Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 565 Người Mang Khế Ước
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
“À……” Băng Linh Huyễn Điểu suy nghĩ một chút, “Đây là một trong các nguyên nhân.”
Hắn chưa bao giờ nói láo!
Nguyệt Dạ xoay người đi, vểnh cái đuôi hùng hùng hổ hổ.
Băng Linh Huyễn Điểu duỗi móng vuốt xách nàng lại.
“Này này! Ngươi muốn làm gì? Ta là ân nhân cứu mạng ngươi!” Nguyệt Dạ hô to, nàng thực lực không đủ mới có thể để thối điểu này bắt nạt!
Băng Linh Huyễn Điểu không muốn bắt nạt nàng, chỉ quay vòng nàng đến một chỗ, lấy thân thể cao lớn của chính mình cản gió lạnh thổi vù vù tới, đặt nàng ở trước mặt mình, hình thành một vách tường thiên nhiên bảo vệ, không để nàng tiếp tục bị gió lạnh thổi.
Nhìn bộ dáng nàng bị thương lạnh run, lần đầu tiên Băng Linh Huyễn Điểu phát hiện mình cũng thiện lương như vậy.
Nguyệt Dạ cũng ngây người một chút, mới thể nghiệm và quan sát đến ý tốt của nó, bối rối ho nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi cho dù làm như vậy nhưng vẫn nợ ta một cái ân tình nha.”
Ánh mắt Băng Linh Huyễn Điểu nhu hòa hơn, lực lượng cường đại ở trong Cung Vạn Thú cảm giác giống như Hoàng Bắc Nguyệt, nhất định nó gặp ảo giác.
Bọn họ ở chung nhiều năm, chưa từng thấy tính cách trẻ con cùng đơn thuần ngây thơ như con nít của Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt cường đại tự tin, không bao giờ trở thành gánh nặng của người khác, đúng là không có cơ hội cáu kỉnh như trẻ con với nó.
Tuy nhiên, nếu Hoàng Bắc Nguyệt cũng có thể như vậy cũng tốt, ít nhất nàng không cần phải sống khổ cực như vậy .
Bị cặp mắt thật lớn màu ngọc bích của Băng Linh Huyễn Điểu nhìn chằm chằm, Nguyệt Dạ nhất thời cảm giác lông tơ toàn thân dựng đứng, kẻ yếu đứng trước kẻ mạnh cũng không tự chủ sinh ra phân chia cao thấp, nàng không phải người mù quáng tự đại, tự nhiên biết chênh lệch hai bên.
Bởi vậy nàng lui về phía sau từng bước, lén lút cảnh giác.
Nhận thấy hơi thở nàng đột nhiên có chút sắc bén, Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng hắng giọng nói: “Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc.”
“Chuyện gì?” Nguyệt Dạ đảo con ngươi màu lam lạnh, cảnh giác hỏi.
Băng Linh Huyễn Điểu nói: “Lúc ngươi cứu ta ở trong Cung Vạn Thú, trên người từng có một luồng nguyên khí màu đen…”
“Không có thứ này!” Không đợi Băng Linh Huyễn Điểu nói xong, Nguyệt Dạ đã lớn tiếng nói, đồng thời hồn phách càng cảnh giác càng sâu hơn!
Thối điểu này lại hỏi chuyện khối hắc ngọc!
Hắc ngọc là pháp bảo hộ thân của nàng, không ai biết vật kia tồn tại, có nó không ngừng cung cấp lực lượng cuồn cuộn trong phong ấn, mới có thể để nàng lấy lại được linh thể!
Nàng căn bản không biết hắc ngọc rốt cuộc là cái gì, nhưng nàng chắc chắn biết phải dùng tính mạng để bảo vệ khối hắc ngọc này.
Thấy nàng phản ứng lớn như thế, Băng Linh Huyễn Điểu lại càng nghi hoặc, tiếp tục hỏi: “Lúc ấy ta nhìn thấy, ngươi muốn phủ nhận cũng vô dụng!”.
“Chắc chắn ngươi nhìn lầm rồi.” ánh mắt lãnh đạm xuống, Nguyệt Dạ cũng đứng lên, chuẩn bị rời khỏi đây.
Băng Linh Huyễn Điểu vươn cánh ngăn đường của nàng ,“Cho dù ta nhìn nhầm, Trận Pháp của Bảy tòa tháp có thể lầm sao?”
Nguyệt Dạ chuyển mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Băng Linh Huyễn Điểu nói: “Ta mới len lén nghe Thương Hà Viện Trưởng cùng mấy vị trưởng lão nói chuyện, người có thể mở ra Trận Pháp của Bảy tòa tháp nhất định là người mang khế ước mà năm đó một vị thần bí để lại, chính là ngươi. Ta trước cũng không rõ vì sao thạch thú không công kích ngươi, ngược lại bảo vệ ngươi. Ở ngoài Cung Vạn Thú cũng có chỗ có thạch thú. Năm đó chủ nhân ta có thể khống chế thạch thú bên trong bởi vì có nguyên khí màu đen.”
“Ngươi nói như vậy có nghĩa là ta và chủ nhân ngươi có liên quan tới nhau?” Nguyệt Dạ cười khẩy.
“Không nhất định thế, nhưng hắc khí này, trừ nàng ra không có người thứ hai có, ngươi nói thật đi, rốt cuộc ngươi là ai?” Băng Linh Huyễn Điểu dồn ép.
“Ta mà biết ta là ai thì tốt rồi!” Nguyệt Dạ kích động nói.
“Vậy ngươi có biết một người tên là Hiên Viên Vấn Thiên không?”
“Lần đầu tiên nghe nói.”
“Thế Vạn Thú Vô Cương thì sao?”
“Không…” Lời còn chưa dứt, Nguyệt Dạ lập tức ngẩng đầu,“Cái gì vậy?”
“Vạn Thú Vô Cương!” Băng Linh Huyễn Điểu nói, đồng thời nhìn ánh mắt của nàng kích động như vậy, chẳng lẽ thật có quan hệ với Hoàng Bắc Nguyệt? “Ngươi biết Vạn Thú Vô Cương?”
Nguyệt Dạ nghi hoặc nói: “Nó là cái gì? Trước có một con rồng cũng đã nói Vạn Thú Vô Cương với ta.”
“Ngươi không biết Vạn Thú Vô Cương là cái gì sao?” trong ánh mắt Băng Linh Huyễn Điểu nồng đậm thất vọng, hóa ra nàng chỉ nghe người khác nói.
“Biết thì đã tốt, ta đang nghĩ cách cứu con rồng kia.” Nhớ tới con rồng trắng trong l.ồ.ng giam lửa, trong lòng Nguyệt Dạ có chút không thoải mái.
“Ngươi nói con rồng, nó có bộ dáng gì?”
“Màu trắng, rất đẹp…”
“Đúng là Hồng Chúc!” Băng Linh Huyễn Điểu khẳng định nói, lúc Hoàng Bắc Nguyệt biến mất, Hồng Chúc cũng không thấy. Trong mấy con thú bọn họ chỉ có Hồng Chúc ký kết bổn mạng khế ước với Hoàng Bắc Nguyệt, như nàng cũng đã biến mất, như vậy chứng minh Hoàng Bắc Nguyệt cũng không tồn tại.
Nhưng hiện tại nghe được Hồng Chúc còn sống đã làm dâng lên một tia hi vọng trong lòng Băng Linh Huyễn Điểu.
Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng hỏi Nguyệt Dạ gặp Hồng Chúc như thế nào. Nguyệt Dạ cũng chi tiết kể lại, nói cho nó biết biển lửa trong lòng đất.
Sau khi nói xong, Nguyệt Dạ hỏi: “Nó nói, không có Vạn Thú Vô Cương thì không thể cứu được nó.”
“Vạn Thú Vô Cương đã biến mất, căn bản không biết ở chỗ nào.”
“Vậy rốt cuộc nó là gì?” Nguyệt Dạ không hiểu, nghe bọn chúng nói về Vạn Thú Vô Cương, nhưng nàng không biết đó là vật gì. Lần trước hỏi Yểm, hắn lại tức giận, xem ra thật là thần vật.
“Vạn Thú Vô Cương là…..” Băng Linh Huyễn Điểu vừa mở miệng, đột nhiên tuyết đọng ở tán cây trên đỉnh đầu chỗ bọn họ đứng rầm ầm nện xuống, ngay sau đó, gió bão bốn phía nổi lên. Thân thể tiểu hồ ly nhỏ suýt bị quét đi, may mà Băng Linh Huyễn Điểu kịp thời kéo lại.
“Có người tới!” Băng Linh Huyễn Điểu hết sức nghiêm túc thấp giọng nói, hắn là triệu hồi thú của Hoàng Bắc Nguyệt, giờ phút này không thể để ai phát hiện. Bởi vậy một tay nhét tiểu hồ ly vào hành lang, bóng dáng chậm rãi biến mất trong gió tuyết.
Nguyệt Dạ bị đập đầu choáng váng, thật vất vả đứng dậy không thấy nó liền tức giận, “Này thối điểu, chưa nói Vạn Thú Vô Cương là cái gì đã chạy rồi!”
Đang nói, một luồng uy áp mạnh mẽ từ xa đến, nhanh ch.óng tới gần, tiểu hồ ly cấp bậc quá thấp, lập tức bị uy áp k.h.ủ.n.g b.ố tác động quỳ rạp trên mặt đất, muốn động đậy cũng không được.
Là, là cái gì vậy?
Trên bầu trời tuyết đột nhiên hướng ra hai bên. Hai bóng người trắng đỏ xuất hiện từ trời tuyết.
Người đi phía trước có tóc bạc mặc y phục trắng, tóc dài như múa trong tuyết, có mỹ cảm nguy hiểm. Trên khuôn mặt hắn vẽ đồ đằng quỷ dị, con ngươi màu tím sẫm lạnh lùng nhìn lướt qua bốn phía, căn bản không dừng lại trên người tiểu hồ ly.
Y phục trắng phiêu đãng trong gió, hắn từng bước đạp trên mặt tuyết trong viện t.ử, tuyết đọng dày, vậy mà bước chân hắn không hề để lại dấu vết.
Phía sau hắn là một người mặc một áo choàng diễm lệ màu đỏ, cổ áo quấn một vòng hồ miêu màu vàng, thân hình cao lớn mạnh mẽ, từng bước đạp trên mặt tuyết, tuyết đọng chung quanh lập tức b.ắ.n tung ra.
