Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 460 Tiêu Dao Trong Thời Đại Hỗn Loạn Đen Tối

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:01

Hai chiếc thuyền chậm rãi tới gần, thuyền lớn có hai tầng, mái cong khắc hoa, lụa mỏng điệp tuyết, tầng trên vũ nữ nhanh nhẹn đi lại, nhạc công ở một bên chuyên tâm tấu nhạc, một tiểu mỹ nhân mặc y phục tím chân thành đứng lên, uyển chuyển nhìn ra bên ngoài, liền thấy trên một con thuyền khác, đứng trên mũi thuyền là thiếu nữ tuyệt sắc tà váy đỏ tung bay.

Cô gái kia khí chất diễm lệ đường hoàng làm mỹ nhân chấn động một chút, nao nao bất động tại chỗ.

“Diệu Ca nhi, làm sao vậy?” Giọng nói quý tộc ấm nhã vang lên, tiến lên nhẹ nhàng nắm eo nhỏ nhắn của Diệu Ca, trong tay quạt giấy nâng chiếc cằm tinh sảo của nàng để nàng ngước mặt lên.

Vì có người ngoài ở đây mà Diệu Ca thận cận cùng nam t.ử như thế nên vẻ mặt như bị cảm lạnh. Kể cả nam t.ử nàng thích cũng khiến nàng xấu hổ đỏ mặt.

Nam t.ử quý tộc dịu dàng cười rộ lên, theo ánh mắt Diệu Ca nhìn về chiếc thuyền bên ngoài, đồng dạng, liếc mắt thấy thiếu nữ mặc y phục đỏ rực đứng ở đầu thuyền. Anh mắt hai người trong gió đối đầu, nụ cười trên mặt nam t.ử đột nhiên cứng đờ, trong tay quạt giấy cũng đột nhiên rớt xuống.

Diệu Ca vội vàng quỳ xuống, “Vương gia thứ tội!”

Nam t.ử kia cũng không để ý nàng, từng bước một đi về mép thuyền, kinh ngạc nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng lạnh mắt liếc hắn. Vừa rồi trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nói, nàng liền mơ hồ đoán được người trên thuyền là ai. Dù sao hôm nay cường giả tranh đấu không ngớt, đại lục vẩn đục loạn lạc mà vẫn có người có thể sống tiêu diêu tự tại, không tranh sự đời thật sự hiếm thấy

Người này là luyện d.ư.ợ.c sư cấp cao nhất nước Nam Dực, bên ngoài được phong vương là Tiêu Dao Vương - Tống Mịch!

Năm năm trước cách biệt, cho tới bây giờ gặp lại, thời gian đã xa, cố nhân nhưng lại không thay đổi. Nhìn hắn vẫn là phong thái ưu nhã thong dong, bộ dáng di thế độc lập.

Mà nàng đã không phải cô gái ngây ngô như trước.

Năm tháng tạo hình, khiến nàng càng tinh sảo thành thục, mặc kệ là khuôn mặt hay ánh mắt, đều sắc bén lạnh lùng khác hoàn toàn ngày trước.

Huống hồ, nàng hiện tại là Hồng Liên, khí thế tùy tiện, càng phát ra vẻ tươi đẹp động lòng người, càng nhìn càng say.

“Nguyệt nhi” Tiêu Dao Vương kích động nhìn nàng, vịn mép thuyền, suýt ngã khỏi thuyền, may mà Diệu Ca cơ trí, vội vàng lôi kéo hắn.

“Vương gia cẩn thận, nơi này gió lớn!”

“Không! Nguyệt nhi!” Tiêu Dao Vương cố chấp đứng ở bên thuyền, thân thể ló ra, nhìn nàng thật sâu “Bắc Nguyệt, ngươi còn nhớ ta không?”

Hoàng Bắc Nguyệt mỉa mai nhếch môi, lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai? xưng tên ra đi!”

Tiêu Dao Vương ngẩn ra, Diệu Ca lại cả giận nói: “Làm càn! Thấy Tiêu Dao Vương mà không quỳ xuống hành lễ mà lại càn rỡ như thế!”

“Tiêu Dao Vương? A, hóa ra là người chế t.h.u.ố.c!” Hoàng Bắc Nguyệt chẳng thèm ngó tới, nàng không dự định quen với Tống Mịch, không phải vì Mặc Liên ở đây, mà vì nàng không muốn kế hoạch của mình có bất cứ cạm bẫy gì, cực nhỏ cũng không thể có.

Tiêu Dao Vương tuy trước đây đối xử tốt với nàng. Nàng cũng không có vong ân phụ nghĩa, tuy nhiên, muốn nàng thành thật tin tưởng một người năm năm chưa từng gặp, tuyệt đối không thể!

Đừng nói hắn là Tống Mịch, hiện tại Chiến Dã đứng ở trước mặt nàng, nàng cũng không lựa chọn bại lộ thân phận!

Đây là vấn đề nguyên tắc, nàng xuất đạo nhiều năm như vậy, luôn luôn kín đáo, cẩn thận, chưa bao giờ đặt mình vào hoàn cảnh nguy hiểm!

Diệu Ca nghe giọng nói hết sức lông bông khinh thường kia khiến vô cùng tức giận! Trong cảm nhận của nàng, Tiêu Dao Vương như vị thần, sao có thể cho phép người khác ngạo mạn hắn.

“Nha đầu điêu ngoa vô lễ! Xem ta xử lý ngươi! Người đâu…” nàng vừa mới muốn hô người tới, Tiêu Dao Vương lại giơ tay ngăn cản, ánh mắt thâm thúy nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

“Nguyệt nhi?”

“Ai là Nguyệt nhi của ngươi? Còn dám nói lung tung, coi chừng xé rách miệng ngươi!” Hồng Liên điêu ngoa cuồng ngạo đương nhiên sẽ không cho phép có người biến nàng trở thành một người khác.

Tiêu Dao Vương tỉ mỉ nhìn lại nàng trong chốc lát, từ ánh mắt kiêu ngạo, khinh thường, thái độ lãnh ngạo không thấy cực nhỏ bóng dáng của Hoàng Bắc Nguyệt.

Nàng không phải Nguyệt nhi, nhưng dung mạo tương tự như thế khiến hắn có chút không tỉnh táo.

“Bổn vương tưởng nhìn thấy cố nhân, ai ngờ nhận nhầm, thất lễ, mời cô nương thứ lỗi.” Chậm rãi thấy rõ ràng, biết nàng không phải là Hoàng Bắc Nguyệt, Tiêu Dao Vương cũng tỉnh táo lại, nho nhã lễ độ xin lỗi.

Hoàng Bắc Nguyệt không che dấu vẻ mỉa mai, con ngươi linh động nhẹ nhàng chuyển, như gợn nước trong suốt động lòng người, “Trên đời này mọi thứ giống ta, cũng bị c.h.ế.t dưới lưỡi đao của ta. Nguyệt nhi của ngươi giờ phút này chỉ sợ cũng ở trong Địa ngục.”

Nghe xong lời này, trên khuôn mặt tuấn dật của Tiêu Dao Vương xuất hiện vẻ không vui, nhưng dù sao vẫn bình tĩnh, không tức giận, chỉ thản nhiên nói: “Cô nương nói đùa.”

“Người nào nói giỡn với ngươi?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ.

Lúc này, Mặc Liên hình như cũng nghe thấy động tĩnh, đi ra khỏi khoang thuyền. Hắn toàn thân lãnh khốc, lạnh liệt như sương. Khuôn mặt tái nhợt cùng khóe mắt cây hoa cát cánh càng làm lòng người phát lạnh. Diệu Ca vừa thấy hắn, theo bản năng nhích lại gần Tiêu Dao Vương.

Tiêu Dao Vương nhìn Mặc Liên chậm rãi đi tới, cẩn thận nhìn hắn cùng Hoàng Bắc Nguyệt, đã nói: “Các hạ là Hồng Liên?”

Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời cười ha hả: “Không ngờ thanh danh của ta cũng có người biết đến ở ngay cả thâm sơn cùng cốc này”.

“Tự đại!” Diệu Ca không nhịn được thấp giọng nói.

Tiêu Dao Vương mỉm cười, nụ cười không giống vừa rồi ấm nhã tuấn dật, ngược lại dẫn theo lãnh đạm xa cách, nói : “Đại danh Hồng Liên các hạ như sấm bên tai.”

Cô gái này là Hồng Liên, thiếu niên quỷ dị là Mặc Liên không thể sai được.

Thần c.h.ế.t của Điện Quang Diệu phía trước, hắn đương nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ chiêu chọc bọn hắn.

Mặc Liên đi tới bên người nàng, hai mắt mặc dù không nhìn thấy, nhưng lúc hắn ngước mắt lên, vẫn có lực uy h.i.ế.p tựa như từ khi sinh ra đã có.

Tống Mịch vô tình nói với người của Điện Quang Diệu. Nhưng xem phương hướng thuyền của bọn họ, tựa như hướng về phía đô thành Lâm Hoài. Là cố quốc của mình, hắn lại hỏi: “Hai vị muốn đi thành Lâm Hoài sao?”

“Đúng vậy! Hay là Tiêu Dao Vương muốn vị ca cơ xinh đẹp kia dọc đường hát theo chúng ta mà đi?” Hoàng Bắc Nguyệt trêu tức Diệu Ca.

Diệu Ca một mạch in lặng, có thiếu niên quỷ dị ở đây nàng không dám nhiều lời, chỉ có thể c.ắ.n môi. Vẻ mặt bị nhục nhã trốn vào trong khoang thuyền.

Mâu thuẫn giữa phụ nữ cùng phụ nữ, Tiêu Dao Vương tất nhiên sẽ không can thiệp, không để ý Diệu Ca, nhưng đôi mắt trầm lạnh xuống, nói : “Nước Nam Dực là cố hương của Bổn vương. Hai vị đi vào, mặc kệ xuất phát từ mục đích gì, Bổn vương hy vọng không nên thương tổn người vô tội.”

“Điện Quang Diệu làm việc, khi nào đến phiên ngươi quan tâm ?” Hoàng Bắc Nguyệt hất càm lên, coi trời bằng vung, “Ta chỉ biết, ai dám cản đường ta, ta khiến khiến người đó xuống Địa ngục!”

Nói xong, nàng vẫy vẫy tay cho lão Trương chèo thuyền, để hắn giương buồm, nhanh ch.óng tiến lên, rất nhanh bỏ xa thuyền lớn của Tiêu Dao Vương.

Quay đầu lại có thể nhìn thấy áo dài màu xanh đứng bên mép thuyền xa xa nhìn bọn họ rời đi.

“Vương gia.” Bọn họ đi, Diệu Ca mới đi ra khỏi khoang thuyền, khẽ c.ắ.n môi đỏ mọng, nói : “Nha đầu kia rất vô lễ ! Vương gia có muốn cho người dạy dỗ cô ta một chút!”

“Bọn họ là Mặc Liên cùng Hồng Liên của Điện Quang Diệu, ngươi hẳn đã nghe qua chứ.” Tiêu Dao Vương thấp giọng nói, gió sông thổi làm sợi tóc của hắn ngổn ngang, nhưng hắn ánh mắt thâm trầm, thần bí khó lường.

Diệu Ca câm miệng không cam lòng, Điện Quang Diệu thế lực cường đại nàng đương nhiên biết. Mặc Liên cùng Hồng Liên tất nhiên có nghe thấy, hai người cường đại như vậy, nàng quả thật không thể trêu vào.

Chậm rãi ngồi xổm xuống nhặt quạt giấy vừa rồi Tiêu Dao Vương làm rơi xuống, cung kính đưa cho hắn.

“Hai người kia đi vào Thành Lâm Hoài, không biết sẽ gây nên sóng gió gì. Vương gia, chúng ta có nên can thiệp hay không?”

Tiêu Dao Vương nhẹ nhàng mở quạt giấy ra, bộ dáng buồn bã mất mát.

“Nước Nam Dực hôm nay không còn gì để lưu luyến. Từ trước ta bảo vệ nó vì có người để ta tranh đấu. Mà nay, ta vì ai mà chiến đây?”

Diệu Ca vành mắt đỏ lên, nhẹ nhàng nức nở nói : “Vương gia đừng lo lắng, Bắc Nguyệt quận chúa sẽ cát nhân thiên tướng.”

Tiêu Dao Vương cười khổ, trong con ngươi khiến người ta không hiểu được thâm ý.

Diệu Ca nói : “Để Diệu Ca vì ngài xướng một khúc nhạc nhé.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.