Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 500 Đi Ngược Gió

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:06

Vừa rồi ý thức bị xâm chiếm, nàng quá khó chịu, vì thế không nghe thấy bọn họ bí ẩn đối thoại.

“Ngươi không cần biết.” Hắn tùy ý nói một câu liền đứng lên chuẩn bị đi.

“Chờ một chút!” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, sắc mặt mặc dù khó coi, nhưng ánh mắt lãnh ngạo vẫn có sức uy h.i.ế.p như cũ.

Quân Ly thản nhiên quay đầu nhìn nàng, chờ nàng nói chuyện.

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm giọng nói : “Ngươi nói cách có thể cứu Phong Liên Dực, là để hắn c.h.ế.t sao?”

Quân Ly ngước mắt lên, trong khoảnh khắc, dường như thấy đôi mắt đỏ đậm của hắn có chút trong suốt, có vẻ màu đen bị giam cầm sâu trong linh hồn đang muốn giãy dụa bò ra.

Trong lòng nàng đau xót, miệng khẽ thốt lên một tiếng ‘sư phụ’, nhưng màu đỏ lại như thủy triều, trong nháy mắt màu đen đang giãy dụa dâng lên kia bị bao phủ không còn tăm hơi.

Nàng ngơ ngẩn.

Mà Quân Ly nhưng lại cười khẩy nói: “Nếu chỉ có cách ấy, ngươi cũng quá coi thường ta.”

“Vậy cách của ngươi là…” nói một nửa, Hoàng Bắc Nguyệt liền mím môi, không nói tiếp nữa. Nàng biết nhiều lời vô ích, Quân Ly sẽ không cho nàng đáp án, bởi vì nàng không đáp ứng điều kiện của hắn.

Ánh mắt nhạt nhòa, nàng chuẩn bị rời đi, nhưng Quân Ly lại đột nhiên đi tới bên Hồ m.á.u, nhìn bề mặt Hồ m.á.u tĩnh lặng, hỏi: “Ngươi biết vì sao Người của Thành Tu La muốn bắt Mặc Liên không?”

Việc này sao lại liên quan tới Mặc Liên?

Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Bởi vì hắn có Thuật Chiêu hồn?” Thuật Chiêu hồn này là nghe Quân Ly nói, cụ thể là cái gì nàng không rõ lắm.

“Không sai.” Quân Ly gật đầu giải thích “Chiêu hồn, tên như ý nghĩa, hắn có thể triệu hồi hồn phách của người mới c.h.ế.t quay về thân thể sống lại.”

Thuật pháp này nghe rất quỷ dị, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt không hoài nghi, Mặc Liên rất thần bí, hơn nữa Thánh quân coi trọng hắn như thế, chỉ sợ không phải vì thực lực hắn cường đại, mà có nguyên nhân khác. Chắc chắn có liên quan tới chiêu hồn thuật.

“Ma thú Địa ngục của Thành Tu La bị phong ấn, thân thể cần m.á.u tươi ngưng tụ thành, mà linh hồn phiêu đãng, muốn Thuật Chiêu hồn của Mặc Liên.” Quân Ly thản nhiên nói.

“Ngươi nói chuyện này với ta làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu hỏi, chuyện của Ma thú Địa ngục mặc dù nàng cũng tò mò, nhưng hiện tại, trong lòng chỉ nghĩ đến chuyện của Phong Liên Dực, các chuyện khác không có hứng thú tìm hiểu.

Quân Ly quay đầu nhìn nàng, “Ngươi không muốn biết nguồn gốc của Thuật Chiêu hồn sao?”

“Cái đó có quan hệ với đoạn tuyệt tình ái sao?” Nếu bình thường, nàng nhất định sẽ vạn phần tò mò, nhưng trong lòng hiện tại chỉ có kích động.

Quân Ly lại không để ý tới vấn đề của nàng, nói tiếp: “Thuật Chiêu hồn, là một phụ nữ tên là Cát cánh mang đến. Cô ta rất mạnh, thuật pháp nổi tiếng âm u quỷ dị mà độc ác, trong đó bao gồm Thuật Chiêu hồn, Thuật Nguyền rủa, và Thuật Bùa chú.”

Nghe chữ ‘Cát cánh’ thì trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt liền d.a.o động, nghĩ đến khóe mắt Mặc Liên có hoa Cát cánh, liền biết bọn họ nhất định có quan hệ. Sau đó lúc nghe đến ‘Thuật Bùa chú’, vẻ mặt càng ngưng trọng, nghiêm túc nghe.

“Cô ta có Vạn Thú Vô Cương?”

Quân Ly lắc đầu, nói: “Khi đó Thuật Bùa chú không lợi hại như ngươi đã thấy. Cát cánh giỏi sử dụng nhất là chiêu hồn và nguyền rủa, cùng với năng lực điều khiển lôi, hỏa.”

Nghe đến đó, Hoàng Bắc Nguyệt biết cô ta nhất định có huyết thống quan hệ với Mặc Liên. Trong huyết mạch Cát cánh cũng truyền lưu  trên người Mặc Liên.

“Cô ta hẳn là thái tổ mẫu của Mặc Liên.” Quân Ly nói, “Ngươi chắc đã nghĩ được nhiều thứ của Mặc Liên giống cô ta chứ?.”

“Thì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt nói, “Cát cánh đã c.h.ế.t, cô ta để lại Thuật Chiêu hồn có thể thức tỉnh Ma thú Địa ngục, vậy đoạn tuyệt tình ái thì sao?”

Quân Ly nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi luôn luôn thông minh, vì sao lúc này lại ngu ngốc như vậy?”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, nàng quả thật tâm phiền ý loạn, không nghiêm túc tự hỏi. Một câu nói của Quân Ly như một chậu nước đá tưới xuống, nàng sửng sốt một chút, lập tức nhớ tới lời hắn vừa nói.

Cát cánh dùng Thuật Chiêu hồn cùng Thuật Nguyền rủa?

“Ngươi sẽ không nói cho ta biết, đoạn tuyệt tình ái là một nguyền rủa chứ.” Hoàng Bắc Nguyệt cay đắng cười rộ lên.

Quân Ly cũng cười, vui mừng nói: “trước khi Cát cánh tới, Thành Tu La không có đoạn tuyệt tình ái, khi đó Tu La vương hoang dâm vô đạo, thê thiếp thành đàn, một trận đại chiến trăm năm trước, Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu suýt bị diệt, chính Lệ Tà dẫn Cát cánh đến đây, để cô ta vô tình đ.á.n.h thức Ma thú Địa ngục. Tu La vương bất ngờ ám toán lúc cô ta không phòng ngự, nên c.h.ế.t trong Hồ m.á.u. Trước khi c.h.ế.t, cô ta lưu lại lời nguyền rủa, đó là đoạn tuyệt tình ái. Vì lời nguyền này mà Minh xuất hiện.”

Hoàng Bắc Nguyệt vẫn không nhúc nhích nghe, sau khi hắn nói xong thật lâu, nàng vẫn không thể khôi phục, thì thào hỏi: “Vậy lời nguyền rủa truyền thừa theo huyết mạch sao?”

Nàng từng đọc không thiếu điển tịch, biết nguyền rủa bình thường kế thừa bởi huyết mạch, di truyền đời đời. Nếu không diệt tộc, nguyền rủa vĩnh viễn không mất đi.

Quân Ly không gật cũng không lắc đầu, ngắn ngủi trầm mặc, đó là chấp nhận.

Nàng nhớ tới Yểm bảo nàng đi tìm Huyễn Linh Thú, lúc ấy liền kỳ quái, vì sao chuyện của Thành Tu La phải đi hỏi thần thú của Điện Quang Diệu? Mà lúc Yểm nhắc tới chuyện này với Huyễn Linh Thú. Nó liền tức giận nổi sát khí muốn g.i.ế.c nàng.

Chung quanh im ắng, Hồ m.á.u không hề có động tĩnh, chỉ có tiếng nói của Quân Ly chậm rãi vang lên: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đồng ý đem Mặc Liên hiến tế cho Minh sao?”

Hoàng Bắc Nguyệt chợt ngẩng đầu, trước mắt mờ mịt, Quân Ly hỏi xong một câu không đợi câu trả lời đã rời đi.

Không cần chờ nàng trả lời, bởi vì đáp án căn bản là không cần.

Hốc mắt Hoàng Bắc Nguyệt cay xè, xoay người lảo đảo đẩy cửa ra ngoài.

Có lẽ cảm giác được nàng khổ sở, trong hắc thủy cấm lao, Yểm chậm rãi tới gần đồng trụ, nâng đầu nhìn nàng: “Ta thích Nha đầu thối tâm ngoan thủ lạt, bạc tình bạc nghĩa, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn.”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức mím môi, không nói một lời đi lên phía trước.

Yểm nói: “Hiến tế Mặc Liên cho Minh, hắn không nhất định sẽ c.h.ế.t, bị Minh c.ắ.n nuốt cùng lắm biến thành nửa người nửa thú mà thôi, cho dù hắn c.h.ế.t nhưng có thể cứu được Phong Liên Dực. Trong lòng ngươi, Phong Liên Dực vẫn kém Mặc Liên sao?”

Hoàng Bắc Nguyệt hít một hơi dài mới vô lực nói: “Ngươi rất phiền.”

Yểm than thở nói: “Lúc đầu Quân Ly cho ngươi dùng ta trao đổi, ngươi đều đã đồng ý. Tại sao tên du côn cắc ké Mặc Liên kia ngươi lại không chịu! Bất công! Bất công!”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt nghiêm nghị, cả người lạnh như băng sương.

Đại khái biết không nên chọc giận nàng, Yểm biết điều câm miệng.

Tâm trạng lo lắng không yên trở về, chưa tới phòng đã nghe thấy tiếng chi chi nha nha của thú Chức Mộng, đi tới mới phát hiện Mặc Liên ngồi ở bên cửa sổ, Chi Chi ngồi bên cạnh hắn, nói liên miên cằn nhằn gì đó, cũng không biết nói gì, Mặc Liên hình như lại hiểu, thường thường gật đầu.

Hai người bọn họ thật hợp nhau, Chi Chi ở cùng Tiểu Hổ luôn vấp phải trắc trở, tuy nhiên tới chỗ Mặc Liên mọi việc lại như ý, thường xuyên còn có thể bắt nạt Mặc Liên. Tuy nhiên Chi Chi rất thích hắn, mấy ngày nay ở trong không gian linh thú không có việc gì, thường bỏ chạy đến chơi đùa cùng Mặc Liên.

Hoàng Bắc Nguyệt đi tới nói : “Ngươi hiểu Chi Chi nói chuyện sao?”

Vừa nghe đến tiếng của nàng, Mặc Liên lập tức xoay người lại, vẻ mặt đơn thuần mừng rỡ tươi cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 498: Chương 500 Đi Ngược Gió | MonkeyD