Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 421 Phong Vân Hội Tụ

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:41

Trong nháy mắt lúc ra tay, Huyễn Linh Thú đột nhiên bay đến bên người, dùng cánh khổng lồ đụng cánh tay hắn một chút, đ.á.n.h lệch sấm sét sang một bên, nhưng phần lớn ánh chớp vẫn hướng về phía Hoàng Bắc Nguyệt!

“Chủ nhân…” tiếng gào thét của Hồng Chúc đến tận ruột gan, nàng liều mạng chạy tới.

Hoàng Bắc Nguyệt cố gắng đứng lên, trong lòng thầm mắng gần đây quá xui xẻo, thật vất vả dưỡng thương,  chớp mắt lại bị thương như muốn c.h.ế.t!

Mẹ kiếp. Trong lòng c.h.ử.i thề một câu, hai tay vô lực kết ấn.

Song trong lúc chỉ mành treo chuông, đột nhiên cảm giác gió táp vào mặt bất thường, trong lúc sợ hãi, thân thể được người từ phía sau ôm lấy, mau ch.óng tránh sang một bên.

Bên tai vang lên một tiếng kêu đau đớn, hiển nhiên người ôm ánh chớp đ.á.n.h trúng!

Phía sau đột nhiên gió bão gào thét, giữa gió bão và sấm chớp có một bóng người trắng toát chậm rãi đứng lên, tư thế phiêu dật, váy dài lưu tiên, tóc trắng như tuyết!

Nếu không phải vóc dáng to lớn thì sẽ giống một vị công t.ử văn nhã!

Ống tay áo rộng thùng thình vung lên, ánh chớp b.ắ.n nhanh tới đều bị phản hồi ngược trở lại. Không biết lúc Huyễn Linh Thú bay tới nói gì với Mặc Liên khiến hắn ngơ ngác bất động, mặc kệ bản thân bị chớp điện đ.á.n.h trúng, nếu Huyễn Linh Thú không vẫy cánh hóa giải bớt uy lực của chớp điện thì Mặc Liên sẽ bị chiêu thức của chính mình đ.á.n.h thành tro bụi!

Nhưng một đòn kia cũng không nhẹ, cả người Mặc Liên bay vọt ra ngoài, miệng phun m.á.u tươi.

“Mặc Liên!” Hồng Liên đuổi theo Mặc Liên mà đến vừa vặn nhìn thấy một màn này, quên mình chạy tới, tiếp được thân thể Mặc Liên, hai người cùng nhau ngã ra đất. Ả cũng suýt ngất, nhưng vẫn lo lắng ôm Mặc Liên vội vàng hỏi: “Ngươi không sao chớ!”

Từ lúc quen Mặc Liên, cùng nhau lớn lên, lần đầu tiên Hồng Liên nhìn thấy Mặc Liên bị thương như vậy.

Mặc Liên ngơ ngác không nói lời nào, khuôn mặt vốn tái nhợt, giờ phút này càng trắng bệch.

Hồng Liên oán hận ngẩng đầu, nhìn thấy xa xa bóng người trắng toát, nhất thời ngây người một chút, vẻ mặt khiếp sợ: “Đó là…”

“Lệ Tà?” Linh Tôn hóa hình người, ngước con ngươi đỏ đậm lên, nhìn thấy dáng người trắng toát cũng giật mình một cái.

Không ngờ Ma thú Vương tộc của Thành Tu La xuất hiện ở đây?

Tóc dài trắng muốt bay theo gió, Lệ Tà hạ con ngươi tản mạn nhìn thoáng qua Linh Tôn, vẻ mặt phong sương cùng tang thương đã sớm che giấu hình dáng tuấn mỹ vốn có của hắn. Hắn cũng có mắt màu tím, nhưng màu tím quá đậm, thoạt nhìn tà nịnh đến ớn lạnh.

Từ cái trán đến thái dương vẽ hình ảnh Thành Tu La bằng mực đỏ như m.á.u , tượng trưng cho đồ đằng vương tộc, tóc bạc thấp thoáng, dưới vành tai có đeo trang sức hình hai con rắn nhỏ màu tuyếttrắng.

Hắn một tay cầm quạt nhìn như phong nhã, tay kia lại nắm bảo kiếm khí lạnh rợn người.

Đây là Ma thú Vương tộc của Thành Tu La, không phải hình thái thú mà là một con người.

Đương nhiên hắn cùng Quân Ly không phải lần đầu tiên gặp mặt, tuy nhiên thấy Quân Ly vẫn còn sống, hắn cũng không kinh ngạc, tính mạng thần thú có thể vĩnh hằng.

Ánh mắt Lệ Tà sắc lạnh chậm rãi nhìn về Mặc Liên ở cách đó không xa.

Thực lực đứa trẻ này rất lợi hại, về sau có thể là đối thủ đáng gờm của Thành Tu La. Một khi đã vậy, không nên lưu lại.

Lệ Tà không để ý Quân Ly, đột nhiên cất bước đi về phía Mặc Liên, chậm rãi giơ bảo kiếm trong tay lên.

Dáng người cao lớn trên mặt đất như bóng ma k.h.ủ.n.g b.ố. Hắn đi đến đâu, ngay cả tuyết cũng tránh né không dám nhiễm lên thân hắn.

Bóng tối trực tiếp bao phủ Hồng Liên cùng Mặc Liên. Hồng Liên trợn to hai mắt, cả giận nói: “Ngươi dám manh động, ta sẽ không tha ngươi!”

Lệ Tà căn bản ngoảnh mặt làm ngơ lời nói của Hồng Liên, hắn không để vào mắt một Tiểu nha đầu cuồng vọng.

Gặp ánh mắt hắn không chút d.a.o động, Hồng Liên ôm c.h.ặ.t lấy Mặc Liên, “Ta sẽ không để ngươi làm tổn thương hắn!”

Mặc Liên từ nãy đến giờ vẫn không nhúc nhích, cả người rõ ràng vẫn thở nhưng hắn lại bất động.

Lệ Tà giơ kiếm lên định c.h.é.m xuống bọn họ.

Trong giây lát, Huyễn Linh Thú chắn ngang bọn họ. Huyễn Linh Thú lộ hình thái hoàn toàn, đứng trên mặt đất lạnh lùng đối mặt cùng Ma thú Vương tộc.

Một đen một trắng, lớn nhỏ tương đương, khí thế cường đại như nhau.

“Thánh linh.” Lệ Tà ngoài ý muốn mở miệng, giọng nói trầm thấp mặc dù không có mấy người nghe thấy, nhưng chỉ cần Huyễn Linh Thú nghe thấy là được.

“Nếu biết, còn chưa cút.” Huyễn Linh Thú lần đầu tiên mở miệng.

Lệ Tà nhếch miệng, nói : “Ngươi không phải như trước kia, hắn cũng không phải là Cát Cánh.”

“Hắn là hậu nhân của Cát Cánh.” Huyễn Linh Thú lạnh lùng nói.

“A?” Lệ Tà liếc nhìn thoáng qua Mặc Liên, thấy trên gương mặt tái nhợt có cây hoa cát cánh màu đen quỷ dị thì không khỏi giật mình một cái, lập tức cười ha hả.

“Thì ra là thế, không ngờ nhiều năm rồi ngươi vẫn còn hi vọng, ta sẽ chờ xem kịch vui.”

Nói xong, Lệ Tà liền xoay người, từng bước một trở về.

Linh Tôn vẫn lạnh lùng nhìn cử động của bọn họ, thấy Lệ Tà không ra tay mà lui lại liền hỏi: “Ngươi vì sao không g.i.ế.c hắn?”

“Đứa trẻ đó không dễ c.h.ế.t như vậy.” Lệ Tà nói, chuyển hướng Quân Ly cất giọng uy h.i.ế.p: “Quân Ly, chẳng lẽ giữa ngươi và ta bắt đầu đối nghịch nhanh như vậy sao?”

Hắn vừa nói chuyện vừa nhìn thoáng qua phía trước. Vừa rồi Phong Liên Dực mang Hoàng Bắc Nguyệt rời đi từ hướng kia.

“Ta muốn lấy Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê.” Quân Ly lạnh lùng nói, cho dù đối địch với Lệ Tà thì sao?

“Một khối lệnh bài nho nhỏ có tác dụng gì với ngươi?” Lệ Tà châm chọc nói, “Ngươi muốn biết chuyện của Công hội lính đ.á.n.h thuê, ta có thể nói cho ngươi biết.”

Quân Ly ngẩn ra, ngẩng đầu lên, ánh mắt khó lường nhìn hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 421: Chương 421 Phong Vân Hội Tụ | MonkeyD