Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 443 Đại Chiến Hồng Liên
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:58
Chỉ cần ký kết bổn mạng khế ước thì tính mạng của triệu hồi sư cùng triệu hồi thú tương liên với nhau. Triệu hồi sư một khi c.h.ế.t, triệu hồi thú cũng không sống được.
Nhìn bộ dáng Thôn Thiên Hồng Mãng, Hồng Liên ắt hẳn đã c.h.ế.t.
Thật đáng tiếc cho Thôn Thiên Hồng Mãng lợi hại như vậy, cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng không tìm được linh thú thứ hai tiến hóa như vậy, năng lực nuốt thiên thật sự quá mạnh mẽ!
Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ tới, đột nhiên trong lúc đó nảy ra ý tưởng tuyệt diệu.
Nếu dùng Bùa Phong ấn thú để phong ấn Thôn Thiên Hồng Mãng, lấy nguyên khí của mình tẩm bổ cho nó thì nó sẽ làm việc cho mình.
Bùa Phong ấn thú chỉ dùng được khi linh thú bạc nhược yếu kém nhất mới có tác dụng, đây chẳng phải là cơ hội tốt ngàn năm một thuở sao.
Kế hoạch này vừa chợt lóe trong đầu, Hoàng Bắc Nguyệt liền quyết định lập tức ra tay, vẽ Bùa Phong ấn thú chung quanh Thôn Thiên Hồng Mãng, sau đó đang định niệm chú, đột nhiên một loạt tiếng bước chân vội vã truyền đến!
Nàng nhăn mi lại, phía sau nếu là người của Điện Quang Diệu đến thì kế hoạch phong ấn Thôn Thiên Hồng Mãng hỏng hết. Bỏ lỡ cơ hội lớn như vậy thật tiếc hận mà.
Nếu chờ lát nữa, Thôn Thiên Hồng Mãng c.h.ế.t thì không thể phong ấn được nữa! Cũng không thể mang con rắn khổng lồ này đi theo được.
Hôm nay nàng quả thật rất xui xẻo, tiếng bước chân vội vã tới gần, mặc mưa to chạy tới chỗ nàng, quả nhiên là mấy người của Điện Quang Diệu! Hơn nữa thực lực cũng không tệ lắm.
Vừa trải qua một trận đại chiến, nàng mặc dù thắng nhưng nguyên khí tiêu hao, vết thương vô số. Muốn đối chiến với nhiều cao thủ như kia để mang Thôn Thiên Hồng Mãng đi quả có chút khó khăn.
Trong lòng than thở bản thân xui xẻo, Hoàng Bắc Nguyệt liền quyết định buông tha cho Thôn Thiên Hồng Mãng, may là chiếm được Roi Hỏa thần, coi như thu hoạch không nhỏ.
Những người vội vã chạy tới không dám tới gần, cách nàng đại khái bảy tám thước liền dừng lại. Mười mấy người khiếp sợ nhìn Thôn Thiên Hồng Mãng nằm trên mặt đất, lại ngẫm đến t.h.ả.m trạng của đoạn đường đến đây.
Có thể tưởng tượng đúng là một trận ác chiến.
Hoàng Bắc Nguyệt chẳng muốn nhìn bọn hắn, thầm nghĩ rời khỏi đây. Nàng muốn chạy thì chẳng ai ngăn được.
Nhưng mới đi hai bước, trong đám người đột nhiên có người sợ hãi mở miệng: “Hồng, Hồng Liên tôn thượng”.
Hoàng Bắc Nguyệt dừng bước lại, Hồng Liên? Là gọi nàng sao? Những người này mù sao? Nàng cùng Hồng Liên mặc dù giống nhau, tuy nhiên Hồng Liên mặc quần áo màu đỏ, nàng mặc quần áo màu đen, nhìn qua cũng thấy khác nhau!
Tuy nhiên sau khi nàng cúi đầu nhìn thoáng qua trang phục chính mình liền không còn gì để nói.
Sau khi bị Thôn Thiên Hồng Mãng nuốt vào bụng, ngoại bào màu đen của nàng sớm đã bị chất nhầy ăn mòn rách tung toé, hơn nữa trên người bùn, còn dính m.á.u của Thôn Thiên Hồng Mãng, quần áo này của nàng căn bản không nhìn ra màu gì.
Mà ban đêm ở nước Tây Nhung mưa to, không có ánh sáng, những người đó chỉ dựa vào mấy hòn đá phát sáng, mơ hồ nhìn bộ dáng của nàng liền xác định thân phận.
Dù sao cũng không có ai nhìn thấy người xông vào Điện Quang Diệu, giống Hồng Liên tôn thượng như đúc.
Hơn nữa trên mặt đất có Thôn Thiên Hồng Mãng, còn có Roi Hỏa thần được Thánh quân ban cho, này hết thảy đã đủ để nói rõ thân phận của nàng.
Thấy nàng không nói lời nào, những người này trong lòng cũng bất an, Hồng Liên luôn luôn cuồng ngạo, bọn họ không dám trêu chọc, không ai dám mở miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt không nói gì bởi vì trong lòng đang tính toán cùng chờ đợi, có lẽ những người này sẽ phát hiện nàng cùng Hồng Liên có điểm khác nhau.
Tuy nhiên chờ giây lát cũng không thấy động tĩnh, trong lòng nàng an tâm, đồng thời trong đầu lóe lên ý nghĩ thú vị.
Nàng chậm rãi quay đầu, kiêu ngạo liếc nhìn những người đó, rất khinh khỉnh mở miệng: “Các ngươi tới làm gì?”
Rốt cuộc nghe thấy nàng mở miệng, mấy người kia quả thực như được đại xá, vội vàng cung kính cúi đầu khom lưng.
“Hồng Liên tôn thượng, chúng ta biết ngài tất thắng, bởi vậy đặc biệt xuống giúp ngài thu chiến lợi phẩm! !”
“Đúng đúng! Có thể xông vào Điện Quang Diệu, tuyệt đối là cao thủ, tuy nhiên dù là cao thủ cũng bại trong tay Hồng Liên tôn thượng, bọn thuộc hạ bội phục ngài sát đất!”.
Nghe những lời vuốt m.ô.n.g ngựa, Hoàng Bắc Nguyệt nhịn cười, không che giấu vẻ tùy tiện trên mặt.
“Người nọ bị ta đ.á.n.h xuống vách núi, e rằng không sống được”.
“Tuyệt đối không sống được!” Một người trong đám kia vội vàng nói, “Hồng Liên tôn thượng, vách đá này có tên là Dốc núi Tuyệt mệnh, phía dưới có vô số linh thú ăn thịt người, được xưng là Địa ngục cốc. Người nọ cho dù ngã xuống không c.h.ế.t, cũng sẽ bị thú ăn thịt người chén sạch sẽ!” Hoàng Bắc Nguyệt không biểu cảm nhíu mi, Hồng Liên không sống được, nhìn bộ dáng yếu ớt của Thôn Thiên Hồng Mãng thì biết.
Nếu những người nhìn nàng trở thành Hồng Liên, nàng dứt khoát tương kế tựu kế, trước phong ấn Thôn Thiên Hồng Mãng, sau đó đi một vòng Điện Quang Diệu, trước khi bị phát hiện thì chuồn đi!
“Xích Luyện bị thương, ta muốn chữa thương cho nó, các ngươi đi cảnh giới xa một chút, đừng để ai tới gần!”
“Vâng! Vâng!” Những người đó lĩnh mệnh, vinh hạnh tản ra thủ vệ ở các nơi.
Triệu hồi sư cùng triệu hồi thú bổn mạng tương liên, bị thương cũng sẽ liên lụy lẫn nhau. Khi chữa thương không thể bị quấy rầy, bọn họ hiểu rõ điểm này.
Nhìn Thôn Thiên Hồng Mãng bị thương không nhẹ, nói vậy Hồng Liên tôn thượng cũng bị trọng thương, bọn họ đương nhiên không dám nhìn thương thế của Hồng Liên tôn thượng. Nếu nhìn sẽ làm tổn hại uy nghiêm của nàng, sợ bị g.i.ế.c người diệt khẩu mất.
Cho nên những người này tự nhiên đi thật xa.
Nhìn mọi người rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh niệm chú, khởi động Bùa Phong ấn thú, chỉ thấy chung quanh Thôn Thiên Hồng Mãng bùng lên ánh sáng trắng ch.ói mắt, sau đó ánh sáng kịch liệt co rút lại, bao phủ hoàn toàn Thôn Thiên Hồng Mãng.
Sau đó ánh sáng lóe ra trong chốc lát, trong màn hào quang Thôn Thiên Hồng Mãng chậm rãi nhỏ đi, cuối cùng thân thể biến thành một hạt châu nho nhỏ màu đỏ rực, bay đến tay Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt tỉ mỉ nhìn hạt châu, nhắm mắt lại, chậm rãi bắt liên lạc với Thôn Thiên Hồng Mãng trong hạt châu.
Bởi vì có khế ước tồn tại cùng Hồng Liên, nên rất khó hoàn toàn xâm chiếm ý thức của Thôn Thiên Hồng Mãng.
Tuy nhiên không bao lâu sau, khế ước Hồng Liên càng ngày càng yếu, cuối cùng bị ý thức cường đại của nàng công kích mà tan rã, chậm rãi biến mất trong ý thức của Thôn Thiên Hồng Mãng.
“Xích Luyện.” Hoàng Bắc Nguyệt thử nói chuyện bằng ý thức với Thôn Thiên Hồng Mãng “Bắt đầu từ hôm nay, chủ nhân của ngươi là ta.”
Thôn Thiên Hồng Mãng thật sự suy yếu, hơi thở như muốn tán loạn, nếu không phải được nguyên khí của Hoàng Bắc Nguyệt từ Bùa Phong ấn thú không ngừng tẩm bổ, chỉ sợ nó cũng đã c.h.ế.t.
“Tiểu nữ trẻ” Thôn Thiên Hồng Mãng suy yếu mở miệng, “Ngươi…rất mạnh”
Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, điều này chứng minh Thôn Thiên Hồng Mãng đã tỏ vẻ thần phục.
Nàng rời khỏi Bùa Phong ấn thú, thu hồi hạt châu, hiện tại nàng có hai phong ấn thú, một con Ma thú Hỏa Diễm, một con Thôn Thiên Hồng Mãng, thực lực vô cùng tốt, chờ nàng nuôi ngoan, sau này chiến đấu bọn chúng sẽ phát huy công dụng.
