Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 412 Ngàn Dặm Lưu Vong

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:39

Ngoài cửa thành Kỳ Dương, binh lính thủ thành thấy người của Thánh Huyết Cung liền không dám ngăn cản, lập tức cho phép qua, nhưng bọn họ vừa vào thành, liền có một đội khoái mã tiến đến, hô lớn: “Truyền mệnh lệnh quốc sư, trừ thiếu cung chủ ra, những người còn lại không được tiến vào thành Kỳ Dương!”

Ở Nước Tây Nhung, tất thảy mệnh lệnh của quốc sư đôi khi hữu dụng như thánh chỉ của hoàng đế, bởi vậy binh lính thủ thành vừa nghe liền lập tức vây lại, ngăn cản xe ngựa tiếp tục đi trước!

Thiên đại Đông nhi mặt mày trầm xuống, nói: “Không ngờ bà ta nhanh như vậy đã có tin tức!”

Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay xốc màn xe lên, nhìn thoáng qua bên ngoài, quốc sư phái tới không ít người, hơn nữa thoạt nhìn mỗi người thân thủ cũng bất phàm.

“Các ngươi ở trong xe không nên xuống”. Thiên đại Đông nhi đem miếng vải đen bịt kín nửa mặt, nàng dặn dò xong liền ra khỏi xe ngựa, đứng trên xe ngựa, nói với mấy người kia: “Bọn họ là khách nhân của ta, dẫn bọn hắn vào thành, sau đó sẽ bẩm báo lại với sư phụ!”

“Thiếu cung chủ, quốc sư đại nhân đã dặn dò, mấy người này là đối tượng đuổi g.i.ế.c của Thành Tu La, giấu bọn họ chẳng khác nào đối nghịch với Thành Tu La. Nước Tây Nhung cùng Thánh Huyết Cung không muốn gây phiền toái, cho nên mời thiếu cung chủ hiểu rõ đại cục, không nên nhúng tay vào việc này!” Người đến hạ lệnh có vài phần cung kính đối với Thiên đại Đông nhi, không đặc biệt làm càn!

Thiên đại Đông nhi lạnh lùng nói: “Như thế, chẳng phải để ta thất tín với người sao?”

Người nọ nói : “Ta không quan tâm, thiếu cung chủ, chúng ta chỉ theo lệnh của quốc sư đại nhân, xin đừng làm khó chúng ta.”

“Trịnh Hạc, ngươi định dùng sư phụ uy h.i.ế.p ta!”.

“Không dám không dám, thiếu cung chủ ngài thân phận tôn quý, được quốc sư đại nhân tín nhiệm, đây là vinh quang tối thượng, xin ngài hết sức quý trọng” Trịnh Hạc nói đầy hàm ý để Thiên Đại Đông nhi tự cân nhắc!

Vinh hoa phú quý cùng người trong xe ngựa, bên nào nhẹ, bên nào nặng đây?

Thiên đại Đông nhi sắc mặt hoàn toàn trầm xuống, đôi mắt tràn ngập sát khí, những người này có dũng khí chặn đường, nàng không sợ động thủ, sau đó mang Hoàng Bắc Nguyệt lập tức tiến cung đi. Vào cung rồi, quốc sư sẽ không có cách nào ra tay.

Nhưng những người này đến đây là đã có chuẩn bị, quốc sư khẳng định đã dặn dò bọn họ, nếu nàng động thủ, những người này cũng sẽ không nương tay.

Trong lúc nguy nan liền nghe thấy tiếng vó ngựa trong thành truyền đến, vó ngựa đạp trong nước tung bọt trắng xóa, khí thế ngút ngàn.

Trong xe ngựa Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, đoàn người kia chỉ sợ không phải người bình thường!

“Thiên đại các hạ! Ngươi từ lúc đi sứ nước Bắc Diệu trở về vẫn biệt lai vô dạng nha!” Giọng nam trầm dày hữu lực vang lên, chính khí mười phần, cuồn cuộn sắc bén!

Nghe tiếng nói này, Thiên đại Đông nhi lạnh lùng thoáng có chút vui sướng, cười nói: “Du các hạ, đã lâu không gặp!”

Tiếng vó ngựa đến gần, nam nhân trên lưng ngựa khí thế hiên ngang, phong thần tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt kiên định như núi, thâm thúy khiếp người. Hắn nhìn lướt qua người của Thánh Huyết Cung, nói : “Sứ giả hồi kinh, sao các ngươi ngăn trở?”

Những người đó đối với người tên ‘Du’ này hết sức kiêng kỵ, không dám làm càn, rất cung kính nói: “Bắc Đường đại nhân, chúng ta theo lệnh quốc sư ngăn trở mấy người bị Thành Tu La đuổi g.i.ế.c, kẻo tai họa giáng xuống quốc gia chúng ta!”

Bắc Đường Du ngước con ngươi thâm thúy nhìn thoáng qua xe ngựa phía sau Thiên đại Đông nhi, đảo một cái liền nhìn về phía Thiên đại Đông nhi, trong mắt nàng ẩn chứa vẻ cầu khẩn, Bắc Đường Du thấy, nét mặt không thay đổi nói: “Đây là khách nhân mà bệ hạ lệnh cho Thiên đại các hạ ngàn dặm xa xôi mời đến, người nào dám ngăn trở?”.

Thiên đại Đông nhi trong lòng vui vẻ, tràn ngập cảm kích nhìn Bắc Đường Du.

Người của Thánh Huyết Cung ngẩn ra, trong lòng biết Bắc Đường Du tuyệt đối không phải nói thật, nhưng hắn lấy danh nghĩa bệ hạ, bọn họ không thể không kiêng kỵ, lúc này quốc sư không có ở đây, bọn họ là tiểu nhân vật, sao dám nghi vấn quyết định của bệ hạ được.

“Bắc Đường đại nhân…”

“Không nên nhiều lời, Thiên đại các hạ, đem người về cung đi, bệ hạ chờ gặp bọn họ đấy!” Bắc Đường Du nghiêm túc nói.

“Tuân lệnh!” Thiên đại Đông nhi khom người chấp hành, tự mình giục ngựa vượt qua người của Thánh Huyết Cung, chạy về hướng hoàng cung.

Bắc Đường Du giục ngựa đuổi theo, để lại đám người của Thánh Huyết Cung đang giương mắt nhìn.

“Trịnh đại nhân, Bắc Đường Du rõ ràng che chở Thiên đại Đông nhi, nên làm thế nào đây?”.

Trịnh Hạc oán hận nhìn bóng lưng bọn họ, cả giận nói: “Làm gì được nữa? lập tức trở về bẩm báo quốc sư đại nhân để xin quyết định!”

“Du các hạ, lần này đa tạ ngươi !” Rời khỏi ngã tư đường đông người, đến đoạn đường thông vào hoàng cung yên tĩnh, Thiên đại Đông nhi mới chân thành nói.

Bắc Đường Du nói: “Ta không biết ngươi đến tột cùng muốn làm gì, nhưng lúc này ngươi công khai đối nghịch cùng quốc sư, muốn chính thức đối đầu với bà ta sao?”

“Lần này tình thế bắt buộc, ta trở về sẽ thỉnh tội với ngài ấy.”

“Trên xe là hạng người gì mà khiến ngươi phải đi đến quyết định này.” Bắc Đường Du đầy hứng thú nhìn xe ngựa, rất muốn nhìn người bên trong đến tột cùng là ai.

Hoàng Bắc Nguyệt đương nhiên không để hắn thất vọng, đưa tay xốc lên màn xe, bị thương nên mặt tái nhợt lộ ra, mỉm cười: “Tại hạ Hoàng Bắc Nguyệt, đa tạ các hạ cứu giúp.”

Bắc Đường Du ngẩn ra, lập tức nhìn về phía Thiên đại Đông nhi đang trầm mặc, trong nháy mắt tựa hồ hiểu ra, cười nói: “Hóa ra ngươi chính là Bắc Nguyệt quận chúa, nghe danh đã lâu, nay rốt cuộc được gặp.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua Thiên đại Đông nhi, trong lòng cũng hiểu chuyện gì xảy ra, lập tức cảm giác vui mừng ấm áp, nụ cười trên mặt càng sâu, “Còn chưa thỉnh giáo đại danh các hạ.”

“Tại hạ Bắc Đường Du, không tên tuổi, chỉ là thị vệ bên cạnh hoàng đế mà thôi.” Bắc Đường Du cười nói.

Một thị vệ lại có khí phách như thế? Xem ra Nước Tây Nhung đúng là xuất hiện nhân tài lớp lớp.

Hai người hàn huyên vài câu, xe ngựa liền đến hoàng cung, bầu trời mưa chậm rãi ngớt đi, chỉ lắc rắc mưa bụi. Ở Nước Tây Nhung, khí trời như vậy đã coi như rất tốt rồi.

Bắc Đường Du dẫn bọn họ đi lên phía trước, cảm nhận thấy mưa nhỏ, đột nhiên cảm khái ngước nhìn bầu trời xám xịt, lẩm bẩm nói: “Mưa khi nào thì có thể dừng đây?”

Ngữ khí như thế, bóng người như thế, bất giác nhuộm lên một tầng ý thơ bi thương.

Đi tới cửa tẩm cung của hoàng thượng, mấy tiểu thái giám hốt ha hốt hoảng chạy đến, nhìn thấy Bắc Đường Du như nhìn thấy cứu tinh, lập tức chạy đến.

“Du đại nhân, ngươi sao lại ở chỗ này? Bệ hạ vừa mới tỉnh giấc ngủ trưa, không tìm được ngài một mực khóc kia! Chúng ta khuyên không nghe, xin ngài lập tức vào đi!”

Bắc Đường Du vừa nghe, lập tức bỏ rơi mọi người, bước vào tẩm cung.

Trên mặt Thiên đại Đông nhi có vài phần xấu hổ, nói với Hoàng Bắc Nguyệt: “Bệ hạ mới bảy tuổi, cho nên…”

“Xem ra Du các hạ rất khổ cực.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không cười nhạo, nàng sớm nghe nói Hoàng thượng Nước Tây Nhung mới bảy tuổi, cũng biết hoàng đế chỉ là con rối của quốc sư, không có thực quyền.

Các triều đại Nước Tây Nhung đều như vậy, quốc sư nắm giữ quyền trong tay, hoàng đế chỉ cần tiếp nhận vạn dân triều bái là được.

“Bệ hạ cùng Du rất hợp duyên, từ bệ hạ sinh ra đến hiện tại vẫn là Du bảo vệ.” Thiên đại Đông nhi vừa nói, đưa bọn họ đến điện tẩm cung gặp Hoàng thượng.

Vào tẩm điện, liền nghe giọng nói của một cái ngây thơ mang theo khóc nức nở hỏi: “Du, ngươi đừng rời khỏi trẫm. Trẫm không thấy ngươi rất sợ hãi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.