Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 429 Thánh Huyết Cung Chủ
Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:42
“Chủ nhân, cao thủ cùng thủ lĩnh lính đ.á.n.h thuê mỗi nước tụ tập trong hội quán võ, mong gặp người một lần, ngài có muốn gặp hay không?”
Hồng Chúc nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt bình yên vô sự trở về liền yên tân, song nói về chuyện của lính đ.á.n.h thuê lại đầy vẻ lo lắng.
Ngoài dự kiến của Hồng Chúc, Hoàng Bắc Nguyệt hào phóng nói: “Gặp chứ! Sao lại không gặp?”
“Chủ nhân?” Hồng Chúc ngây người một chút, tưởng mình nghe không rõ, thấy trước đây chủ nhân không quan tâm tới chuyện của lính đ.á.n.h thuê, sao hiện tại đột nhiên thay đổi ý nghĩ?
“Là Vua của lính đ.á.n.h thuê, thống lĩnh bọn họ bụng làm dạ chịu!” Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, thay đổi một bộ quần áo màu đen tinh sảo sạch sẽ đi ra nói “Đi thôi!”
Tại hội quán võ!
“Chư vị là thủ lĩnh lính đ.á.n.h thuê mỗi nước, tin tưởng tới nơi này đều hiểu rõ phải trung thành như thế nào đối với Vua của lính đ.á.n.h thuê.” Thủ lĩnh Thượng Quan Vô Vân của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Phệ Diễm đứng lên nói giữa đông đảo thủ lĩnh của lính đ.á.n.h thuê.
Hắn luôn luôn có địa vị giữa đám lính đ.á.n.h thuê. Một câu nói của hắn cũng khiến các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn không thể coi thường.
“Thượng Quan các hạ đừng lo, chúng ta đã tới đây thì đương nhiên hiểu rõ! Nhớ lời thề lúc trẻ khi trở thành lính đ.á.n.h thuê, đến nay chưa từng quên!”
“Đúng! Quang minh lỗi lạc, thẳng thắn trung thực! Thuần phục vua của lính đ.á.n.h thuê! Những lời thề này không ai quên được!”
“Hôm nay thế đạo chính loạn, Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu gây tội ác, đây là lúc tất cả lính đ.á.n.h thuê chúng ta liên hợp lại! Quân lính tản mạn không thể thành công được!”
Nhìn mọi người bảy miệng tám lời nói chuyện, Thượng Quan Vô Vân nhất thời có cảm giác ưu việt chưa từng có, đó là niềm tự hào khi trở thành một gã lính đ.á.n.h thuê!
Trước đây, đoàn lính đ.á.n.h thuê trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp làm theo ý mình, không biết cũng có một ngày đoàn kết như thế!
Những điều này đều do cô gái kia ban tặng!
Một trận đại chiến vừa rồi đã cho mọi người thấy rõ ràng thực lực của cô gái, chứng minh là người tốt nhất thống lĩnh lính đ.á.n.h thuê trong thiên hạ.
Kỳ thật lúc ấy đại chiến, sương mù nặng nề, tầm mắt không rõ ràng, sau Mặc Liên xuất hiện, ánh chớp mạnh mẽ quá ch.ói mắt nên những lính đ.á.n.h thuê không nhìn thấy Tu La vương đột nhiên xuất hiện cứu Hoàng Bắc Nguyệt đi. Nếu không, những người này nhất định sẽ nghi vấn thân phận Vua của lính đ.á.n.h thuê!
Lúc ấy bọn họ chỉ nhìn thấy Mặc Liên ra tay, sau đó Ma thú Vương tộc của Thành Tu La đột nhiên xuất hiện, khí thế quá cường đại, trăm dặm chung quanh bị liên lụy, những lính đ.á.n.h thuê lúc ấy chỉ kịp chạy trốn bốn phía, bởi vậy cũng tưởng rằng Ma thú Vương tộc đến vì cướp Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê!
Vốn tưởng rằng sau trận đại chiến kia, Vua của lính đ.á.n.h thuê c.h.ế.t chắc rồi, mà Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê kiểu gì cũng rơi vào tay Thành Tu La hoặc Điện Quang Diệu. Những lính đ.á.n.h thuê vẫn lo lắng có nên thuần phục thế lực tà ác đó hay không.
Không ngờ tin tức truyền ra rằng Vua của lính đ.á.n.h thuê không những không c.h.ế.t mà vẫn bình yên vô sự xuất hiện trở lại.
Chuyện khó mà tin nổi khiến trong lòng những lính đ.á.n.h thuê nhiệt huyết sôi trào! Chưa bao giờ có cảm giác vinh dự tự hào như vậy. Có thể tránh được một kiếp lớn như thế, Vua của lính đ.á.n.h thuê xứng danh tên gọi!
Bởi vì chứng kiến như vậy, những lính đ.á.n.h thuê mới đoàn kết chưa từng có.
“Thượng Quan các hạ, rốt cuộc Vua của lính đ.á.n.h thuê có xuất hiện không?” Lính đ.á.n.h thuê càng nói càng kích động, ngồi không yên, la hét ầm ĩ muốn gặp Vua của lính đ.á.n.h thuê!
Thượng Quan Vô Vân lộ vẻ khó xử, hắn đã phái nhiều người liên lạc cùng cô nương Hồng Chúc, nhưng đến nay không được đáp lại. Hắn cũng rất muốn biết Vua của lính đ.á.n.h thuê rốt cuộc có xuất hiện hay không!
Phía dưới nói nhao nhao ồn ào, toàn tạp âm, không ai chú ý tới bước chân trên khán đài vang lên. Đến khi đội trưởng La Thuần của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải ngẩng đầu, đột nhiên kinh hô một tiếng thì không khí chung quanh đã dần dần lạnh xuống.
Đám lính đ.á.n.h thuê tựa hồ có cảm giác, lập tức âm thanh la hét ngừng lại, sau đó cùng nhau ngẩng đầu lên như hẹn trước.
Trên khán đài, Hoàng Bắc Nguyệt vừa vặn đi tới, tay vịn lan can, mỉm cười với đám lính đ.á.n.h thuê bên dưới.
Tất cả mọi người sửng sốt, sau đó đồng thanh hô lên: “Vua Lính đ.á.n.h thuê! Tới! Tới!”
Thượng Quan Vô Vân lộ ra nụ cười an tâm, sau đó dẫn dắt đám lính đ.á.n.h thuê quỳ xuống.
“Thủ lĩnh Thượng Quan Vô Vân của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Phệ Diễm, cùng mười hai vị trưởng lão tham kiến vua của lính đ.á.n.h thuê!”
“Đội trưởng La Thuần của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, cùng bảy vị phân đà Đà chủ tham kiến vua của lính đ.á.n.h thuê!” La Thuần cũng lập tức quỳ xuống.
Có hai thủ lĩnh của đại đoàn lính đ.á.n.h thuê dẫn đầu, tất cả đoàn lính đ.á.n.h thuê khác cũng đều quỳ xuống, chỉnh tề có trật tự tự giới thiệu.
“Đoàn lính đ.á.n.h thuê Liệt Dương….”
“Đoàn lính đ.á.n.h thuê Cửu Kiếm …”
…………….
Mấy trăm đoàn lính đ.á.n.h thuê to to nhỏ nhỏ báo danh xong, Hoàng Bắc Nguyệt nâng tay, tất cả mọi người an tĩnh lại, ngẩng đầu ngưỡng mộ nhìn nàng.
Nhìn từng khuôn mặt từ trẻ đến già, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng rất xúc động, từ nay về sau, nàng phải dẫn những người bước về phía trước, có lẽ sẽ không có đường quay đầu.
“Ta là Hoàng Bắc Nguyệt của Nước Nam Dực, sở hữu Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, các ngươi nguyện ý đi theo ta, ta sẽ dốc toàn lực mang theo các ngươi, tái hiện tên tuổi trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp ! Nếu không muốn đi theo cũng không sao, giờ phút này rời đi ta sẽ không coi là phản loạn!”
Phía dưới trong các đoàn lính đ.á.n.h thuê chỉnh tề không ai d.a.o động, bởi vì một câu nói: tái hiện tên tuổi trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp của nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt trang nghiêm nói: “Các ngươi được khế ước trận lựa chọn, trời giao nhiệm vụ, gánh vác trọng trách có biết không? Đi theo con đường không thấy điểm cuối, hơn nữa có thể lưu đầy m.á.u tươi, các ngươi sợ không?”
“Sẽ không!”
“Thề đi theo Vua của lính đ.á.n.h thuê! Tuyệt không lui về phía sau!”
“C.h.ế.t có gì đáng sợ? So với sống uất ức để người ta bắt nạt, không bằng thẳng thắn phản kháng! đ.á.n.h một trận hết mình, c.h.ế.t cũng ngẩng cao đầu!”
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên, nắm tay hướng lên trời, cất tiếng nói lảnh lót: “Ta Hoàng Bắc Nguyệt thề với trời, chỉ cần ta sống một ngày sẽ không bỏ rơi các ngươi! Chỉ cần ta còn hơi thở cuối cùng thì còn đối địch với Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La”
“Vua của lính đ.á.n.h thuê!”
Phía dưới lập tức dậy lên tiếng hoan hô sôi trào, đều là dạng cao thủ nên giọng nói vang dội như muốn phá tan căn phòng.
Tiếng hô quá to, truyền ra bên ngoài khiến vô số lính đ.á.n.h thuê ngoài thành cũng nghe được, phấn chấn hoan hô theo.
“Vua của lính đ.á.n.h thuê!”
“Vua của lính đ.á.n.h thuê!”
Vô số tiếng hô như sóng lớn quay cuồng, lan tỏa ra xa, bay lượn trên bầu trời.
Giờ khắc này sẽ vĩnh viễn được ghi khắc lại để lưu truyền cho thế hệ lính đ.á.n.h thuê đời sau. Vị kia một lần nữa mang ánh sáng tới Đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Một năm mùa đông của nước Tây Nhung, tại Thành Kỳ Dương, Vua của lính đ.á.n.h thuê Hoàng Bắc Nguyệt chính thức thống lĩnh lính đ.á.n.h thuê trong thiên hạ.
Tại thời đại này, thời thế tạo nên anh hùng, mà anh hùng viết nên lịch sử!
