Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 563 Người Mang Khế Ước
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
“Thật vậy chăng?” Bắc Nguyệt quận chúa mừng rỡ nói, nghĩ nói thế có hơi ngang ngạnh liền vội vàng nói:“Bệ hạ mọi việc bận rộn, sao có thể quấy rầy bệ hạ, hôm nay có thể nghe một khúc nhạc như vậy, Bắc Nguyệt đã cảm thấy mỹ mãn.”
Phong Liên Dực cúi đầu, hắn cũng không để ý đầu ngón tay vẫn đọng giọt m.á.u, chỉ hỏi: “Quận chúa cũng hiểu âm luật sao?”.
trên mặt Bắc Nguyệt quận chúa lộ ra ưu thương, lắc đầu nói: “Không biết, mẫu thân biết thổi tiêu, khi còn nhỏ cũng từng dạy ta, đáng tiếc ta ngu ngốc không không học nổi. Sau mẫu thân mất, không có ai dạy ta nữa.”
Phong Liên Dực thản nhiên nhìn nàng, tuy rằng người vẫn là người này, nhưng hắn biết người này không phải người kia.
Bắc Nguyệt quận chúa không hề giống nàng, nếu hôm nay Nguyệt của hắn đứng ở chỗ này, nhất định sẽ không nói ra những lời này.
Nàng kiêu ngạo thanh lạnh, tự tôn rất mạnh, không cho phép người khác chứng kiến bản thân mềm yếu đáng thương. Cho dù nàng sinh thời có đáng thương, còn nhỏ trải qua thống khổ, trong lòng có nhớ mẫu thân cũng sẽ không nói ra miệng với người ngoài, để người khác thương hại nàng.
Cho dù có vết thương, nàng cũng sẽ trốn vào một chỗ chậm rãi l.i.ế.m l.i.ế.m, sẽ không để bất kỳ ai nhìn thấy.
Loại mạnh mẽ kiêu ngạo này, cá tính lại cô độc không ai sánh được.
Hắn hiểu rất rõ Nguyệt, cho nên mọi người nhận lầm nàng, nhưng hắn thì không.
Chỉ cần một ánh mắt, hắn đã biết đây không phải là nàng.
“Quận chúa thân phận tôn quý, học cũng để tiêu khiển thôi, không quan trọng.” Phong Liên Dực cười nói.
Nghe hắn dịu dàng như thế, không có ý tứ xem thường nàng chút nào, Bắc Nguyệt quận chúa ngượng ngùng cười, thấp giọng nói: “Lần này tới còn muốn cảm tạ bệ hạ, hạ lễ ngài đưa tới rất đáng quý.”
“Quận chúa đáng được nhận.”
“Là vì ta từng cứu ngươi sao?” Bắc Nguyệt quận chúa đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt mờ mịt, không nhìn thấy hắn, cũng sẽ không sợ hãi, “Ngươi vì báo ân, cho nên…”
“Cũng không hẳn như thế.” Giọng nói Phong Liên Dực càng nhu hòa,“Ngươi xứng với hạ lễ đó.”
Bắc Nguyệt quận chúa ngẩn ra, trong mắt đột nhiên chợt lóe lệ quang, đại từng giọt nước mắt lăn xuống,“ tại sao Ngươi tốt với ta vậy?”
“Bởi vì…” Phong Liên Dực đột nhiên không nói nên lời, bởi vì nàng từng chiếm thân thể của ngươi nhưng không có cách trả lại ân tình cho ngươi, vậy thì để hắn trả.
Nguyệt không thích nợ đồ của bất kỳ ai!
Nguyệt Dạ ngẩng đầu nhìn bọn họ, Bắc Nguyệt quận chúa đột nhiên khóc, dọa nàng giật mình, vội vàng nhảy ra, sợ bị nước mắt rơi trúng.
“Đừng khóc.” Phong Liên Dực giơ tay lên, vỗ nhẹ nhẹ bả vai của nàng, Nguyệt dọn sạch hết thảy chướng ngại cho ngươi, diệt trừ hết thảy địch nhân, sẽ không muốn nhìn thấy ngươi khóc.
Bắc Nguyệt quận chúa hút hút cái mũi, ngượng ngùng đỏ mặt, vội vã nói: “Cám ơn ngươi, ta đi.”
“Ta tiễn ngươi đi ra ngoài.”
“Không cần.” Bắc Nguyệt quận chúa lắc đầu, thị nữ đi theo nàng tới hầu ở dưới hành lang, Phong Liên Dực thấy cũng không kiên trì, nhìn thị nữ dìu đỡ nàng, đem nàng mang đi.
Rốt cuộc quận chúa thích khóc này cũng đi, Nguyệt Dạ nhảy lên bàn đ.á.n.h đàn, liếc nhìn vết m.á.u trên dây cung, đang muốn mở miệng nói chuyện, không ngờ Phong Liên Dực lại mở miệng trước :“Đi ra đi.”
Còn có ai ở đây sao?
Nguyệt Dạ khiếp sợ ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy trong bóng tối ở hành lang, một thiếu niên mặc y phục đen chậm rãi đi tới, sắc mặt tái nhợt như tuyết, khóe mắt cánh Hoa Cát cánh màu đen họp lại, giống như đang ngủ say.
Vừa nhìn thấy người này, nàng trong lòng liền tê dại, vội vàng lắc mình trốn phía gầm bàn, len lén lộ đầu ra nhìn thiếu niên kia.
Mỗi lần thấy hắn liền cảm giác rất sợ hãi, không biết đời trước có phải bị hắn g.i.ế.c c.h.ế.t hay không, thật đáng sợ.
Trong tuyết bay, hai người mặt đối mặt, nét mặt Phong Liên Dực đã thu lại ý cười, vẻ mặt Mặc Liên cũng không chút thay đổi.
“Nàng sắp lập gia đình, ngươi vẫn đi theo nàng làm gì, trở về Điện Quang Diệu đi.” Gió lạnh thổi tới, giọng nói của hắn lạnh như băng, vô tình như tuyết.
Người này g.i.ế.c Nguyệt, khiến hồn phách nàng biến mất, làm sao có thể không hận hắn?
Mặc Liên giật mình một cái, sau đó chậm rãi mở miệng:“Nàng, khác nhau.”
“Tính cách nàng thay đổi, nhưng nàng là Bắc Nguyệt quận chúa.” Phong Liên Dực nhìn hắn một cái,“Mặc Liên, là ngươi mang nàng về.”
Làn môi tái nhợt mấp máy, vẻ mặt ẩn nhẫn của Mặc Liên có vài phần thống khổ “Nguyệt, tại sao biến mất?.”
“Bởi vì ngươi g.i.ế.c nàng.” Phong Liên Dực không có cảm tình nói, trong lòng cũng đau xót.
Nàng biến mất, triệt để biến mất khỏi cái thế giới này.
Những lời này của hắn hoàn toàn nghiền nát khuôn mặt cố gắng ẩn nhẫn của Mặc Liên. Nỗi đau đớn cùng sợ hãi dâng lên, khiến khuôn mặt tái nhợt của hắn cũng nhăn nhúm. Hắn đưa tay vỗ về hai mắt như muốn ngăn trở thống khổ từ địa ngục bò ra.
Nguyệt Dạ đứng ở phía sau bọn họ, nhìn một màn này, trong lòng cảm giác phức tạp không nói nên lời. Thấy Phong Liên Dực quá tàn nhẫn, người tên là Hoàng Bắc Nguyệt biến mất đều là người bọn họ rất quan tâm!
Phong Liên Dực đau đớn, Mặc Liên cũng sẽ đau đớn.
Nhưng nghĩ đến Hoàng Bắc Nguyệt là bị Mặc Liên g.i.ế.c c.h.ế.t, tự tay hắn làm nàng biến mất khỏi thế giới này, khiến Phong Liên Dực vĩnh viễn mất đi người yêu, sẽ không khó giải thích hắn lãnh huyết tàn nhẫn.
Nếu là nàng, nàng sẽ không tiếc hết thảy g.i.ế.c Mặc Liên để báo thù.
Mặc dù thiếu niên đáng sợ này không dễ dàng có thể g.i.ế.c c.h.ế.t như vậy.
Không muốn chứng kiến vẻ mặt thống khổ hối hận của hắn, Phong Liên Dực chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái, liền phẩy tay áo bỏ đi, đi vào phòng, đóng cửa lại.
Chờ ta!
Nguyệt Dạ trốn ở phía sau bàn đặt cây đàn kêu gào vô lực trong lòng, để nàng ở lại cùng thiếu niên k.h.ủ.n.g b.ố này cũng quá đáng sợ!
Nguyệt Dạ đi tới đi lui ở sau gầm bàn, toàn bộ lông trên người tiểu hồ ly đều dựng thẳng lên.
Trong lúc bất an sợ hãi, trong tay thiếu niên tên là Mặc Liên kia đột nhiên hiện lên một luồng ánh chớp màu đen, sau đó nhanh ch.óng bổ xuống đầu hắn.
Không phải muốn tự sát chứ?
Nguyệt Dạ kinh hãi, cái gì cũng bất chấp, hô to một tiếng: “Chờ một chút!” Sau đó thân thể lông xù liền đ.á.n.h về khửu tay Mặc Liên. Ánh chớp màu đen hung hiểm xoẹt qua gò má hắn, đ.á.n.h vào giàn trồng hoa. Trong khoảnh khắc, cả tòa giàn trồng hoa cũng bị nghiền nát, bị ánh chớp đ.á.n.h thành tro bụi.
Mà một mảng lông trên lưng tiểu hồ ly vì quá gần ánh chớp mà bị đốt một mảnh, da thịt ‘Xoẹt’ một tiếng, thiêu đỏ một mảng lớn, đau đến nhe răng trợn mắt!
Tới gần thiếu niên nguy hiểm này quả nhiên dễ bị thương!
Mặc Liên giật mình một cái, không ngờ một con tiểu hồ ly đột nhiên xuất hiện ngăn cản hắn. Trong lòng hắn vốn bị sợ hãi vô tận cùng hối hận chiếm hết, thầm nghĩ muốn tự sát, giờ phút này nỗi sợ hãi đột nhiên như thủy triều lui đi.
Hắn ngơ ngác nhìn về tiểu hồ ly, đây là con thú hắn năm đó nhặt được?
Nhìn nàng bị thương phía sau lưng, Mặc Liên cũng có chút đau lòng, nghĩ nó coi như cứu mình, bởi vậy cẩn thận nâng nó lên, thì thào nói một câu: “Xin lỗi.”
Xin lỗi.
Câu này thoáng lọt qua lỗ tai nhỏ của hồ ly, truyền vào Nguyệt Dạ trong phong ấn. Nàng ngồi xếp bằng, đột nhiên cảm giác trong thân thể hiện lên nỗi chua xót.
Chữ xin lỗi này, đúng là thiếu niên này tràn đầy xin lỗi cùng tự trách!
“Không, không sao.” Nàng khống chế được ý thức tiểu hồ ly, thoáng cái là có thể cảm giác trên lưng nóng bỏng đau nhức, bởi vậy c.ắ.n răng gian nan nói.
Nghe hồ ly có thể mở miệng, Mặc Liên lại càng giật mình nhìn nàng:“Ngươi…”
Nếu có thể thì giờ phút này hóa thành hình thái hồn phách cho hắn nhìn một chút cũng chả sao, chỉ tiếc tối nay không biết vì sao không có ánh trăng. Không có ánh trăng, trừ phi có cao thủ Yểm trợ giúp, nếu không nàng không ra được.
“Ta là hồn phách bị phong ấn trong thân thể hồ ly, thấy ngươi muốn tự sát không nhịn được có lời khuyên người, có chuyện gì mà nghĩ quẩn chứ?” Nàng hai ba câu nói về mình rồi lại chuyển tới chuyện của hắn.
Mặc Liên vừa nghe, đầu tiên trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Ta…không phải người tốt.”
Nguyệt Dạ cười nói: “Khéo thật, ta cũng không phải người tốt.”
Lúc bình thường gặp một người tự sát, không liên quan gì đến nàng thì nàng sẽ không can thiệp, nhưng thiếu niên này…nhìn thấy hắn luôn luôn có cảm giác áy náy.
Mặc Liên lắc đầu, “Khác nhau.”
“Nghe này, mặc kệ phạm lỗi gì, cho dù toàn thế giới cũng không tha thứ ngươi thì cũng vẫn có người coi ngươi là tốt nhất.” Chịu đựng nóng bỏng đau nhức trên lưng, Nguyệt Dạ cười nói.
Trên gương mặt tái nhợt xuất hiện thần sắc hoảng hốt, sẽ có người coi hắn là tốt nhất sao?
Sẽ coi hắn là người tốt nhất mà không cố kỵ gì, đại khái chỉ có Hồng Liên.
Cúi đầu nhìn tiểu hồ ly này, đã trưởng thành hơn một năm trước kia, đôi mắt màu lam trong suốt như gương phản chiếu bóng dáng của hắn.
Trước kia sao lại không phát hiện nàng là một con hồ ly có thể nói chứ?
Liếc nhìn vết thương trên lưng, Mặc Liên vội vàng tìm kiếm t.h.u.ố.c chữa thương ở nạp giới.
“Không cần.” Phía sau vang lên giọng nói thanh lạnh, Phong Liên Dực không biết khi nào đi ra khỏi phòng, mặc kệ gió tuyết đi tới, ánh mắt liếc qua tiểu hồ ly, nhìn thấy vết thương trên lưng nàng, ánh mắt liền trầm xuống.
Mặc Liên nhăn nhó nhìn hắn, hồ ly là hắn vẫn nuôi, bề ngoài vốn xinh đẹp, bị hắn đả thương thành như vậy…
Phong Liên Dực không tức giận, chỉ ôm tiểu hồ ly lại, thản nhiên nói một câu: “Mặc Liên các hạ, mời trở về đi.”
“Thuốc……” Mặc Liên suy nghĩ một chút rồi vươn tay, trong lòng bàn tay có một bình t.h.u.ố.c màu xanh biếc.
