Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 425 Ma Thú Vương Tộc
Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:41
Bị tiếng gào điên cuồng quấy nhiễu, Mặc Liên có vẻ lấy lại được chút ý thức, nghe tiếng hô bên tai, nhíu nhíu mày.
Hồng Liên nắm áo hắn, lớn tiếng ép hỏi: “Rốt cuộc ngươi gọi ai? Ta là Hồng Liên đây!”
Một tiếng hô bi phẫn xông vào đầu Mặc Liên, hắn thoáng cái tỉnh táo lại, đẩy Hồng Liên ra, rời khỏi giường, lảo đảo đi ra ngoài.
“Mặc Liên!” Hồng Liên bị hành động của hắn hù dọa, lập tức đi theo sau, “Thương thế của ngươi chưa ổn, ngươi định đi đâu!”
Mặc Liên không muốn giải thích, đẩy Hồng Liên ra, cố chấp đi ra ngoài, hắn cho dù bị trọng thương nhưng thực lực vẫn trên Hồng Liên rất nhiều, bởi vậy sau khi ra ngoài đã nhanh ch.óng đi được một đoạn xa.
“Mặc Liên! Ngươi muốn đi đâu?” Hồng Liên hô to, nước mắt rơi đầy mặt, nghĩ lúc hắn hôn mê gọi tên người khác, đột nhiên cảm giác tim như bị đao cắt.
Ban đêm, Mặc Liên lảo đảo đi giữa trời mưa ở Thành Kỳ Dương, không biết đi đâu, nước mưa làm ướt toàn bộ quần áo, vết thương ngấm nước mưa nhói đau.
Huyễn Linh Thú âm thầm theo sát hắn, nhìn hắn đi không mục đích, qua một quảng trường rồi lại qua một con phố, đôi khi đi lặp lại mà hắn cũng không biết, nhưng không dừng lại.
Từ nhỏ đến lớn làm bạn với hắn, làm sao Huyễn Linh Thú lại không biết hắn đang tìm cái gì đây?
Nhìn hắn rõ ràng mệt mỏi, trọng thương khó có thể chống đỡ nhưng cũng không dừng lại, Huyễn Linh Thú không nhịn được, thở dài một tiếng, ở trong lòng yên lặng nói với Mặc Liên: “Cô ta ở trong hoàng cung của nước Tây Nhung.”
Mặc Liên ngẩng đầu, vẻ mặt mang theo mừng rỡ, nhưng sau lại mờ mịt: “Hoàng cung?”
Huyễn Linh Thú thở dài nói: “Ở phía đông của ngươi.”
Mặc Liên không nói một lời, xoay người chậm rãi đi về phía đông, dưới chân nước mưa b.ắ.n lên như một đóa hoa nở.
Cấm vệ hoàng cung của nước Tây Nhung đương nhiên không phòng nổi Mặc Liên, hắn lặng lẽ tiến cung dễ như trở bàn tay, bởi vì có Huyễn Linh Thú nên tìm được Hoàng Bắc Nguyệt không khó. Chính là ở tẩm cung của nữ hoàng nước Tây Nhung, bởi vậy phòng thủ nghiêm ngặt hơn một chút.
Mặc Liên sau khi đi đến bên ngoài thiên điện liền lặng lẽ che giấu, không dám gây tiếng động.
Hắn biết nàng ở trong thiên điện, hiện tại khẳng định đang chữa thương, hắn lúc ấy đ.á.n.h không nương tay, làm nàng bị thương nặng bao nhiêu?
Hắn nghe tiếng chân người bước trong thiên điện. Viết nàng chưa ngủ nên hắn yên lặng núp ở một thân cây để nghe động tĩnh bên trong.
“Tốc độ khôi phục vết thương của ngươi thật dị thường!” Một trận cười khẽ vang lên, “Quốc sư còn nghĩ ngươi nhất định trọng thương không cứu được, chờ c.h.ế.t nà mà thôi.”
“Ta mạng lớn như vậy, chỉ sợ làm bà ta thất vọng.” Giọng nói thanh lạnh cười rộ lên.
Tim Mặc Liên đập mạnh, cơ hồ muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c!
Hắn nghe thấy tiếng của nàng!
“Mặc Liên xuống tay thật ngoan độc, đ.á.n.h không nương tay, nếu là người khác đã sớm bị đ.á.n.h c.h.ế.t thành tro.”
“Quả thật ngoan độc, cảm giác bị sét không vui chút nào!” Nhớ lúc đứng trước sinh t.ử, Hoàng Bắc Nguyệt dựng tóc gáy lên.
Thiên đại Đông nhi cười nói: “Trước ở đại hội liên minh lính đ.á.n.h thuê, ta thấy ngươi cùng hắn quan hệ không tồi, tưởng rằng hắn sẽ không g.i.ế.c ngươi, không ngờ…”
“Dã thú bản tính hung tàn, huống chi là Mặc Liên! Đừng quên hắn là t.ử thần của Điện Quang Diệu, bị Thánh quân gọi là mãnh thú, có thể thấy tính tình có bao nhiêu tàn khốc.” Hồng Chúc ngắt lời, giọng nói còn có chút căm giận bất bình.
“Hồng Chúc…” Hoàng Bắc Nguyệt đang muốn mở miệng, Hồng Chúc đột nhiên cảnh giác nói: “Là ai?”
Sau đó thân thể vù một tiếng bay ra ngoài cửa sổ.
Hoàng Bắc Nguyệt giống như nhớ ra cái gì đó, vội vàng theo ra ngoài, chỉ thấy Hồng Chúc như chim đại bàng đ.á.n.h về phía một thân cây trong viện. phía sau cây kia có bóng người màu đen lóe qua, sau đó vội vàng xoay người bỏ chạy, cũng không giao thủ cùng Hồng Chúc.
“Muốn chạy trốn? Không dễ dàng như vậy!” Ttrong tay Hồng Chúc đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm, muốn đuổi theo g.i.ế.c người dám cả gan nửa đêm ẩn vào nghe lén!
Hoàng Bắc Nguyệt thấy rõ tấm lưng kia, vội vàng gọi Hồng Chúc lại, “Hồng Chúc! Trở về!” Sau đó chính mình đuổi theo, nhìn bóng lưng đã đi xa hô một tiếng: “Mặc Liên!”
Bóng đen nghe giọng nói của nàng dừng một chút, nhưng vẫn không chùn bước chạy trốn, vội vàng hoảng hốt như sợ bị người bắt được.
Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng, nàng bị thương do sét đ.á.n.h chưa bình phục, không thể đuổi kịp tốc độ nhanh nhẹn của Mặc Liên.
Nàng có Hồng Chúc cùng Băng Linh Huyễn Điểu, nhưng Mặc Liên lại có Huyễn Linh Thú!
Hắn muốn chạy trốn thì không ai đuổi kịp được.
“Chủ nhân, đó là Mặc Liên sao?” Hồng Chúc đi tới cạnh nàng, nắm nắm tay hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nói: “Hắn không muốn đả thương ta, chỉ là không nhìn thấy, nếu hắn thật sự muốn g.i.ế.c ta, đêm nay sẽ không tới.”
“Nhưng sao hắn trốn nhanh như vậy? Chỉ cần giải thích rõ ràng, ta cũng không trách hắn” Hồng Chúc nhỏ giọng than thở.
“Hắn sợ hãi.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng thở dài, nàng biết tính cách Mặc Liên không bình thường, giờ phút này hắn hối hận nên nhất định không dám gặp nàng.
Thiên đại Đông nhi chậm rãi đi tới, nói: “Nói rất đúng, kỳ thật Mặc Liên có thể đúng là người tốt, chuyện này hắn khẳng định rất áy náy, lần sau nhìn thấy hắn, an ủi hắn cho tốt đi.”
“Tại sao chủ nhân bị thương lại phải an ủi người đả thương?” Hồng Chúc không hiểu hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng Thiên đại Đông nhi liếc mắt nhìn nhau, vấn đề không thể giải thích
Ở bên kia, trên nóc cung điện, Hồng Liên len lén nhìn một màn này không thể tin được. Nhìn từ xa, ánh sáng ngọc đèn trong cung đình không khó nhận thấy khuôn mặt Hoàng Bắc Nguyệt giống nàng như đúc!
Sao lại thế? Mặc Liên sao lại đến tìm cô ta?
Sao Mặc Liên lại tự trách mình đả thương Hoàng Bắc Nguyệt chứ?
Cô gái kia vốn năm năm trước suýt bị nàng g.i.ế.c c.h.ế.t ! Vì sao để cô ta sống mà cướp mất Mặc Liên của mình chứ?
Nàng bịt c.h.ặ.t miệng, rất muốn không tin việc vừa nhìn thấy, nhưng nàng đã một mực nhìn rõ!
Được lắm Hoàng Bắc Nguyệt! Hãy đợi đấy, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Hồng Liên hồn phách lên mây rời khỏi cung điện. Một binh lính tuần tra phát hiện ra đang định hô to liền bị nàng quất một roi c.h.ế.t tại chỗ.
Trong mắt né vẻ âm độc, Hồng Liên lạnh lùng nhìn thoáng qua chỗ cung điện của Hoàng Bắc Nguyệt, sau đó bay nhanh khỏi hoàng cung, đuổi theo Mặc Liên.
Trong rừng cây, mưa to không ngừng như muốn biến quốc gia này thành ao đầm!
Mặc Liên đi rất xa mới dám dừng lại, vịn vào bụi cây trong nước bùn mà bước đi.
Hắn là t.ử thần của Điện Quang Diệu, hắn là mãnh thú của Thánh quân, hắn vốn không làm tổn thương nàng, nhưng lại suýt g.i.ế.c nàng!
Đôi bàn tay này, nghĩ đến một màn kia liền run rẩy, nếu nàng c.h.ế.t thì làm sao bây giờ? Nếu nàng c.h.ế.t dưới tay hắn thì phải làm sao?
Chiêu hồn! Đúng, hắn biết Thuật chiêu hồn, có thể triệu hồi hồn phách của nàng! Có thể hồi sinh nàng lại!
Nhưng không có thân thể thì làm sao bây giờ? Không sao, có thể Tá Thi Hoàn Hồn! Hắn sẽ có biện pháp , nhất định sẽ không để nàng c.h.ế.t!
Trong đầu Mặc Liên nghĩ đủ chuyện hoang đường điên cuồng, hắn trái phải suy nghĩ, cơ hồ không suy tính được bình thường.
Dưới chân vấp phải vật gì khiến hắn ngã trên đất, đầy người nước bùn, vô cùng chật vật.
Huyễn Linh Thú nhìn bộ dáng của hắn, yên lặng lắc đầu thở dài.
“Mặc Liên!” Hồng Liên đuổi kịp tới, thấy hắn ngã vào nước bùn, lập tức nâng hắn dậy, “Ngươi thế nào? Thương thế của ngươi lại chảy m.á.u rồi, đi, chúng ta băng bó vết thương trước!”
“Không cần…” Mặc Liên lắc đầu, đẩy Hồng Liên ra, không cho nàng chạm vào hắn.
Hồng Liên bi ai nhìn hắn, nước mắt trong suốt, nhưng vẫn nói: “Được, ngươi không băng bó vết thương, nhưng chúng ta phải đi về, ở chỗ này không an toàn.”
Mặc Liên trầm mặc không lên tiếng.
Hồng Liên nói tiếp đi: “Ngươi đả thương Hoàng Bắc Nguyệt, cô ta suýt c.h.ế.t, lúc ấy chính Tu La vương cứu, chắc chắn cô ta có liên quan với Thành Tu La. Hoàng Bắc Nguyệt bị thương nặng như vậy chắc chắn sẽ tìm ngươi báo thù, nếu Thành Tu La giúp cô ta thì…”
Nghe Hồng Liên nói, thân thể Mặc Liên run lên một cái, thì thào nói: “Nàng, chán ghét, ta…”
“Cô ta suýt c.h.ế.t, sao có thể không hận ngươi?” Hồng Liên nói, “Mặc Liên, ngươi là người của Điện Quang Diệu, không đội trời chung với cô ta được.”
“Ta không muốn…” Giọng nói Mặc Liên hơi run rẩy.
Hồng Liên hít một hơi thật sâu, cố nén nước mắt nói: “Ta biết, kỳ thật ngươi không muốn tổn thương cô ta, nhưng đã gây ra sai lầm rồi thì không quay đầu lại được. Ngươi sẽ không đối lập với cô ta chứ?”
Mặc Liên lắc đầu, Hồng Liên liền nói: “Vậy chúng ta về Điện Quang Diệu đi, qua một thời gian ngắn, chờ cô ta bình phục, có lẽ sẽ không hận ngươi nữa.”
Mặc Liên gật đầu, biết mình sai lầm nên mờ mịt không biết phải làm sao. Hắn vốn không phải người có tâm cơ, chỉ biết mình phạm vào một sai lầm lớn, ngay cả chính hắn cũng không thể tha thứ cho bản thân, Nguyệt lại càng không tha thứ hắn.
Hồng Liên nâng hắn dậy, gật đầu với Huyễn Linh Thú.
Huyễn Linh Thú duỗi cánh duỗi để Mặc Liên giẫm lên. Nó cũng nghĩ mang Mặc Liên về Điện Quang Diệu.
Huyễn Linh Thú từ bãi đất bay vào bầu trời đêm, nước mưa nghiêng đ.á.n.h vào mặt Mặc Liên, rửa sạch nước bùn, lộ ra khuôn mặt tái nhợt luống cuống, cùng cây hoa cát cánh màu đen dưới khóe mắt.
