Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 469 Mặt Nạ Vàng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:02
Trường bào tinh sảo màu đen ôm dáng người cao gầy, tóc đen lưu loát ghim lên, dùng một dải băng màu đen cột lại, không có bất cứ trang sức dư thừa gì, đơn điệu đơn giản, nhưng lại có khí tức cao quý lẫm liệt, ánh mắt chuẩn xác bị thu hút tới.
Tống Mịch nhìn nàng, hai mắt híp lại: “Nguyệt Dạ?”
“Chính là tại hạ.” Hoàng Bắc Nguyệt trong suốt cười, đương nhiên, trên mặt nạ thoạt nhìn vẫn là vẻ mặt dữ tợn.
Nhìn thoáng qua ba nữ hài t.ử, nhớ tới hết thảy chuyện vừa rồi, hắn một đời thông minh, không ngờ bởi vì trong lòng nhớ trưởng công chúa Huệ Văn mà không cẩn thận ngộ nhập vào ảo cảnh của bọn họ.
“Nguyệt Dạ, ngươi là Người của Thành Tu La?”
“Cái này rất trọng yếu sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, vừa rồi để Chi Chi chế tạo hoàn cảnh, hắn sinh ra hoài nghi.
Trên thế giới nơi có thú Chức Mộng chỉ có Thành Tu La, trừ ra cũng chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt. Nhưng Thánh quân đã g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt, vậy Chi Chi cùng nàng ký kết khế ước tự nhiên cũng đã c.h.ế.t.
“Bổn vương cùng Thành Tu La nước giếng không phạm nước sông, các ngươi vì sao phải xếp đặt đối phó Bổn vương?”
“Mặc dù Tiêu Dao Vương không có thù oán với tại hạ, tuy nhiên lúc này tại hạ cũng không phải nhằm vào Vương gia, có điều, vừa vặn ta thiết bẫy rập, ngươi nhảy vào mà thôi.”
“Ngươi thiết bẫy rập để bắt ai?”
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không giấu diếm, cười khẩy: “Thánh quân của Điện Quang Diệu!”
Tống Mịch híp con ngươi, “Ngươi sao biết Thánh quân sẽ tiến vào bẫy của ngươi?”
“Ta lấy được Vạn Thú Vô Cương, chính là giúp Hiên Viên Vấn Thiên tìm được kẻ hại hắn cùng trưởng công chúa. Theo như hắn nói, năm đó Thánh quân giúp Ngụy Võ Thần, mà theo ta phân tích, chỉ có người thân cận trưởng công chúa mới dùng biện pháp này. Người này nhất định là yêu quá hóa hận. Nếu ta phân tích đúng, người kia cho dù không phải là Thánh quân, cũng có liên quan đến Điện Quang Diệu!”
“Ngươi rất thông minh.” Tống Mịch vui lòng khích lệ nàng.
“Quá khen.” Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống ghế, nhếch chân lên, nói : “Ta thích chơi tâm lý chiến. Người nọ nếu thật sự yêu trưởng công chúa Huệ Văn, chắc chắn nhất định sẽ trúng kế. Không ngờ Tiêu Dao Vương thông minh tỉnh táo như thế, đối với chuyện ‘trưởng công chúa còn sống, cũng không thể trấn định.”
Tống Mịch mím môi, trầm mặc nửa ngày, rốt cuộc nói : “Thiết kế đặc sắc, người như ngươi mới có thể khiến Hiên Viên Vấn Thiên truyền Vạn Thú Vô Cương cho.”
“Vậy hiện tại, Tiêu Dao Vương có thể nói cho tại hạ, ngươi cùng Điện Quang Diệu có quan hệ gì? Hoặc là, bộ mặt thật của Thánh quân, giống suy nghĩ của tại hạ hay không?”
“Ngươi thật sự muốn biết?” Tống Mịch bình thản nói nói.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, cười nói: “Muốn nhìn không thể chờ được.”
Tống Mịch nhẹ nhàng nhếch miệng mỉm cười, dịu dàng thâm tình: “Nguyệt Dạ, ngươi có biết, kẻ nào nhìn thấy khuôn mặt thật của Thánh quân đều c.h.ế.t, ngươi chuẩn bị là một trong số đó sao?”
“Ta vận may luôn luôn không tồi, lần này ta đ.á.n.h cược một phen, xem mệnh của Nguyệt Dạ ta rốt cuộc có lớn hay không!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mắt nhìn hắn, “Vương gia có muốn đ.á.n.h cuộc hay không?”
“Ngươi đ.á.n.h cược tánh mạng, Bổn vương tự nhiên phụng bồi đến cùng.” Tống Mịch thản nhiên nói, ánh mắt nhìn về phía Diệu Ca bị Hồng Chúc bắt trong tay.
Nha đầu kia giờ phút này không hiểu gì nhìn bọn họ, một câu cũng không hiểu.
“Vương gia!”
Tống Mịch nhìn ả một cái, trong con ngươi sâu và đen sắc, đột nhiên né ánh sáng màu vàng.
“Cẩn thận!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, để Hồng Chúc giật Diệu Ca lại, nhưng động tác đã trễ. Diệu Ca sau khi nhìn Tống Mịch liền chậm rãi mềm nhũn, biến thành một x.á.c c.h.ế.t!
Tâm tình Hoàng Bắc Nguyệt cho tới bây giờ cũng không rung động như vậy. Nàng từng thấy ánh mắt sáng của Bách Mục Hàn Thiềm, cũng từng thấy ánh mắt của huynh đệ Âm Dương Kính đều là đồng thuật rất lợi hại!
Nhưng nàng chưa từng gặp ánh mắt kinh khủng như thế, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể cướp đi tính mạng người kia!
“Mang Tiểu Đăng Lung đi!” Hoàng Bắc Nguyệt chợt hô với Hồng Chúc, sau đó chính mình đứng khỏi ghế, hai tay kết ấn, nghĩ thừa dịp Tống Mịch bị trói c.h.ặ.t mà đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.
Đột nhiên một tay vươn đến, bắt được cổ tay trái nàng, khí lực cường ngạnh khiến nàng không thể kết ấn hoàn thành.
“Chủ nhân cẩn thận!” Hồng Chúc hô to một tiếng, trong giọng nói mang theo một tia sợ hãi.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn, chỉ thấy người bắt tay nàng là Diệu Ca vừa mới c.h.ế.t. Không biết ả bò tới chân nàng lúc nào, một tay chống đỡ thân thể, tay kia cầm c.h.ặ.t t.a.y nàng, phòng ngừa nàng kết ấn.
Tay cô gái cứng như thép, mặc kệ nàng dãy giụa thế nào cũng bị nắm c.h.ặ.t!
Đáng sợ nhất chính là hai mắt của ả chỉ có một mảnh quỷ dị màu trắng, lạnh lùng nhìn nàng. Vừa c.h.ế.t, sắc mặt còn có chút hồng nhuận, mơ hồ có thể thấy được vẻ xinh đẹp. Nhưng sâu trong cặp mắt kia, thấy thế nào cũng cảm giác quỷ dị k.h.ủ.n.g b.ố!
“Buông tay!” Hoàng Bắc Nguyệt không nương tay lấy chủy thủ ta c.h.é.m vào cổ tay Diệu Ca, lúc này đây ả rốt cuộc bay nhanh buông tay, nhưng tay kia lại chợt giơ lên đ.á.n.h một chưởng lên bụng nàng.
Bất ngờ không phòng ngự, Hoàng Bắc Nguyệt kêu lên một tiếng đau đớn, giây tiếp theo giây, chân Diệu Ca đã linh hoạt đảo qua, đá trúng mặt của nàng, đá văng nàng ra ngoài.
Xuất đạo nhiều năm như vậy, cận thân chiến đấu chưa từng chật vật như vậy, liên tục bị đ.á.n.h trúng hai chiêu!
Lửa giận ở trong lòng thiêu cháy, mắt thấy Diệu Ca như mèo nhảy dựng lên, mũi chân tì lên cây cột lao thẳng tới nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trên mặt đất động thân dựng lên, xoay người đá quét qua. Diệu Ca phản ứng nhanh, thân thể ở giữa không trung trực tiếp chuyển biến, bay qua đỉnh nàng, hai chân nặng nề đá vào lưng nàng!
Lực đạo hung mãnh lập tức khiến nàng cảm giác n.g.ự.c cuồn cuộn, muốn phun ra khí huyết.
“C.h.ế.t tiệt!” Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn bị chọc giận, nữ nhân này căn bản không phải người, rất biến thái!
Nàng không cứng rắn đối kháng, quanh thân bốc cháy lên lửa cháy, trong tay một thanh bảo kiếm lửa cháy cắt ngang đ.á.n.h về phía Diệu Ca!
Diệu Ca biết đ.á.n.h không lại, liền xoay người lui về phía sau, bị Hồng Chúc một phát bắt được.
Nhưng nữ nhân này như quái vật, bị xoay trụ cổ mà vẫn có thể thuận thế cúi đầu, trở tay bắt được bả vai Hồng Chúc, trực tiếp đè Hồng Chúc xuống đất.
Nhìn ả thân thủ nghịch thiên, Hoàng Bắc Nguyệt đã hoàn toàn có thể kết luận ả không phải người bình thường!
Theo ả vật lộn thì chỉ có thiệt!
Tuy nhiên nàng rất khó hiểu, cô nương này rõ ràng đã c.h.ế.t, sao có thể đột nhiên lợi hại như vậy?
Trừ khi có người điều khiển!
Nàng hai mắt sắc bén nhìn về phía Tống Mịch bị Tiểu Đăng Lung vây khốn kết giới. Dây thừng đỏ vàng vẫn quấn quanh trên người hắn, ánh sáng lưu chuyển. Mà Tiểu Đăng Lung duy trì kết giới cũng rất ổn định, hắn không giống sẽ giãy ra.
Nhưng nàng nhớ kỹ vừa rồi trong mắt hắn né ra màu vàng quỷ dị.
Nhất định có vấn đề!
