nàng cẩn thận. Nàng cười cười, nhìn Chi Chi lặng lẽ ẩn thân vào bóng tối ra ngoài.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bốn phía, nhét gối mềm vào bụng, tiếp tục nằm xuống giả bộ ngủ.
