Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 446 Trộm Liên Hoán Nguyệt

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:59

Nàng nói lời vừa rồi là dựa theo thói quen của hắn cùng Hồng Liên ở chung mà diễn.

Từ trước mấy lần gặp qua, trí nhớ phán đoán Mạnh Kỳ Thiên rất tôn kính Hồng Liên, thực lực chênh lệch quá lớn, hắn cho dù thông minh cũng không thể tránh được, ít nhất biểu hiện không thể qua loa.

Mà Hồng Liên đối với hắn mặc dù chưa tới mức là bạn tri kỉ, cũng không có cừu hận gì, nhất định tán đồng Mạnh Kỳ Thiên. Tóm lại bọn họ ở chung rất ôn hòa.

Mấy thứ này nàng đã sớm phân tích tốt, tự nhận lúc nhìn thấy Mạnh Kỳ Thiên, cũng sẽ không xảy ra sai lầm, nhưng hiện tại tựa hồ có gì đó không đúng….

Đối với lòng người, nàng rất tinh thông, vừa nhìn bộ dáng Mạnh Kỳ Thiên bất thường, liền không nhiều lời với hắn, nói nhiều sai nhiều, sau này cố gắng không tiếp xúc với hắn nhiều, hắn rất nhạy cảm.

Hoàng Bắc Nguyệt xoay người muốn đi, nhưng Mạnh Kỳ Thiên lúc này lại cười nói: “Đúng vậy, xem ra Hồng Liên tôn thượng nhiệm vụ cũng hoàn thành thuận lợi!”

“Ta ra tay có thể không thuận lợi sao?” Hoàng Bắc Nguyệt không muốn nhiều lời với hắn, xoay người đi hướng Quang Minh Thần Điện.

Mạnh Kỳ Thiên cũng biết điều không nói lời nào.

Hoàng Bắc Nguyệt ngụy trang rất giống, không chút tỳ vết. Nếu như không phải có một hồi khắc khẩu liên quan đến Mặc Liên, Hồng Liên cảm xúc biến hóa quá lớn, Mạnh Kỳ Thiên cũng tuyệt đối sẽ không thấy kỳ quặc.

Tuy nhiên vì trận cãi vã mới khiến hắn mơ hồ cảm giác Hồng Liên trước mắt này bất thường.

Thông minh như hắn, trên đời này không chuyện gì có thể qua được mắt hắn!

Mạnh Kỳ Thiên đẩy cửa lớn của Quang Minh Thần Điện, trong nháy mắt bên trong ánh sáng từ hàng vạn hàng nghìn đèn đuốc chiếu vào mắt Hoàng Bắc Nguyệt khiến lóa một chút, tuy nhiên trên mặt không chút kinh ngạc, tiếp tục theo đuôi Mạnh Kỳ Thiên bước vào.

Đi trên thông đạo đèn đuốc vờn quanh, trong lòng phảng phất tuôn ra cảm giác thần thánh, giống như bị đầu độc, tựa hồ có chút kích động muốn cúi đầu quỳ lạy.

Hoàng Bắc Nguyệt thần sắc như thường, không vì tò mò mà nhìn loạn. Rất nhanh đã đi đến chỗ ngọn đèn sâu nhất, nơi thần thánh nhất.

Sa rèm màu vàng hạ xuống, sau rèm, một bóng người mờ ảo lười biếng dựa vào ghế, không nhìn thấy mặt hắn, nhưng lại có cảm giác hắn nhìn lại đây, ánh mắt sắc bén, khiến nội tâm người ta nảy sinh cảm giác thần thánh không thể xâm phạm.

Mạnh Kỳ Thiên quỳ xuống, nàng cũng quỳ theo, cung kính không dám có một tia chậm trễ.

Thánh quân, người sau rèm là Thánh quân của Điện Quang Diệu!

Mạnh Kỳ Thiên sau khi quỳ xuống, báo cáo chuyện có người xông vào Điện Quang Diệu.

Điện Quang Diệu thần bí độc nhất vô nhị, người xông tới không đơn giản, cho nên Mạnh Kỳ Thiên tự mình đi tra, sau đó tự mình đến báo cáo Thánh quân.

Thánh quân yên lặng nghe, chờ Mạnh Kỳ Thiên nói xong, cũng không có động tĩnh gì.

Áp lực tâm lý cường đại bao phủ trên đầu, không ai dám mở miệng.

Hoàng Bắc Nguyệt lo sợ bất an chờ, không biết Thánh quân triệu kiến Hồng Liên làm gì?

Đợi hồi lâu, rốt cuộc nghe thấy Thánh quân chậm rãi mở miệng, có điều lời hắn thốt ra lại khiến Hoàng Bắc Nguyệt suýt nhảy dựng lên, toàn lực nghênh chiến!

“Hoàng Bắc Nguyệt…” Thánh quân giọng nói trầm thấp xuyên thấu qua rèm, truyền vào trong tai nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng trầm xuống, nghĩ thầm sẽ không dễ dàng như vậy đã lộ hết thảy! Thánh quân liệu thực sự có năng lực thấy rõ hết thảy hay không?

Làm sao có thể? Nàng ngụy trang tốt như vậy, không thể bị nhìn ra! Là sai lầm chỗ nào?

Một phần mười giây, trong đầu Hoàng Bắc Nguyệt nảy ra vô số ý nghĩ, trên lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tuy nhiên dù sao nàng cũng không phải người bình thường, cho dù trong lòng d.a.o động mãnh liệt, biểu hiện ra cũng không một gợn sóng, lãnh đạm thong dong.

Trong lòng đã bắt đầu liên lạc với Bùa Phong ấn thú, tuyết ảnh chiến đao cũng lập tức có thể xuất hiện trong tay.

Nàng dự định nếu Thánh quân ra tay, nàng sẽ phóng xuất ra Ma thú Hỏa Diễm, trước hù dọa bọn họ, sau đó thừa dịp chạy loạn!

Ngắn ngủn trong một giây, nàng đã đưa ra tất cả đường lui, liệu sự nguy hiểm cũng an bài ổn thỏa đối sách, thậm chí ngay cả dự định xấu nhất là Mặc Liên ra tay nàng cũng có biện pháp ứng phó!

Địch không động ta không động, nàng sẽ không ra tay trước, tránh phá hủy tất cả những thứ xây dựng được.

Nàng kiên trì tin tưởng, chính mình ngụy trang không có nửa điểm sơ xuất! Trừ Mạnh Kỳ Thiên!

Thánh quân chỉ thoáng dừng một chút, liền tiếp tục hỏi: “Cô ta c.h.ế.t rồi sao?”

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức nói: “C.h.ế.t rồi! Cô ta có bản lĩnh xông vào Điện Quang Diệu, coi như có chút thực lực, tuy nhiên có Thánh quân ban cho Roi Hỏa thần, cô ta sao có thể là đối thủ của thuộc hạ?”

Hóa ra Thánh quân lệnh cho Hồng Liên g.i.ế.c nàng!

Biết chân tướng, Hoàng Bắc Nguyệt mơ hồ, vì sao? Ngoài việc nàng có Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê thì có dính dáng gì đến Điện Quang Diệu.

Vì sao Thánh quân phái Hồng Liên g.i.ế.c nàng, lại ban thưởng Roi Hỏa thần, chứng tỏ thực sự muốn đưa nàng vào chỗ c.h.ế.t!

Hơn nữa Thánh quân để Hồng Liên g.i.ế.c nàng, tuyệt đối không phải vì Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê!

“Ngươi tận mắt thấy cô ta c.h.ế.t sao?” Thánh quân âm u hỏi.

Mạnh Kỳ Thiên cũng có chút nghi hoặc, chưa bao giờ thấy Thánh quân không chắc chắn hỏi.

“Cô ta bị thuộc hạ đ.á.n.h hạ đ.á.n.h xuống dốc núi tuyệt mệnh! Tuyệt đối không thể còn sống!” Hoàng Bắc Nguyệt chắc chắc nói, Thôn Thiên Hồng Mãng cũng sắp c.h.ế.t, Hồng Liên tuyệt đối c.h.ế.t chắc rồi!

“Chẳng hiểu tại sao, ta cảm giác cô ta còn sống.” Thánh quân sầu lo nói, “Hồng Liên, ngươi tự mình đi xuống dốc núi tuyệt mệnh, đem t.h.i t.h.ể cô ấy cho ta thấy, Mạnh Kỳ Thiên, ngươi cùng Hồng Liên đi đi.”

C.h.ế.t phải nhìn thấy xác? Còn muốn phái Mạnh Kỳ Thiên người thông minh tuyệt thế đi theo, bảo đảm Hoàng Bắc Nguyệt thực sự c.h.ế.t!

Cẩn thận như thế, đừng nói chính Hoàng Bắc Nguyệt khiếp sợ, Mạnh Kỳ Thiên cũng có chút khó tin.

Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc có thâm cừu đại hận gì với Thánh quân.

“Thánh quân, việc nhỏ này một mình thuộc hạ đi là được rồi, không cần Mạnh Kỳ Thiên!” Hoàng Bắc Nguyệt tự tin nói, đùa chứ để Mạnh Kỳ Thiên đi theo tới dốc núi tuyệt mệnh, nhìn t.h.i t.h.ể Hồng Liên làm sao được.

Mặc dù có thể g.i.ế.c Mạnh Kỳ Thiên, tuy nhiên g.i.ế.c hắn, thân phận của mình cũng bại lộ, không có lợi.

Thánh quân không sinh nghi nàng, dù sao tướng mạo tính cách thần thái tương tự, không có cực nhỏ sơ hở. Thánh quân cũng không thể nhìn thấu nội tâm của nàng.

Người c.h.ế.t cùng người sống dễ nhận ra, quả thật không cần Mạnh Kỳ Thiên, hắn quá vội vàng.

“Được rồi, Hồng Liên, một mình ngươi đi, sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác”.

“Thuộc hạ rõ!”

“Đi đi.” Thánh quân miễn cưỡng vung tay lên, để hai người lui xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt đầy mồ hôi lạnh đi ra khỏi Quang Minh Thần Điện, cảm giác như vừa đi qua Quỷ Môn một lần vậy, rất mạo hiểm !

Thở phào nhẹ nhõm, Mạnh Kỳ Thiên đi ở phía trước đột nhiên xoay người, hỏi: “Hồng Liên tôn thượng, Thánh quân vì sao phải g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt?”

“Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai? Ta chỉ biết Thánh quân ra lệnh ta tuyệt đối tuân theo, hỏi nhiều làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt tức giận nói, liếc mắt Mạnh Kỳ Thiên, vượt qua hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.