Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 542 Linh Hồn Trở Về
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:11
Nhìn người bạn này ngày xưa, hai người ở nước Nam Dực từng là bạn tri kỉ, nhưng hiện tại lại đối lập, sống c.h.ế.t không tha!
Mặc Liên che ở trước mặt Tống Mịch, trên người ánh chớp bốn phía, đ.á.n.h nát toàn bộ đao phong, lạnh lùng nhìn Phong Liên Dực, duỗi tay tái nhợt muốn bóp c.h.ặ.t cổ Phong Liên Dực.
Phong Liên Dực nhíu mi, trước người gió vô hình thổi qua, ngăn trở tay Mặc Liên, song Mặc Liên chỉ cảm giác một chút lực cản, liền phá vỡ gió vô hình, âm độc bắt lại!
Thực lực Mặc Liên quỷ dị đến như vậy sao? Phong Liên Dực lặng lẽ hừ một tiếng, chuẩn bị thực sự ra tay.
Song một ống tay áo tuyết trắng phất qua bắt được cổ bàn tay tái nhợt của Mặc Liên, ôn nhu cười nói: “Mặc Liên các hạ, kẻ địch của ngươi không ở đây.”
Đúng là Lệ Tà che ở trước mặt Tu La vương, thay hắn giải quyết hết thảy.
Ánh mắt Mặc Liên trầm xuống, có chút tức giận, trên cổ tay ánh chớp màu đen hiện ra, Lệ Tà thoáng cái buông tay ra, trong lòng bàn tay dĩ nhiên bị tổn thương một tảng lớn!
Hít một hơi, Lệ Tà Nhãn cao thâm nhìn hắn, cười đến bất âm bất dương, “Xem ra, khi đó không g.i.ế.c ngươi là một quyết định sai lầm.”
Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần thứ hai hắn bị người đả thương, lần đầu tiên đúng là phụ nữ gọi là Cát cánh kia.
“Lệ Tà, ta và ngươi không phải có cùng địch nhân sao? Sao không giải quyết cô ta trước, xoắn xuýt ân oán cá nhân sau.” Tống Mịch thản nhiên cười, đã bày mưu đặt kế Mặc Liên thì không nên công kích bọn họ.
Nghe được lời của hắn, Lệ Tà cười, Phong Liên Dực lại lạnh lùng nói: “Lệ Tà? Ngươi cùng hắn có giao dịch gì?”
“Thuộc hạ làm như vậy, hết thảy cũng vì bệ hạ.” Lệ Tà cung kính nói, trong lòng vẫn có tia sợ hãi.
Ánh mắt Phong Liên Dực lạnh liệt, hung hăng nhìn chằm chằm hắn, Lệ Tà chột dạ, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nhìn chiến cuộc phía dưới.
Minh chống lại Hoàng Bắc Nguyệt, phụ nữ có Vạn Thú Vô Cương cũng khó đối phó, năng lực lớn nhất của Minh là trừng phạt cùng c.ắ.n nuốt, đối với chiến đấu còn không am hiểu bằng Ô Sát.
Cho nên đối đầu với Hoàng Bắc Nguyệt cùng Hồng Chúc, trừ phi có thể thành công c.ắ.n nuốt, nếu không khó mà thắng được.
Hoàng Bắc Nguyệt có Vạn Thú Vô Cương nơi tay, muốn c.ắ.n nuốt nào có dễ dàng như vậy?
Chỉ thấy nàng đứng tại chỗ không nhúc nhích, hai tay đã kết ấn, Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên rốt cuộc thành hình, nhưng lại chỉ vây khốn cái đuôi Minh!
Mà Minh rất phẫn nộ, ngẩng đầu kêu rống một tiếng, trong miệng điên cuồng phun ra hắc khí ném nàng xuống mặt đất.
Phong Liên Dực thấy thế, lập tức phất ống tay áo, nguyên khí phong xoay tròn hung hăng đ.á.n.h vào trên đầu Minh. Minh bị đau, vốn muốn há mồm c.ắ.n Hoàng Bắc Nguyệt, giờ phút này chỉ có thể sợ hãi lui về phía sau, ngẩng đầu nhìn Lệ Tà.
Lệ Tà nhíu mắt lại, xem ra vô luận thế nào, muốn bệ hạ tự ra tay với Hoàng Bắc Nguyệt đúng là khó như lên trời. Hắn đến tình trạng này nhưng trong đầu cùng tâm lý vẫn còn giữ một tia lý trí kiềm chế thần trí sắp bị biến mất.
Một khi đã như vậy, vậy chỉ có mượn tay người khác.
Lệ Tà mặt không thay đổi, khẽ gật đầu với Minh, được hắn bày mưu đặt kế, Minh không còn cùng Hoàng Bắc Nguyệt dây dưa, cho dù bị Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên vây khốn cái đuôi, hắn cũng hùng hổ mở miệng, hắc khí mãnh liệt trong nháy mắt tràn ngập xung quanh.
Hoàng Bắc Nguyệt mới đầu tưởng rằng đây là chiêu thức thần bí của Minh, mang theo Hồng Chúc lui về trên mặt hồ, nhưng đột nhiên nghe thấy trong hắc khí truyền đến tiếng thống khổ kiềm nén của Phong Liên Dực, nàng liền chợt hiểu được.
Đây không phải là đối phó nàng! Mà là đối phó Phong Liên Dực.
Nàng lập tức lấy khối hạt châu phong ấn Kim Loan Thần Điểu từ nạp giới ra, song không đợi nàng có bất cứ động tác gì, trên đỉnh đầu Huyễn Linh Thú tê rợn gầm lên.
Nàng trầm xuống, Roi Lôi Thần vung lên giữa không trung, dựa vào cảm giác nguyên khí đối một chiêu cùng Huyễn Linh Thú!
Loại khí thế cường đại này Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm lĩnh giáo, bởi vậy sau một chiêu liền lập tức lui nhanh.
Huyễn Linh Thú có vẻ cũng không muốn chiến đấu với nàng, cùng lui qua một bên.
Một người một thú cách mặt hồ yên ba mênh m.ô.n.g lạnh lùng giằng co.
Hai bên cao ngạo khác thường, tuyệt đối không chút yếu thế.
Huyễn Linh Thú hừ nhẹ một tiếng, đột nhiên vỗ cánh, lẳng lặng trên mặt hồ nhấc lên cơn sóng động trời!
Hoàng Bắc Nguyệt đã chụp tay trên mặt đất, dưới đất chấn động, cành hoa cao trăm mét trong nháy mắt dựng đứng từ mặt hồ lên cao.
Cùng lúc khi đập tay lên đất, nước trên mặt hồ như vải tơ bị người xé ra, sau đó dâng lên.
Hoàng Bắc Nguyệt đạp bọt nước đi tới, hai tay tạo thành chữ thập, mang theo trăm mét sóng lớn đ.á.n.h về phía Huyễn Linh Thú, mà trong cành hoa bắt đầu khởi động ánh chớp ch.ói mắt.
Huyễn Linh Thú cũng vồ xuống, một chiêu kinh thiên động địa đem cả Thành Tu La cũng chấn động.
Cành hoa chạm vào nhau, ánh chớp b.ắ.n nhanh!
Phóng lên cao, sau đó đầy trời thủy hoa rơi xuống, bầu trời sấm sét, ở trong bọt nước đột nhiên mưa tầm tã.
Huyễn Linh Thú gặp thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, trong nháy mắt, thần thú cao ngạo thấp giọng nói một câu.
“Nhanh rời khỏi đây!”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, song hai bên đã đan xen mà qua, vừa vặn để nàng đứng ở cửa ra ngoài.
Xem ra, ngay từ đầu tác chiến, Huyễn Linh Thú đã nghĩ kĩ nên làm như thế nào.
Nó không muốn Mặc Liên phạm sai lầm, không muốn hắn sau này hối hận, hắn là người không có gì, không muốn ngay cả yêu cầu cuối cùng không thể thực hiện bị nó đ.á.n.h nát.
Mưa to trong nháy mắt cũng làm ướt nàng, Hoàng Bắc Nguyệt ngây người nửa giây, trong tay nắm c.h.ặ.t Bùa Phong ấn thú.
Nàng muốn ở lại, hay là đi?
Đây là cơ hội cuối cùng có thể cứu Phong Liên Dực, nàng trong lòng biết rõ, ý chí của hắn kiên định, cũng không thể vĩnh viễn chống giữ được, có thể đi tới hôm nay đã là kỳ tích trời cao phá lệ khai ân cho nàng.
Nhưng nàng không đ.á.n.h lại được Mặc Liên.
Trên thực tế, nửa giây thời gian căn bản thể ra được quyết định, sóng lớn hạ xuống, bóng dáng Tống Mịch cùng Mặc Liên cũng xuất hiện trong mưa.
Tống Mịch cười nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, giơ tay khoát lên lưng Mặc Liên, theo tay hắn chậm rãi giơ lên, một cây gậy màu đen chậm rãi được rút khỏi thân thể Mặc Liên.
Hắn giống như rất đau, mặt tái nhợt bình tĩnh từ từ dữ tợn rối rắm.
Cây vô cực thiên khóa thứ 4 rời đi, chung quanh lại thổi lên gió bão, nước mưa nghiêng, ngay cả mặt hồ cũng phun lên thủy triều, bầu trời từ từ xám xịt, nguyên khí chung quanh kịch liệt rung chuyển!
Như nước sôi không an phận trong nồi, ngược lại đẩy nắp tràn ra ngoài!
Lúc đầu ở Phủ Tiêu Dao Vương, Tống Mịch lấy ra cây vô cực thiên khóa thứ hai khỏi thân thể Mặc Liên, nàng từng cảm giác lực lượng thật lớn suýt đẩy mình đi.
Mà hiện tại, cỗ lực lượng này cường đại hơn vô số lần khi đó!
Giống như trời đất điên đảo.
Mặc Liên đột nhiên quỳ xuống, cúi đầu thống khổ kêu thét lên như dã thú.
Bên trong tiếng kêu ẩn chứa lực lượng càng k.h.ủ.n.g b.ố, Hoàng Bắc Nguyệt hai mắt mù, trong âm thanh kích động kia, ngay cả lỗ tai cũng ầm vang, không nghe được gì!
Trong lòng buốt lạnh chưa từng có, nàng rốt cuộc hiểu Mặc Liên lúc bị Chiến Dã vây công, nhiễu loạn tai hắn, Mặc Liên mạnh như vậy cũng bị thua trong tay Chiến Dã!
Bởi vì không nhìn thấy, không nghe được, thật giống như mất đi hai tay, không làm gì được!
Mặc Liên chậm rãi ngẩng đầu, khóe mắt hoa Cát cánh mở rộng toàn bộ, đóa hoa màu đen thấm vào nước mưa, mở tươi sáng yêu dị.
Hắn mở miệng kêu rống, miệng lộ ra răng nanh sắc nhọn!
“G.i.ế.c cô ta đi.” Tống Mịch cười mở miệng, chậm rãi rút khỏi phía sau Mặc Liên.
Hoàng Bắc Nguyệt không nghe được, vừa rồi khí thế cường đại ném nàng trên mặt đất, nàng đứng lên, lỗ tai ầm vang, nhưng vẫn cảm giác một lực lượng mạnh mẽ hung mãnh đột nhiên xuất hiện chung quanh.
Đây là….
“Chủ nhân!” Hồng Chúc đột nhiên từ bên người Minh ngẩng đầu lên, hoảng sợ hô to.
“Chủ nhân!” giọng nói của Băng Linh Huyễn Điểu trong nháy mắt vang lên trong lòng.
Nhìn không thấy, không nghe được, nhưng trong lòng liên lạc cùng linh thú sẽ không đoạn, biết bọn họ sợ hãi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dám kiêu ngạo, hai tay nhanh ch.óng kết ấn, hắc khí trong Vạn Thú Vô Cương xuất hiện.
Hắc khí như từng vệt đuôi sao chổi, vù vù vù, xoay tròn không ngừng chung quanh nàng.
Giữa mi tâm thanh lạnh, chú ấn Hỏa, chú ấn Băng, chú ấn Lôi lần lượt hiện lên, hai tay biến ảo kết ấn, động tác nhanh đến khó tin, trong ngón tay xuất hiện tàn ảnh!
Trong nháy mắt chung quanh an tĩnh lại, cuồng phong, sóng lớn, thú rống… . Đủ loại âm thanh, toàn bộ giờ khắc này hóa thành âm phù tiêu tan.
Giống như âm thanh của thế giới này được người đột nhiên đóng lại.
Chỉ có gió bão thổi trúng vạt áo, màu trắng y bào trắng trong thuần khiết bay lên, sợi tóc đỏ bị thổi tán trong gió.
Tóc đỏ như lửa, nàng vẫn cuồng ngạo, mặt mày trầm tĩnh không chút bối rối.
Dù biết giờ phút này đối mặt là t.ử cảnh, đúng là đường cùng, không có cơ hội sống sót.
“Hoàng Bắc Nguyệt, trên đời này ngươi muốn cái gì nhất?”
Trong đầu đột nhiên hiện ra cảnh năm đó cùng đứng sóng vai với sát thủ N trên bờ biển, quay mắt về phía biển rộng, trời chiều tây nghiêng, xa xa non xanh nước biếc, một tòa kiến trúc kiện đại màu trắng đứng sừng sững.
Hai cô gái kiêu ngạo khoanh tay, dưới chân giẫm hạt cát xốp, nhưng cảm giác cả thế giới dưới chân bọn họ.
“Ta muốn có bầu trời…” Nhớ mang máng câu trả lời của chính mình là thế.
Đạt được khắp bầu trời, có thể tự do bay lượn, không có bất cứ ràng buộc gì từ trên cao rơi xuống.
Bầu trời sợ là không có cơ hội chiếm được, tuy nhiên tâm tình cùng giấc mộng khi đó không bao giờ quên được.
Ta muốn tự do.
