Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 568 Người Mang Khế Ước

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14

Dám cười nhạo nàng?

Đừng nói trong lòng Nguyệt Dạ khó chịu, tiểu hồ ly cũng không thích, thói đời này, ngay cả một viên bé khoai tây cũng dám cười nhạo nó?

Cái đuôi lông xù từ phía sau cuốn lên, đảo qua mặt bé khoai tây, hắn ‘Chi nha’ một tiếng liền quay người, thân thể tròn vo lăn khỏi tảng đá lớn, cứ một vòng lăn lại “chi” rồi lại “nha” một tiếng. Cuối cùng lăn tròn trên mặt đất một vòng, đụng vào một hòn đá mới dừng lại, thật đúng là viên bi!

Nguyệt Dạ cao hứng, hả hê nhìn nó.

Tiểu bé khoai tây xoay người đứng lên, nhìn nàng một cái, sau đó miệng méo xệch, không tiền đồ oa oa khóc lớn, khập khiễng xoay người chạy.

Hắn cũng không chạy xa, Nguyệt Dạ nhìn hắn chạy đến đình đài bên kia, khoa tay múa chân nói gì đó, một ngón tay chỉ về phía nàng, rõ ràng là đang cáo trạng?

Bé khoai tây mà vẫn còn đồng loại? Không phải là một đống khoai tây chứ?

Nghĩ tới tràng cảnh đại quân khoai tây đ.á.n.h chính mình, Nguyệt Dạ cười ngất.

Tuy nhiên giây tiếp theo, nụ cười trên mặt hoàn toàn đóng băng.

Bởi vì sau khi bé khoai tây cáo trạng, một con lão hổ cả người vàng ròng liền đứng lên khỏi đình đài, ‘Grao’ một tiếng, hung mãnh chạy tới chỗ Nguyệt Dạ.

Khoai tây lớn thành như vậy sao?

Nguyệt Dạ lập tức đứng lên muốn chạy trốn, nhưng lão hổ kia tốc độ nhanh hơn, nháy mắt tới ngay trước mặt cản đường nàng chạy trốn.

Mãnh hổ ghé sát mặt vào mặt nàng, mắt to hung ác trợn trừng nhìn nàng, khí tức trên người nó đúng là của thần thú.

Chân Tiểu hồ ly mềm nhũn gục xuống. Nguyệt Dạ cố gắng chống đỡ nó. Lão hổ này mặc dù hung ác, nhưng trừng mắt nhìn nàng hồi lâu cũng không ra tay, nhìn nàng nhỏ yếu như vậy chắc thấy không tiện ra tay.

Nguyệt Dạ liếc hắn một cái, nhìn cặp mắt của thần thú này tinh khiết, không giống loại hung mãnh, bởi vậy lá gan càng lớn hơn, hai bên trừng mắt nhìn ba giây sau, nàng dứt khoát vươn móng vuốt vỗ một chút trên mặt lão hổ.

“Ô……” Lão hổ lập tức lui về phía sau, Nguyệt Dạ cũng nhân cơ hội nhảy khỏi tảng đá, chạy trốn thật nhanh.

Lão hổ sao có thể không tức giận, một con linh thú cấp 1 cũng dám bắt nạt hắn, quá kiêu ngạo.

Gào khóc kêu to đuổi theo, động tĩnh thật lớn tự nhiên kinh động sang bên đám nữ quyến bên kia. Những nữ t.ử kia phần lớn là người bình thường, vừa nhìn thấy thần thú hung mãnh liền sợ hãi chạy trốn.

Nghe được tiếng động, Bắc Nguyệt quận chúa sắc mặt cũng có trắng bệch, rò rẫm đi lên trước, lớn tiếng nói: “Tiểu Hổ! Tiểu Hổ! đừng hồ đồ, sẽ hù dọa người khác”

Nhưng lão kia hổ lại mặc kệ như chưa nghe thấy lời của nàng, không có tác dụng uy h.i.ế.p, vẫn sống c.h.ế.t đuổi theo tiểu hồ ly muốn báo thù.

Hổ đuổi hồ ly làm nhiệt náo Ngự Hoa viên, kinh động Thái t.ử Chiến Dã cùng Lạc Lạc chạy tới. Chiến Dã vừa nhìn, không nói hai lời liền triệu hồi ra T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, chỉ thấy hỏa diễm màu tím chợt lóe liền che ở trước mặt Tiểu Hổ.

Mà Lạc Lạc cũng duỗi tay rất nhanh ôm tiểu hồ ly khỏi mặt đất lên, cười nói: “Tiểu gia hỏa này chắc sợ lắm.”

Nguyệt Dạ ở trong phong ấn cười đến nghiêng ngả vừa nghe, ngẩng đầu nhìn thiếu niên tươi cười sáng lạn này không khỏi ngẩn ra, tiếng cười dần dần đình chỉ.

T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân ngăn cản Tiểu Hổ đầy mắt ủy khuất. Chiến Dã chậm rãi đi qua, trầm giọng mở miệng: “Không phải đã nói không được bắt nạt người sao?”

Tiểu Hổ oán hận trừng mắt nhìn hồ ly, là con linh thú cấp 1 bắt nạt hắn mới đúng!

Chi Chi cũng chạy đến, bò lên lưng Tiểu Hổ, chi chi nha nha cáo trạng với Chiến Dã, đáng tiếc lời của hắn không ai hiểu được.

Đối với hai con thú này, thái độ của Thái t.ử Chiến Dã rõ ràng khoan dung rất nhiều, Ngự Hoa viên bị phá hủy, hắn không hề trách cứ, chỉ vỗ vỗ Tiểu Hổ nói: “Chỉ là linh thú cấp 1 mà thôi, ngươi cho dù đ.á.n.h thắng cũng chẳng được gì.”

Tiểu Hổ ngẫm lại cũng đúng, mặc dù không cam lòng nhưng vẫn mang Chi Chi xoay người đi.

Chi Chi ở trên lưng Tiểu Hổ vẫn giương nanh múa vuốt với hồ ly, hẳn là tuyên bố lần sau muốn báo thù đi.

Nguyệt Dạ đầy hứng thú nhìn bọn họ, một con thần thú cùng một bé khoai tây, tổ hợp này thật kỳ quái.

Chiến Dã ở biên quan nghênh đón Phong Liên Dực, cho nên biết tiểu hồ ly, vừa rồi bởi vì nhìn thấy nó đúng là sủng vật yêu thích của Phong Liên Dực nên mới gọi T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân ra ngăn cản, không thể để nó chịu một ít thương tổn.

“Nó là sủng vật của Bắc Diệu vương, để ta đưa cho hắn.” Chiến Dã tiếp nhận tiểu hồ ly trong lòng Lạc Lạc, nhìn thấy vết thương bị đốt trên lưng nàng, sắc mặt hơi đổi: “Tiểu Hổ rất không hiểu chuyện!”

Nguyệt Dạ nghe hắn nói như vậy, sợ hắn trách lão hổ kia. Mặc dù nàng gây sự, tuy nhiên nàng luôn luôn quang minh lỗi lạc, sẽ không làm chuyện vu oan sau lưng, bởi vậy chậm rãi mở miệng:“Vết thương này ít nhất là từ ngày hôm qua, thái t.ử điện hạ chẳng lẽ không nhìn ra?”

Nàng vốn không muốn nói chuyện gây phiền toái, linh thú cấp 1 mở miệng nói chuyện rất kinh người, vừa nói xong, Chiến Dã liền sửng sốt một chút, nhẹ buông tay, tiểu hồ ly suýt rơi trên mặt đất, may mà Lạc Lạc trời sinh cơ trí, phản ứng cực nhanh tiếp được.

“Linh thú mà cũng nói chuyện được.” Lạc Lạc cười nói, nâng tiểu hồ ly nhìn kỹ ,“Sao ngươi có thể nói được?”

Tiểu hồ ly quăng cái đuôi một chút, Nguyệt Dạ không nói chuyện, nó tự nhiên cũng không thể mở miệng.

Bắc Nguyệt quận chúa được thị nữ dìu tới, hơi xin lỗi: “Xin lỗi, Tiểu Hổ cùng Chi Chi rất ngang ngạnh, ta không trông chừng tốt.”

“Không trách ngươi.” Chiến Dã nhìn thấy nàng, trên mặt lãnh khốc ảm đạm cười, tràn ngập ân cần như với muội muội của mình.

Lạc Lạc có chút mất tự nhiên gãi gãi ót, nói:“Ta, ta đem hồ ly cho Bắc Diệu vương.”

Nói xong vội vàng ôm tiểu hồ ly chạy trốn.

“Hắn rất ghét ta sao? Mỗi lần nhìn thấy ta liền bỏ chạy.” Bắc Nguyệt quận chúa mất mát nói.

“Các ngươi sắp thành thân, hắn chỉ ngượng ngùng thôi.” Chiến Dã an ủi nàng,“Bắc Nguyệt, ngươi đã quên rất nhiều chuyện, chờ ngươi nhớ tới sẽ hiểu, Lạc Lạc kỳ thật rất thích ngươi.”

“Thật vậy sao?” Tuy nói như vậy, nhưng nàng vẫn cảm giác mờ mịt.

Lạc Lạc ôm tiểu hồ ly chạy ra Ngự Hoa viên, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, Nguyệt Dạ ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói: “Ngươi là Lạc Lạc Bố Cát Nhĩ? tân nương t.ử xinh đẹp như vậy, vì sao ngươi nhìn thấy liền bỏ chạy? Không thích nàng sao?”

Lại nghe tiểu hồ ly mở miệng nói chuyện, Lạc Lạc vừa ngạc nhiên vừa cao hứng, nói: “Ta làm sao không thích nàng? Thích vô cùng!”.

Đối với một con tiểu hồ ly thì không hề ngượng ngùng, chuyện này nói với người khác thì khó, những nói với hồ ly thì rất dễ.

“A?” Nguyệt Dạ phe phẩy đuôi.

“Nàng là sư phụ ta, không có nàng, sẽ không ta hôm nay, ta vừa nghĩ tới muốn cùng nàng thành thân, cao hứng đến mức ban đêm cũng không ngủ yên, chỉ là……” Lạc Lạc dừng một chút, trong mắt hiện lên một chút hoài niệm,“Nếu nàng có thể giống như trước thì thật viên mãn.”

Nguyệt Dạ nói: “Ta hiểu, ngươi cảm giác nàng thay đổi nên ghét bỏ nàng?”

“Không phải!” Lạc Lạc vội vàng giải thích, trên mặt anh tuấn lộ ra một chút kích động đỏ ửng,“Nàng biến thành cái dạng gì ta cũng sẽ không ghét bỏ! Nàng khi còn bé bị người bắt nạt, ta không thể ở bên cạnh bảo vệ, hiện tại vừa lúc đến phiên ta bảo vệ nàng!”

Nghe thiếu niên này chân thành chất phác nói, trong lòng Nguyệt Dạ có chút xúc động, nói :“Có thể gả cho ngươi, Bắc Nguyệt quận chúa sẽ hạnh phúc .”

Lạc Lạc ngượng ngùng cười khúc khích.

Một trận gió rét lạnh thổi đến, mang theo vài mảnh bông tuyết, Lạc Lạc ‘hả’ một tiếng: “Tuyết rơi?”

Nhưng chỉ có vài mảnh bông tuyết thổi tới, bầu trời sáng sủa thế nào có dấu hiệu tuyết rơi?

Nguyệt Dạ lại híp mắt, trong lòng biết đây là Băng Linh Huyễn Điểu đang gọi nàng, hơi thở đặc thù nàng có thể cảm ứng được. Con chim thúi cuối cùng cũng tìm đến nàng !

“Để ta xuống!” Nguyệt Dạ đột nhiên lên tiếng, Lạc Lạc khó hiểu: “Ta đưa ngươi…”

Lời còn chưa nói hết, một thiếu niên cẩm y nổi giận đùng đùng đi tới, vừa đi một bên cúi đầu, giống như lau nước mắt.

Hắn cũng không nhìn đường, đụng phải Lạc Lạc một chút, Lạc Lạc nhẹ buông tay, Nguyệt Dạ nhân cơ hội nhảy xuống, nhanh như chớp bỏ chạy.

“T.ử Diệu!” Lạc Lạc nhìn bóng lưng thiếu niên kia hô một tiếng, lại nhìn trong lòng, hả? Tiểu hồ ly đi đâu rồi?

“Theo hắn đi.”

Phong Liên Dực đi qua hắn, tuy nhiên bảo đi theo là đi theo T.ử Diệu hay Tiểu hồ ly. Hắn nói xong lễ phép cười với Lạc Lạc liền rời đi.

T.ử diệu là thập nhất Hoàng t.ử của nước Bắc Diệu, lúc này Phong Liên Dực tự mình đến còn có một mục đích muốn mang hắn về đi.

Nguyệt Dạ theo hơi thở Băng Linh Huyễn Điểu lướt qua cung tường, chạy như điên, cuối cùng thở hồng hộc đi tới thất tháp trong rừng sâu của Học Viện Linh Ương.

Tới chỗ này, nhớ tới kinh nghiệm lần trước bị thối điểu đuổi g.i.ế.c, nàng giờ phút này vẫn còn sợ.

Bóng dáng của Băng Linh Huyễn Điểu chậm rãi xuất hiện từ mấy cây phía sau, thân thể khổng lồ thu nhỏ lại một chút, đứng ở trước mặt Nguyệt Dạ.

“Lần này lại bảo ta ra là muốn làm gì?”

Có lẽ là có việc cầu cạnh nàng nên Băng Linh Huyễn Điểu thu liễm lại tính tình cao ngạo, ôn hòa nói với nàng:“Chỗ lần trước ngươi nhìn thấy Hồng Chúc, có thể mang ta đi không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.