Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 485 Tuyệt Địa Cứu Viện
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:04
Càng chạy càng sâu, dựa vào trực giác phán đoán, khoảng cách địa lao hẳn là không xa, nhưng khi đi tới, đột nhiên ngửi thấy mùi là lạ.
Nói mùi vị kỳ quái, cũng không phải vì thối hay gì đó, mà là có loại kỳ quái ẩn nhẫn cảm giác phạm tội, như toát lên toàn bộ cảm giác tà ác trong lòng, vừa ngửi thấy, nàng nhăn mi lại, bất giác bịt miệng mũi, đồng thời cũng sai Diệu Ca bế khí, ngược lại ả là người c.h.ế.t rồi.
Vì phòng ngừa, nàng vẫn nhét viên Giải Độc Hoàn vào miệng, dù sao cẩn thận một chút sẽ không sai.
Đi phía trước đi vài bước, đột nhiên có người từ nơi khác đi tới, Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng kéo Diệu Ca trốn sang một bên.
Hai người nửa người nửa thú mang theo mười mấy nam nữ đờ đẫn đi đến phía trước, vậy phương hướng giống bọn họ, hẳn là muốn tới địa lao.
Mấy người kia như không có hồn phách, bộ dáng giống Diệu Ca vài phần, tuy nhiên Diệu Ca còn có thể hành động, mấy người kia chỉ có thể bị đuổi đi.
Không biết bọn họ muốn làm gì, nhưng nếu thuận đường thì nàng đi xem một chút.
Chờ bọn hắn đi xa một chút, Hoàng Bắc Nguyệt mới theo sau, đoạn đường theo đuôi, đi hơn mười phút, mùi lạ càng ngày càng đậm, cho dù bịt miệng mũi cũng không đỡ được tà ác xúc động thẩm thấu sâu trong nội tâm.
Cảm giác này không hiểu sao làm người bất an, Hoàng Bắc Nguyệt yên lặng điều động Vạn Thú Vô Cương, khí tức màu đen lưu động ở trong huyết mạch, mới chậm rãi ép cảm giác kia xuống.
Rốt cuộc, mấy người kia đẩy ra một cái cửa lớn đi tới trước, mùi vị kia trong nháy mắt xông tới, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức hiểu rõ mùi vị kia rốt cuộc là cái gì!
Đó là mùi m.á.u tươi! Mới mẻ, ấm áp, tựa hồ vẫn mang theo hơi thở sự sống, giống như dòng m.á.u còn lưu động trong tĩnh mạch!
Hơn nữa m.á.u này hương vị ngọt ngào hơn bình thường, khiến nàng hoài nghi mình biến thành quỷ hút m.á.u, ngửi thấy mùi m.á.u không thể kiềm chế được nữa.
Diệu Ca không có cảm giác gì, mặt không thay đổi cùng nàng đi vào trong cửa lớn.
Một mảnh đỏ rực khiếp đảm rơi vào tầm mắt! Như là núi sông biến sắc, trời đất đảo ngược, cái gì gọi là chảy m.á.u thành biển? Cái gì gọi là thây chất thành núi? Cái gì gọi là Tu La địa ngục?
Nhanh như chớp…
Một tiếng trục răng cưa chuyển động, bên cạnh một hệ thống bánh xe nước cực đại. Người vừa bị mang tới đều bị hai người đầu thú vứt vào trong guồng nước. Người kia tựa như đang nằm mơ trong nháy mắt bừng tỉnh, sau đó kêu t.h.ả.m, bị bánh xe nước nghiền ép thành mảnh nhỏ!
Người sống sờ sờ kia trong nháy mắt thành thịt nát, như ép sữa đậu nành, m.á.u tươi chảy rào rào từ bánh xe nước xuống hồ m.á.u lớn phía dưới.
Tràng cảnh này khiến Hoàng Bắc Nguyệt chỉ liếc nhìn đã thấy dạ dày trong đảo lộn. Nàng không phải người có tốt chất kém, tuy nhiên bản thân ở giữa đám m.á.u tươi tanh nồng nặc ấy thì không ngán mới là lạ!
Hồ m.á.u lớn như vậy, rốt cuộc bao nhiêu người đã c.h.ế.t.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua chung quanh, trên biển m.á.u có một cái đại l.ồ.ng sắt, bên trong giam giữ một thiếu niên không nhúc nhích.
Mặc Liên!
Diệu Ca cũng ngẩng đầu nhìn thấy Mặc Liên, thân thể vừa động định nhảy lên, Hoàng Bắc Nguyệt một phát bắt được cô ta, thấp giọng nói: “Không nên hành động thiếu suy nghĩ!”
Diệu Ca quẩy người một cái, cuối cùng không cam lòng chờ.
Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh nhìn hồ m.á.u, đúng là lần đầu tiên nàng tới, nhưng vẫn loáng thoáng cảm giác hồ m.á.u nhất định cất giấu nguy hiểm gì đó, khiến nàng không thể khinh thường!
Bọn họ bí mật trốn ở gần đó nhìn, mấy người nửa người nửa thú kia đã mang vài người đến ném vào trong bánh xe nước, nghiền thành huyết tương.
Máu tươi chảy vào trong hồ m.á.u, bề mặt hồ m.á.u bình tĩnh đột nhiên ‘rầm’ một tiếng, xuất hiện một cái bọt khí.
Mấy tên nửa người nửa thú dừng động tác, quay đầu nhìn ao m.á.u, vẻ mặt như mong chờ gì đó.
Nhưng bọt khí trong chỉ xuất một lần trong hồ m.á.u liền an tĩnh lại. Đợi hồi lâu, cũng không có động tĩnh gì.
Mấy người kia cũng thất vọng lắc đầu, nói ‘không thể nào’, ‘cao hứng hụt’, sau đó rời khỏi đây, đóng cửa lại.
Đợi bọn chúng rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt mới chậm rãi ra khỏi góc tối, liếc nhìn l.ồ.ng sắt. Mũi chân nhún một cái, trên mặt đất đá bị nát vụn, nàng b.ắ.n mạnh về phía l.ồ.ng sắt, động tác nhanh nhẹn, hai tay bám vào l.ồ.ng sắt!
Lồng sắt lay động một chút.
Trong l.ồ.ng sắt, Mặc Liên đầu bù xù, hai tay cùng hai chân đều bị xích sắt trói, nhắm mắt lại, gò má nhợt nhạt gầy gò rất nhiều, trên mặt có vết m.á.u tô điểm cho đóa hoa cát cánh thêm diễm lệ.
Dù là l.ồ.ng sắt hay xích sắt, là trân quý thép đen chế tạo nhưng nàng hoài nghi thứ này làm sao có thể giam giữ được Mặc Liên?
Nhưng những gì chứng kiến trước mắt lại làm nàng không thể không tin.
Nhất định còn có thứ khác giam cầm Mặc Liên, nếu không, hắn không thể suy yếu như thế.
Hoàng Bắc Nguyệt xoay khóa l.ồ.ng sắt một vòng, dễ dàng dễ dàng mở ra đi vào, đại khái là l.ồ.ng sắt chấn động quấy nhiễu Mặc Liên. Hắn đột nhiên mở to mắt, bối rối lui về phía sau, tìm chỗ tránh né.
“Mặc Liên, là ta, đừng sợ.” Hoàng Bắc Nguyệt lập tức nói, đồng thời càng kinh ngạc. Nhìn dáng vẻ của hắn, hình như có vật gì khiến hắn rất sợ hãi.
Nhưng điều gì mà có thể khiến Mặc Liên cảm thấy sợ hãi như vậy ?
Cứ việc nàng mở miệng, Mặc Liên lại không ngừng tránh né, xích sắt rầm rầm rung động, tiếng thở dốc của hắn hỗn loạn nặng nề .
Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, rất nhanh hiểu rằng Mặc Liên không nghe được giọng nói của nàng
Trận chiến với Chiến Dã đã qua hơn mười ngày, cho dù lúc ấy lỗ tai hắn bị trận pháp quấy nhiễu, tạm thời không nghe được, cũng không thể lâu khôi phục như vậy.
Lệ Tà đã làm gì hắn? !
