Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 551 Hóa Người Dưới Ánh Trăng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:13
Cảm giác chân thật như thế, hắn biết thiếu nữ kia tồn tại, nhưng nàng thật sự vào thân thể hồ ly.
“Ngươi là ai? Ngươi muốn cái gì, ta có thể giúp ngươi.” Phong Liên Dực vỗ nhẹ gương mặt tiểu hồ ly. Tiểu gia hỏa u u hừ hai tiếng, chậm rãi mở đôi mắt màu lam lạnh ngây thơ nhìn hắn, rất mê hoặc.
“Ngươi… .” Nhận thấy trong mắt hồ ly trong suốt, đối phương hoàn toàn không biết chuyện gì cả, mê hoặc mờ mịt hơn cả hắn, Phong Liên Dực không nói nên lời.
Không phải là linh thú sao?
Trong lòng mất mát thật lớn, đột nhiên tỉnh rượu, hắn ôm tiểu hồ ly ngồi xuống trong đất tuyết nhẹ như băng, nhẹ khẽ vuốt bề ngoài mềm mại của nàng, đột nhiên cười.
Hắn là làm sao vậy? Thấy ảo giác mà vẫn tưởng thật.
Nàng chỉ là một con linh thú cấp 1 mà thôi, nhưng hắn lại ảo tưởng nàng có thể biến thành một nhân loại, giảm bớt một chút đau nhức trong lòng hắn.
Thật tức cười…
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng mấy ban đêm kế tiếp, hắn mỗi đêm đều lặng lẽ đi theo tiểu hồ ly ra ngoài, mỗi khi có ánh trăng, hắn cũng rất hy vọng nàng có thể lần nữa biến thành thiếu nữ loài người tu luyện dưới ánh trăng.
Nhưng… trừ một đêm kia, thiếu nữ không còn xuất hiện.
Tiểu hồ ly chỉ thích ánh trăng buổi tối, chạy đến ngủ dưới ánh trăng mà thôi, trừ lần đó ra, nàng không khác gì linh thú bình thường.
Vậy một ngày, Vũ Văn Địch phòng thủ biên quan hồi kinh, vội vội vàng vàng tiến cung, hắn từ nhỏ quen biết Phong Liên Dực, cùng kiếp sống con tin ở nước Nam Dực mười năm liền, cảm tình không phải bình thường, bởi vậy mới được Hoàng thượng triệu kiến.
Trong ngự hoa viên tuyết mịn bay tán loạn, trong đình đốt ấm hương, thả một trương đàn cổ, Phong Liên Dực ngồi bên đàn, nắm tay chậm rãi gảy đàn, giai điệu bay ra, đúng ‘nguyệt phách’ năm năm trước viết ra.
Vũ Văn Địch đứng hồi lâu dưới đình, nghe tiếng đàn xong mới đi lên hành lễ.
Ở biên cương đã hơn một năm, đây là lần đầu tiên Vũ Văn Địch trở về, người tuổi trẻ anh tuấn ngày xưa da tay đã được biên quan khốc liệt biến thành màu đồng cổ, thân hình cường tráng rắn chắc, bước đi cũng uy vũ sinh phong, rất có phong độ của một đại tướng.
Phong Liên Dực nhìn hắn mỉm cười, nói: “Ngồi xuống đi, nơi này không có ai, không nên đa lễ.”
Lớn mật nhìn hắn một cái, gặp thần sắc trên mặt hắn nhu hòa, đã không còn thấy vẻ lãnh khốc vô tình khi trở thành Tu La vương nên mới yên tâm, cũng không khách khí, vẩy y bào ngồi xuống.
“Lúc mới tiến vào, ta nhìn thấy một con hồ ly.” Vũ Văn Địch nhíu mi phong lạnh lùng, “Hơi có chút kỳ hoặc.”
Phong Liên Dực bất động thanh sắc rời tay khỏi dây đàn nói: “A? kỳ hoặc chỗ nào?”
Vũ Văn Địch nói: “Lúc ta nhìn thấy ở trước mặt, nhưng nháy mắt đã ở xa xa trên cung tường, nó hơi thở chỉ là linh thú cấp 1, tại sao lại có năng lực như thế?”
“Nó quả thật không giống bình thường.” Phong Liên Dực thản nhiên cười, đột nhiên nói một câu như đùa giỡn: “Cho dù nhìn thấy nó hóa thành hình người cũng không kỳ quái.”
Vốn là một câu vui đùa, ai biết Vũ Văn Địch vậy mà thần sắc nghiêm túc lên, suy tư một chút, nói: “Bệ hạ, có linh thú có thể ẩn dấu hơi thở trên người, ngụy trang thành linh thú cấp bậc thấp, ta xem hồ ly hình như không đơn giản như vậy.”
“Ngươi cảm giác nó có cấp bậc gì?” Phong Liên Dực cười hỏi.
Vũ Văn Địch nghiêm túc nói: “Thần phòng thủ biên quan, vùng đất hoang vu thường có chuyện lạ quái dị phát sinh, từng nghe một ít lão binh nói có loại linh thú thường lui tới giữa trời tuyết, dời hình đổi thuật, hết sức lợi hại, còn có thể biến ảo là hình người mê hoặc binh lính riêng lẻ ….”
Phong Liên Dực chuyển qua dâu cung trên đàn lơ đãng run lên một cái, trêu chọc cầm huyền, Vũ Văn Địch lập tức ngẩng đầu hỏi: “Bệ hạ?”
“Biến ảo là hình người?” Ánh mắt màu tím có chút vừa chuyển, Phong Liên Dực nhìn như lơ đãng hỏi, “Linh thú cũng có thể biến ảo?”
“Không sai!” Vũ Văn Địch gật đầu, nhưng vẫn không yên lòng phản ứng vừa rồi của hắn, “Bệ hạ nhìn thấy cái gì?”
Phong Liên Dực không nói, trầm mặc vậy coi như đã chấp nhận.
Vũ Văn Địch bỗng nhiên đứng lên, nói : “Nhất định là nó! Cửu huyễn xích nhĩ hồ! Nó am hiểu ảo thuật, dựa vào c.ắ.n nuốt lòng mà trưởng thành, vật ấy cực kỳ hung hiểm, bệ hạ không nên để nó bên người.”
“Nó đi theo trẫm lâu như vậy, chưa bao giờ hại người.” Phong Liên Dực thản nhiên nói, ánh mắt rất kiên định.
Vũ Văn Địch hiểu rõ tính tình hắn, biết k không huyênđược, chỉ có thể nói: “Bệ hạ cẩn thận, đừng nhìn ánh mắt của nó.”
Vừa nói xong, tiểu hồ ly liền nhảy lên đàn, cái đuôi đảo qua dây cung, phát ra một tiếng dễ nghe, nàng ngẩng đầu, con ngươi màu lam lạnh nhìn Vũ Văn Địch.
Vũ Văn Địch hoảng hốt, vội vàng quay mặt qua chỗ khác, nói: “Không thể nhìn!”
Tiểu hồ ly hết lần này tới lần khác nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn, mặc kệ hắn chuyển hướng bên nào, lập tức hiện ra ở trước mặt hắn, Vũ Văn Địch sợ đến suýt ôm đầu chạy trốn.
Phong Liên Dực cười to, nói: “Địch, một con hồ ly khiến ngươi sợ thành như vậy, rất không tiền đồ.”
Vũ Văn Địch nghiêm mặt nói: “Vật ấy hung hiểm, bệ hạ không thể khinh thường!”
“Lại đây.” Phong Liên Dực vẫy tay tiểu hồ ly, nàng lúc này mới bỏ qua Vũ Văn Địch, tiến vào trong lòng hắn, miễn cưỡng cuộn thân thể mình lại.
Vũ Văn Địch nuốt nước miếng, cẩn thận ngồi xuống.
“Ngươi vội vã tiến cung như vậy, có chuyện gấp gì?” Phong Liên Dực nhẹ vỗ về lông tiểu hồ ly, lười nhác hỏi.
Vũ Văn Địch lúc này mới nhớ tới, vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Thần vừa nghe bệ hạ đ.á.n.h đàn, tiếng đàn là ‘nguyệt phách’.”
Phong Liên Dực nao nao, trên mặt tuyệt sắc không nhìn ra vẻ mặt gì, Vũ Văn Địch tiếp tục nói: “hoàng đế nước Nam Dực đã làm chủ gả Bắc Nguyệt quận chúa cho Lạc Lạc của gia tộc Bố Cát Nhĩ. Tháng sau thành hôn, bệ hạ chẳng lẽ không muốn ngăn cản sao?”
“Chỉ cần Bắc Nguyệt quận chúa hạnh phúc, gả cho ai cũng được.” Phong Liên Dực thản nhiên nói.
Vũ Văn Địch mở to hai mắt nhìn, cho là mình nghe lầm, không khỏi lại hỏi một lần: “Bệ hạ, là Hoàng Bắc Nguyệt phải lập gia đình đó!”
“Trẫm biết.” Phong Liên Dực mỉm cười, “Bởi vì là nàng mới hy vọng nàng hạnh phúc.”
“Các ngươi là không phải… có hiểu lầm gì chứ?” Vũ Văn Địch không thể tin được, bệ hạ vừa mới gảy ‘nguyệt phách’, có thể thấy hắn tưởng niệm thành cuồng Bắc Nguyệt quận chúa.
“Không có.” đôi mắt hơi hạ xuống, ánh mắt màu tím nhạt giấu ở lông mi thật dài, “Địch, giúp ta đưa một phần hạ lễ đi nước Nam Dực.”
“hạ lễ gì?” Vũ Văn Địch rít hỏi, trong lòng rất không thoải mái.
“Thư kết minh, nước Bắc Diệu trọn đời sẽ không xâm phạm nước Nam Dực, đem mười tòa thành trì biên quan làm hạ lễ.”
“Bệ hạ!” Vũ Văn Địch tính tình cho dù tốt, giờ phút này cũng không nhịn được nhảy dựng lên, kết minh thư thì tiếp nhận, nhưng mười tòa thành trì tiếp giáp nước Nam Dực địa thế hiểm trở, là lá chắn thiên nhiên của nước Bắc Diệu, đưa ra như vậy, chẳng phải mở cửa sau cho địch nhân xông tới sao?
Phong Liên Dực khoát khoát tay, nói: “Không cần nhiều lời, trẫm đã hạ ý chỉ, đây là ta nợ nàng.”
Vũ Văn Địch sắc mặt tức đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi, hồi lâu mới dám gằn ra từng chữ: “Bệ hạ muốn đưa hạ lễ thì tự đi đưa, thần cận kề cái c.h.ế.t cũng không làm tội nhân như vậy!”
Phong Liên Dực giơ tay lên, nhẹ nhẹ vỗ về mi cốt tú lệ, khóe miệng khẽ nhếch, nói: “Cũng được, trẫm tự mình đưa đi.”
“Bệ hạ!”
“Trẫm ngày mai xuất phát, ngươi có thể đi theo làm tùy tùng.” Không muốn nghe lời khuyên, Phong Liên Dực đứng lên, ôm tiểu hồ ly trong lòng đi xuống lương đình.
Y phục trắng phiêu tán trong bông tuyết bay lả tả.
