Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 504 Đi Ngược Gió

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:07

Bước chân nàng đi tới bên ngoài phòng có đèn sáng, ngồi xổm ở góc tường, bởi vì đối phương là Thánh quân giỏi về kết giới, cho nên nàng không dám tới quá gần, thật cẩn thận dán lỗ tai gần sát vách tường.

May mà người ở bên trong cũng không có phòng bị gì, đại khái không ngờ sẽ có người len lén theo hắn tới quý phủ, hoặc là hắn căn bản không có ý đồ phòng bị.

Tinh tế nghe hồi lâu không có cực nhỏ động tĩnh, Hoàng Bắc Nguyệt đang định đi tới nơi khác lục soát, nhưng lúc này lại nghe thấy một tiếng thống khổ kêu t.h.ả.m thiết trong phòng!

Căn bản không cần áp sát tai vào tường vẫn có thể nghe rõ ràng!

Đó là tiếng của Mặc Liên!

Sau tiếng hét t.h.ả.m, một cỗ lực lượng cường đại đột nhiên phát ra, giống như vòi rồng, ngay cả cửa sổ phòng cũng bị bật ra. Rèm cửa sổ bay múa khắp nơi, trong phòng không biết bị vỡ thứ gì, từng tiếng từng tiếng vang lên.

Hoàng Bắc Nguyệt dính sát vào tường mới không bị lực lượng cường đại thổi bay ra.

Thật là lực lượng khủng khiếp!

Lặng lẽ lau một chút mồ hôi trên trán, Hoàng Bắc Nguyệt bình ổn tâm thần, trong tiếng kêu t.h.ả.m rên rỉ kia nghe được giọng nói của Tống Mịch: “Triệt nhi, không sao rồi.”

Dù hắn nói với giọng điệu an ủi mềm mại, song từ lúc cửa sổ mở đã nghe được tiếng u u của thiếu niên như thú hoang bị dồn vào chân tường, hiển nhiên là bị hành hạ đến mức đầu óc hỗn loạn.

“Nguyệt, Nguyệt…” hắn thì thào nói khiến Thánh quân lâm vào trầm mặc hồi lâu.

“Hoàng Bắc Nguyệt.” Thánh quân trầm thấp chậm rãi nói ra một cái tên khiến Mặc Liên đột nhiên an tĩnh lại.

Dù ở bên ngoài nhưng dường như vẫn cảm giác được hơi thở cực kỳ nguy hiểm phát ra trên người Thánh quân.

Hoàng Bắc Nguyệt sợ run trong chốc lát, dự định lặng lẽ rời đi, lại thấy Thánh quân nói: “Ngươi muốn cô ta sao?”

Không biết Mặc Liên đáp lại như thế nào, không có âm thanh, hẳn là gật đầu, Thánh quân liền nói: “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, cô ta sớm muộn sẽ là của ngươi.”

“Ta muốn nhìn nàng một lần.” Mặc Liên thấp giọng nói, lúc này hắn nói chuyện hình như không khó khăn như trước.

Trong phòng truyền đến tiếng bước chân, là Thánh quân đứng lên, chậm rãi đi tới bên cửa sổ, nhìn cảnh tuyết bên ngoài nói: “Ngươi lúc đầu nói với ta là muốn đôi mắt, chính là vì nhìn thấy cô ta một lần sao?”

Phía sau Mặc Liên không nói gì.

Hoàng Bắc Nguyệt lại lo lắng đề phòng, nàng hiện tại chỉ cách vách tường với Thánh quân, không, chỉ cần hắn hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy góc tường nàng đứng ngoài cửa sổ.

Nàng luôn luôn giỏi ẩn giấu hơi thở trên người, vô thanh vô tức căn bản không ai phát hiện được, tuy nhiên vẫn có chút lo lắng.

Nghe hắn nói chuyện cùng Mặc Liên, hơi thở của nàng có chút mất tự nhiên.

Chỉ cảm thấy Mặc Liên không nên như vậy, hắn càng cố gắng, nàng càng áy náy, bởi vì nàng căn bản không thể đáp lại tình cảm của hắn.

“Ta có thể cho ngươi đôi mắt.” Thánh quân nhìn đủ cảnh tuyết ngoài cửa sổ liền chậm rãi quay lại, “Có điều, sau khi ngươi thấy được nàng sẽ cầu ta thu hồi ánh sáng của ngươi.”

“Sẽ không!” Mặc Liên nói như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, rất kiên quyết chắc chắn, thật sự là dũng khí một đi không trở lại!

Thánh quân không trả lời hắn, trầm mặc một hồi.

Hoàng Bắc Nguyệt không dự định nghe tiếp, có một số việc thà chẳng biết gì còn hơn. Biết rõ lại càng thấy áp lực đè nặng trên vai.

Nàng rất mệt.

Lặng lẽ đứng dậy, mơ hồ nghe thấy Mặc Liên ở bên trong hỏi: “Ngài sẽ g.i.ế.c nàng sao, phụ thân?”

Hoàng Bắc Nguyệt cả kinh, tay chống góc tường đứng lên đột nhiên mềm nhũn, cả người liền ngã ngồi xuống, bước chân trượt xuống tuyết tạo ra một tiếng ma sát nhỏ.

Nàng thần kinh căng thẳng, toàn thân căng cứng, trên lưng lập tức toát ra mồ hôi lạnh!

Trong phòng Thánh quân đột nhiên lạnh lùng ngẩng đầu, bước nhanh tới trước cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ngoài cửa sổ rỗng tuếch, dưới góc tường cũng không có ai, chỉ có một con mèo đen đứng dưới hành lang, l.i.ế.m tuyết dính trên chân.

‘meo meo ô…’

Mèo đen ngẩng đầu lên, gọi hắn một tiếng, sau đó liền vui vẻ chạy vào đất tuyết.

“Là Mèo sao?” Mặc Liên ở bên trong hỏi.

“Là miêu.” Thánh quân buông cảnh giác, xoay người đi tới trước.

Thân thể Hoàng Bắc Nguyệt treo trên mái hiên, phía sau lưng dính sát vào góc mái. Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, may là trước kia ở hiện đại thành thạo Thuật Chế Ngự Thú, lúc quan trọng có thể khống chế mèo đen chơi đùa ngoài sân đến chịu tội thay mình.

Loại động vật không có linh tính này khống chế rất dễ, chỉ cần ý thức cường đại  có thể tùy ý sai khiến chúng.

Nàng năm đó chỉ bằng ý thức đã chinh phục được Băng Linh Huyễn Điểu, còn con mèo nhỏ này thì tính gì?

Vuốt trái tim nhảy lên, trong lòng nàng nghĩ đến mức này thì nhìn kỹ người bên trong xem có thật là Mặc Liên không. Giọng nói quen thuộc như vậy, từ lúc nàng quen Mặc Liên chưa thấy nói chuyện lưu loát rõ ràng như thế bao giờ.

Thân thể chao đảo một cái, nắm lấy cột nhà dưới mái hiên, có thể ló đầu nhìn thấy tình hình bên trong.

Thánh quân đưa lưng về phía nàng, đứng ở bên giường, mà Mặc Liên ngồi xếp bằng, quay mắt về phía nàng. Nhưng hai mắt hắn không nhìn thấy, không sợ bị hắn phát hiện.

Nửa quần áo trên người Mặc Liên đã được cởi bỏ, lộ ra thân thể thiếu niên gầy gò nhưng rắn chắc. Phía sau hắn có nguyên khí màu đen chớp động, bởi vì bị thân thể Thánh quân che lấp nên không nhìn rõ được.

Chỉ mơ hồ nhìn thấy có hai cây gậy thật dài màu đen tinh tế, to hơn ngón tay, ngắn hơn cánh tay một chút. Hình như trên gậy có hoa văn vui mừng lẫn sợ hãi. Với thị lực của nàng chỉ mơ hồ nhìn thấy một chút lồi lõm, dù sao toàn thể là màu đen nên không nhìn rõ lắm.

Gậy gộc màu đen hình như rút ra khỏi lưng Mặc Liên, như hai đôi cánh mở rộng bên cạnh hắn. Hắc khí bốn phía như cánh chim, lộ ra gương mặt tái nhợt, cảm giác như nhìn thấy thiên sứ đọa lạc.

Không biết có phải ảo giác hay không, lúc Mặc Liên thoáng ngẩng đầu, nàng hình như nhìn thấy hoa Cát cánh màu đen bên khóe mắt hắn đẹp hơn trước.

Giống như trước là một nụ hoa chớm nở, mà hiện tại cánh hoa đã mở ra một ít, có tư thế muốn bung ra.

Nhưng màu đen nồng nặc khiến khuôn mặt hắn không đơn thuần trong suốt như trước mà hơi có chút khát m.á.u.

Nàng chỉ thật nhanh liếc mắt nhìn, sau đó cấp tốc rời khỏi mái hiên, đi tới thư phòng bên kia vương phủ tìm kiếm phần còn lại của quyển ‘Thiên Phạt’.

Nàng nghĩ đến cảnh vừa nhìn, lại ngẫm đén lời cảnh cáo của Mạnh Kỳ Thiên: cẩn thận Mặc Liên! Hắn được xưng là mãnh thú của Điện Quang Diệu không phải chỉ là hư danh.

Trong lòng đột nhiên bất an mãnh liệt, khiến đầu óc đau nhức, không thể chuyên tâm tìm kiếm, nàng tìm một góc bí ẩn ngồi xổm xuống, để đầu óc hỗn loạn của chính mình yên lặng một chút.

Đang lúc này, cửa thư phòng đột nhiên bị đẩy ra, ngoài cửa ánh tuyết đột nhiên chiếu vào.

Hoàng Bắc Nguyệt hoảng sợ, vội vàng rụt rụt thân thể, trốn sau một loạt giá sách, ngừng thở đè ép toàn bộ khí tức trên người mình.

Ngoài cửa người nọ đi đến, tiện tay đẩy cửa ra, đi tới bên một loạt giá sách, cầm một quyển sách xuống lật xem, hình như xác định gì đó liền buông sách ra, rời khỏi thư phòng.

Hoàng Bắc Nguyệt chờ tiếng bước chân đi xa thật lâu mới chậm rãi đi tới chỗ người kia vừa lật xem sách. Trên kệ sách rút một quyển ra.

Quyển này hắn là hắn vừa lật xem.

Hoàng Bắc Nguyệt lật ngược xuôi cuốn sách vài lần, không phát hiện chỗ nào đặc biệt. Đây là một tập thơ bình thường, tất cả phía trên đều là văn tự phong nhã, là bộ sách học đòi văn vẻ mà đám quý tộc thường biễu diễn.

Nàng cho là mình cầm sai rồi, liền lật xem tất cả các cuốn sách xung quanh, tất cả đều đúng là cùng nội dung, không có chỗ nào đặc biệt.

Chẳng lẽ bản thân nghĩ sai rồi? Người nọ đi vào chẳng qua là muốn nhìn một câu thơ không nhớ được mà thôi?

Nào có đơn giản như vậy?

Hoàng Bắc Nguyệt lấy tập thơ xuống, bỏ vào trong nạp giới, lặng lẽ ẩn núp ra ngoài.

Ra khỏi Phủ Tiêu Dao Vương, nhìn thấy ngọn đèn chiếu sáng tỏ Thành Lâm Hoài, trong nháy mắt nàng rất muốn trở về xem một chút, nhưng nghĩ đến trong sách có thể cất giấu ‘Thiên Phạt’, phải nhanh tìm Mạnh Kỳ Thiên nghiên cứu một chút.

Hơn nữa, nàng không có nhiều thời gian sầu não, chuyện của quốc gia nàng tạm thời chẳng quan tâm.

Như nàng hiện tại biết vì mình mà Anh Dạ bị đưa xuống một cái vực sâu thì bất kể thế nào nàng cũng trở về.

Chờ lúc nàng đứng ở đỉnh cao lạnh lẽo cô độc mà nhìn lại quãng thời gian này, nàng vẫn nhớ rõ ánh trăng cùng tuyết rơi đầy đất đêm này như cố ý, khiến nàng vĩnh viễn không thể quên ánh trăng trắng bệnh cùng không khí lạnh như băng.

Nếu Vạn Thú Vô Cương thật sự như lời đồn có thể siêu thoát sinh t.ử, có năng lực đi ngược thời gian thì cho dù mạo hiểm tính mạng, nàng nhất định sẽ sử dụng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.