Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 507 Anh Dạ Bỏ Mình

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:07

“Được!” Ngụy Võ Thần không giận ngược lại cười, trên mặt vết sẹo càng thêm dữ tợn, “Ngươi bức Bổn vương soán vị, Bổn vương soán cho ngươi xem! Chỉ là một hư danh có gì mà khó.”

Anh Dạ nhíu mày nói: “Vậy Bổn công chúa đợi tin lành.”

Ngụy Võ Thần nhìn nàng một cái, xoay người đi nhanh.

Nghe cửa đóng lại, tiếng bước chân đã đi xa, Anh Dạ mới run rẩy buông d.a.o ra, móng tay đã đ.â.m thật sâu vào da thịt, lông mi khẽ run lên, giọt nước mắt lăn xuống.

Nàng đứng lên, đi tới cửa sổ đẩy ra, từ ống tay áo phóng ra một con hạc giấy, trong tay kết ấn, hạc giấy mở cán ra, nàng cúi đầu, nhẹ giọng nói với hạc giấy: “Đi nước Nam Dực, tìm hoàng huynh, không, đi tìm Bắc Nguyệt, nói cho nàng, ta rất sợ hãi.”

Sau khi nói xong, hạc giấy trong tay liền biến thành tia sáng nhỏ biến mất trong không khí.

Đây là phương thức truyền tin của quý tộc nước Nam Dực, trên hạc giấy rót vào nguyên khí của nàng, sẽ giúp nàng truyền tin tức tới một người khác, mặc dù tiện lợi, nhưng chỉ triệu hồi sư mới có thể làm được, hơn nữa đường xá xa xôi sẽ hao phí rất nhiều nguyên khí.

Bình thường triệu hồi sư lợi hại cũng dùng đại bàng đen đưa tin, nhưng nàng không gọi về được đại bàng đen, chỉ có thể dùng loại hạc giấy này, hy vọng Bắc Nguyệt có thể nghe được lời cầu cứu của nàng.

Nàng đưa hạc giấy trở lại, chợt nghe ngoài cửa sổ có người nhẹ nhàng gõ ba cái, trong lòng nàng vui vẻ, nghĩ thầm Bắc Nguyệt sao lại chạy đến nhanh như vậy, vội vàng đi mở cửa sổ.

“Công chúa!” Nhẹ nhàng kêu một tiếng, Tào Tú Chi ló đầu vào, đầu đầy mồ hôi, thấy nàng không việc gì liền lộ vẻ vui mừng.

“Sao ngươi lại tới đây?” Anh Dạ vội vàng quan sát chung quanh, xác định trong viện không có trọng binh gác, đây là địa bàn của Ngụy Võ Thần, tự nhiên không cần phải phá lệ ‘chiếu cố’ nàng.

“Ta lo lắng ngươi!” trên mặt Tào Tú Chi tràn ngập chân tình thật ý lo lắng, “Công chúa, Ngụy Võ Thần là một tên khốn nạn hèn hạ vô sỉ, ta mang ngươi rời khỏi đây.”

“Hai người chúng ta không đi được.” Anh Dạ lắc đầu, thấp giọng nói, “Cho dù ra khỏi phủ Đại tướng quân, cũng không có cách chạy khỏi nước Đông Ly. Ngụy Võ Thần dám một mình mang ta tới đây, nhất định chuẩn bị kỹ càng, không để tin tức truyền về nước Nam Dực.”

Tào Tú Chi nhớ tới binh lính mang theo giờ phút này đều hôn mê bất tỉnh, liền oán hận đ.ấ.m vào tường.

“Ngươi vào bằng cách nào?” Anh Dạ giờ phút này mới nghĩ tới hỏi, hắn không phải triệu hồi sư, võ đạo cũng rất yếu, sao có thể len lén xông vào phủ Đại tướng quân?

“Ta dùng một ít ảo thuật.” Tào Tú Chi nói đến, “Bất kể thế nào, ta mang ngươi rời khỏi phủ Đại tướng quân trước, lão tặc Ngụy Võ Thần kia gian xảo vô cùng, ta lo lắng ngươi….”

“Không cần, ta đã xúi giục Ngụy Võ Thần soán vị, hắn tạm thời không dám tới chọc ta, huống hồ, ta đã truyền tin cho Bắc Nguyệt, cô ấy sẽ đến cứu ta.”

“Bắc Nguyệt quận chúa?” Tào Tú Chi hoài nghi nói, “Nàng, rõ ràng là nàng cho ngươi tới đây, chính nàng…”

“Bắc Nguyệt là vì nước Nam Dực!” công chúa Anh Dạ cao giọng nói, “Nàng quan tâm nước Nam Dực, cũng sẽ không vô tâm nhìn ta vào chỗ c.h.ế.t! Ta hiểu rõ nàng, ta biết nàng là hạng người gì!”

Biết Anh Dạ cùng Hoàng Bắc Nguyệt cảm tình không như bình thường, Tào Tú Chi dù bất mãn nhưng chỉ có thể câm miệng.

“Ngươi tìm chỗ ẩn nấp đi, nếu Bắc Nguyệt nhận được tin thì nhiều nhất một ngày có thể chạy tới, chỉ cần ta có thể ngăn chặn Ngụy Võ Thần một hai ngày, ngươi lo lắng cái gì?”

Tào Tú Chi gật đầu, hắn nghĩ đi vào để anh hùng cứu mỹ nhân, ai biết thực lực mình không ăn thua, căn bản không thể cứu nàng ra ngoài, còn để nàng an bài đường lui, trong lòng nhất thời mất mát.

“Vậy chính ngươi cẩn thận, ta tựu lưu ở phụ cận này, ngươi có việc, đã bảo ta.”

“Vậy chính ngươi cẩn thận, ta ở gần đây, ngươi có việc thì gọi ta.” Tào Tú Chi nói hết thì rầu rĩ lặng lẽ ẩn núp đi.

Anh Dạ trở lại phòng, có hy vọng, nàng yên tâm hơn nhiều.

Không cầu có thể trở về nước Nam Dực, chỉ cần không để lão gian tặc Ngụy Võ Thần làm nhục là được.

Mang theo một chút hy vọng, Anh Dạ tháo trang dung, dựa vào gối ngủ.

Hạc giấy truyền tin quả nhiên rất nhanh được đưa đến phủ Trưởng Công chúa, nhưng không ai biết, hôm nay trong phủ không có Bắc Nguyệt quận chúa, chỉ có Hồng Liên.

Lưu Thạch cúi đầu đi vào Lưu Vân Các, trong thoáng chốc nhìn thấy tia sáng yếu ớt vào phòng, hắn lập tức bước nhanh lên, đẩy cửa đi vào.

“Hồng Liên!” Lo lắng hô một tiếng, nhưng lại đổi lấy ánh mắt lạnh như băng mang theo cảnh cáo của nữ t.ử trong phòng.

“Nói bao nhiêu lần, hiện tại ta là Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi gọi sai một lần nữa, ta sẽ đuổi ngươi đi!”

Lưu Thạch tự biết phạm sai lầm, nhưng vậy cũng là vì lo lắng nàng. Nàng không hề cảm kích nên bản thân hắn cũng không tiện nói, trầm mặc cúi đầu.

Hồng Liên mở bàn tay, trong lòng bàn tay một con hạc giấy nho nhỏ vỗ cánh, sau đó biến thành một đoạn chữ nho nhỏ xếp thành một hàng trong không khí.

‘Ngụy Võ Thần lòng muông dạ thú, căn bản không thực hiện lời hứa hòa thân, Bắc Nguyệt, ta rất sợ hãi, cứu ta.-- Anh Dạ’

Tia sáng tập hợp thành chữ nhỏ lóe trong không khí, Lưu Thạch ngẩng đầu liếc nhìn nói: “Đây là công chúa Anh Dạ truyền tin, nàng sợ Ngụy Võ Thần hại, có nên nói cho Hoàng thượng hay không? Lần này hòa thân có vấn đề lớn!”

Hồng Liên lạnh lùng nhìn hắn một cái, “Những gì ngươi nhìn thấy, nếu dám để lộ ra nửa chữ, đừng trách ta trở mặt vô tình!”.

Lưu Thạch sửng sốt một chút, vẻ mặt đôn hậu tràn đầy khó hiểu: “Nhưng công chúa Anh Dạ …”

“Ta làm việc ngươi dám hoài nghi sao?” Hồng Liên lớn tiếng nói, “Còn dám nhiều lời nửa chữ thì lập tức cút về đi! Giữ lại ngươi cũng vô dụng!”.

Lưu Thạch tức giận nói: “Nhưng đó là công chúa Anh Dạ , ngươi để nàng đi hòa thân, rốt cục là trong lòng có ý gì? Các ngươi tốt xấu cũng là người một nhà!”

Chát….

Lưu Thạch nói xong đã bị một cái cái tát nặng nề đ.á.n.h trên mặt, hắn không kịp trở tay. Vết thương của Hồng Liên đã tốt lên, trừ mất đi Thôn Thiên Hồng Mãng, nàng vẫn lợi hại như trước, Lưu Thạch này nàng chẳng để vào mắt.

“Ta chính là muốn công chúa Anh Dạ c.h.ế.t! Không chỉ như thế, ta còn muốn Thái t.ử Chiến Dã lãnh binh xuất chinh tấn công nước Tây Nhung cũng c.h.ế.t! Muốn hoàng đế cùng thái hậu nước Nam Dực đều c.h.ế.t cả! Muốn đem nước Nam Dực cho Ngụy Võ Thần! Như thế nào? Ngươi muốn đi mật báo?”

Lưu Thạch trên mặt hằn đỏ năm dấu tay, rất bi thương lại bất đắc dĩ nhìn nàng: “Hồng Liên, sao lại muốn như vậy?”

“Ta muốn phá hủy mọi thứ của Hoàng Bắc Nguyệt! Như vậy ta mới có thể cao hứng. Tiểu Thạch, ngươi nếu hy vọng ta vui vẻ  thì ngậm miệng, yên lặng giúp ta, nếu không, ta chỉ có thể g.i.ế.c ngươi!” Hồng Liên vẻ mặt tàn nhẫn chậm rãi hoà hoãn, cười với Lưu Thạch.

Lưu Thạch cúi đầu, chậm rãi nói: “Ta hiểu rồi.”

Hồng Liên thật sự cao hứng, vung tay phất tin tức hạc giấy mang đến đi, sau đó hai tay kết ấn, chim đại bàng đen bay từ ngoài sổ vào, rơi trên cánh tay nàng, hai mắt sắc bén liếc nhìn Lưu Thạch.

Cô ta đi tới bàn, đề b.út viết mấy câu trên giấy, làm khô nét mực, cuộn lại đưa cho đại bàng đen. Đại bàng mở miệng nuốt tờ giấy xuống.

“Đưa đi nước Đông Ly, bảo Ngụy Võ Thần mở lá gan ra! Một công chúa Anh Dạ cũng không đối phó được thì ta không cần hợp tác với người như vậy!”

Đại bàng đen nghe lời nàng bay ra ngoài cửa sổ, đảo mắt đã biến mất.

“Hồng Liên, Công chúa Hi Hòa chỗ này…” Nhìn đại bàng đen bay đi, Lưu Thạch bất an mở miệng.

“Ta đêm nay ra ngoài lặng lẽ gặp bà ta, ngươi coi chừng trong phủ, đừng để bất kỳ ai đi vào.”

Lưu Thạch gật đầu, không dám nói thêm cái gì .

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 505: Chương 507 Anh Dạ Bỏ Mình | MonkeyD