Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 573 Ngự Thú Mà Chiến

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:15

“Ta rốt cuộc là ai?”

“Ngươi là ai rất trọng yếu sao?” Phong Liên Dực thấp giọng cười hỏi.

“Rất trọng yếu!” Ít nhất nàng không cần rối rắm như vậy.

“Với ta mà nói, ngươi là ai cũng không quan trọng, chỉ cần ngươi sống vui vẻ, không phải cái gì cũng tốt sao?”.

Nghe ngữ điệu dịu dàng, Nguyệt Dạ đột nhiên giật mình, gương mặt ửng hồng.

Tiếng lòng như bị bàn tay trêu chọc, tiếng trống n.g.ự.c chấn động không ngớt.

Lời này nếu để Băng Linh Huyễn Điểu nghe thấy cũng không tốt, thối điểu sẽ tưởng nàng có ý với nam nhân của chủ nhân nó!

Hơn nữa, ý thức được bọn họ giờ phút này đang trong tư thế ôm c.h.ặ.t nhau, Nguyệt Dạ vội vàng tránh hắn ra, vuốt vuốt tóc gọn gàng, cười cười nói: “Cám ơn ngươi!”

Nghĩ thầm may mà lúc này Băng Linh Huyễn Điểu không có ở đây.

Ai biết ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, một chút băng tuyết liền ánh vào trong mắt, Nguyệt Dạ ngẩng đầu liền trợn mắt há hốc mồm!

Kia kia kia…

Băng điểu đang đứng an ổn trước một tấm bia đá, ngước đầu cao ngạo, thân thể băng vũ sáng sủa lấp lánh, đồng t.ử màu ngọc bích lạnh lùng nhìn bọn họ chẳng phải là Băng Linh Huyễn Điểu, kẻ mà nàng một giây trước vẫn lo lắng sao?

Nguyệt Dạ cả kinh, không biết có phải vì đuối lý nên chột dạ hay sau khi bị thương lực linh hồn khó có thể chống đỡ hình thái loài người mà oạch một tiếng, bóng dáng thiếu nữ đột nhiên biến mất, biến thành một đoàn nho nhỏ lui dưới áo choàng.

Phong Liên Dực bật cười, ngay cả ánh mắt Băng Linh Huyễn Điểu nhãn cũng dẫn theo vài phần nhu hòa.

Nguyệt Dạ buồn bực ở trong áo choàng, suy nghĩ một chút, không đúng! Hắn chỉ giúp nàng chữa thương mà thôi, có làm gì đâu, sao nàng phải chột dạ như vậy?

Hơn nữa không hiểu vì sao lại chột dạ, nàng căn bản chưa từng có ý đồ gì không an phận!

Nghĩ tới đây, Nguyệt Dạ không trốn tránh nữa, dứt khoát chui ra khỏi áo choàng, liếc mắt Băng Linh Huyễn Điểu: “Sao ngươi lại tới đây?”

“Chỗ này chỉ có ngươi mới tới được sao?” Băng Linh Huyễn Điểu cao ngạo nói, sau khi nói xong, liền giương cánh bay lên, “Đừng quên đáp ứng chuyện của ta!”

Ném những lời này, hắn biến mất.

“Ngươi đáp ứng nó chuyện gì thế?” Phong Liên Dực ôm tiểu hồ ly đến.

“Cũng không có gì.” Nguyệt Dạ lẩm bẩm một câu.

Phong Liên Dực ân cần nhìn nàng: “Ngươi hiện tại chỉ là hồn phách, không nên dễ dàng đi mạo hiểm, nếu hồn phách tản mát sẽ triệt để không cứu được.”

Nguyệt Dạ hít sâu một hơi, đạo lý kia nàng hiểu hơn ai hết, chỉ là… Vì đạt được linh thể, chung quy vẫn phải trả giá!…

****

Vừa tỉnh ngủ, ngoài cửa sổ trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu trên mặt tuyết hết sức sáng ngời.

Nguyệt Dạ chạy ra khỏi cửa sổ, tu luyện dưới ánh trăng là tốt nhất.

Từ ngày trở về từ Cung Vạn Thú, cuộc sống thong dong nhàn hạ qua ngày, đảo mắt cũng nhanh đến hôn kỳ của Bắc Nguyệt quận chúa cùng Lạc Lạc. Gần đây Phong Liên Dực cũng bận rộn nhiều việc, trừ việc ứng phó với quyền quý nước Nam Dực, còn có muốn ma thú Lệ Tà đi xử lý.

Không biết hắn đối phó với Lệ Tà thế nào, chỉ biết là từ sau ngày đó không thấy bọn họ xuất hiện.

Tối nay thái hậu thiết yến, Phong Liên Dực được mời tham gia. Nàng gần đây luôn thèm ngủ cho nên không theo hắn tiến cung, không ngờ lúc thức dậy đã trễ mà hắn vẫn chưa trở về.

Chán đến c.h.ế.t lăn một vòng giữa đất tuyết, theo ánh trăng hóa ra hình người, thừa dịp rảnh rỗi đi tới gần tòa tháp thứ bảy xem một chút, muốn đi xuống cứu con rồng trắng tên là Hồng Chúc thì phải có sự chuẩn bị.

Loại tính cách cẩn thận này dường như từ lúc sinh ra đã có.

Mặc vào quần áo Phong Liên Dực chuẩn bị cho nàng, trang phục đơn giản lưu loát đi lại ban đêmrất dễ hành động. Nàng nhảy khỏi đầu tường dịch quán, thừa dịp theo ánh trăng ở phố lớn ngõ nhỏ mà đi.

Lúc này trên đường cái yên tĩnh không tiếng động, không một bóng người, ch.ó mèo cũng ngủ, mọi thứ đều yên tĩnh, cả tòa thành trì có vẻ trống trải.

Đứng ở đường lớn thông tới Học Viện Linh Ương, Nguyệt Dạ hít sâu một hơi, dưới chân của mình không có bóng dáng. Hồn phách chắc là không có bóng dáng, trong lòng có chút hậm hực, lắc lắc đầu muốn tiếp tục đi, đột nhiên cuối phố lớn có một cái bóng dáng thật dài chậm rãi đi tới.

Nguyệt Dạ ngẩn ra, không ngờ không chỉ có một mình nàng là con cú đêm!

Xuất phát từ tò mò, bóng dáng nàng chợt lóe liền đứng phía sau một tòa kiến trúc, từ khe hở tấm ván gỗ nhìn bóng dáng càng ngày càng gần.

Là bóng dáng một thiếu nữ, mặc quần áo màu đỏ rực, một người nửa đêm hành tẩu, lá gan lớn như vậy, xem ra hẳn cũng là một cao thủ.

Ánh trăng có chút chênh chếch, rốt cuộc chiếu vào mặt của thiếu nữ, ngũ quan tinh sảo tú lệ, mi tinh tế như lá liễu, hai mắt trong suốt linh động, mũi cao thẳng, môi như cánh hoa đầy đặn trong suốt, khuôn mặt nhỏ nhắn thon thon, mặt mày lãnh ngạo sơ cuồng, bộ dáng có vài phần coi trời bằng vung.

“Bắc Nguyệt quận chúa?” Nguyệt Dạ Bất thấp giọng kinh hô, nhìn thấy khuôn mặt trong nháy mắt thật kinh hãi!

Đã trễ thế này, sao cô ấy lại một mình ra ngoài?

Thành Lâm Hoài mặc dù là đế đô, tuy nhiên chỗ nào có ánh sáng đều có bóng tối làm bạn, huống hồ thân phận của nàng đặc thù như thế, bị người cố ý theo dõi thì  chẳng phải gặp nguy rồi sao!

Nhìn nàng ánh mắt có chút hoảng hốt, một mình liêu xiêu trên đường cái, chắc là bị mất mát cái gì đó.

Nguyệt Dạ khẽ c.ắ.n môi, nàng mặc dù không có lòng tốt, tuy nhiên nghĩ Bắc Nguyệt quận chúa là người quen cũ của Phong Liên Dực, hắn tốt với cô ấy như vậy. Nếu cô ấy bị thương hẳn hắn sẽ rất khó chịu.

Chính mình chịu ân huệ của người ta, không thể nhận không.

Nghĩ tới đây, nàng liền đi ra khỏi phòng ốc, ngước khuôn mặt tươi cười hô một tiếng: “Bắc Nguyệt quận chúa!”

Thiếu nữ kia chậm rãi ngẩng đầu, mí mắt cũng chậm rãi ngước lên, cả động tác có chút quỷ dị, bởi vì đứng gần một chút nên Nguyệt Dạ mới có thể nhìn thấy sắc mặt nàng đã quá tái nhợt!

“Ngươi làm sao vậy?” Nguyệt Dạ kinh hô, trong lòng đột nhiên hiện lên một loại cảm giác quái dị!…

Không đúng!

Vừa rồi hai mắt của Bắc Nguyệt quận chúa đều nhìn rõ nàng?

Cô ấy rõ ràng mù hai mắt, làm sao có thể nhìn nàng?

Trong đầu chợt lóe tia sáng, thiếu nữ này khuôn mặt giống Bắc Nguyệt quận chúa, nhưng mặt mày tùy ý, tuyệt đối không giống vẻ dịu dàng nhu hòa của thiếu nữ kia!

Đột nhiên nghĩ thông suốt, nàng biết nhận lầm người, hơn nữa giờ phút này còn có chút nguy hiểm, nàng lập tức muốn lui về phía sau, nhưng một luồng gió mạnh đã nhanh ch.óng đ.á.n.h về phía mặt nàng.

Thiếu nữ kia không nói gì, đột nhiên ra tay, hơn nữa động tác cực nhanh, nhưng Nguyệt Dạ động tác nhanh hơn, thân thể né sang một bên, tránh các bộ phận hiểm yếu, nhưng trên vai cũng bị đ.á.n.h một chưởng mạnh.

Lực tay cũng quá biến thái!

Cắn răng lập tức lui về phía sau, thiếu nữ kia cũng không có ý định đuổi theo, chỉ đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, đôi môi đầy đặn mím lại, không nói câu gì.

“Cho dù nhận lầm người, các hạ cũng không cần ra tay ác như vậy chứ?” Nguyệt Dạ hừ lạnh, lắc bả vai một chút, lập tức đau đến nhe răng trợn mắt, dựa vào tiểu hồ ly hóa ra thân thể cũng là sẽ đau mà!

Thiếu nữ kia không chút động lòng với nàng, chỉ nhìn chằm chằm thì thào hỏi:“Hắn ở đâu?”

“Cái gì hắn?” Thấy thần sắc cô ta bất thường, trong lòng Nguyệt Dạ đè xuống một ít khó chịu, chẳng lẽ là kẻ điên nửa đêm đi lang thang?

“Triệt nhi.” Lúc nhớ đến cái tên này, khuôn mặt thiếu nữ lạnh lùng liền nhu hòa hơn vài phần.

Triệt nhi?

Nguyệt Dạ tìm tòi một chút ký ức, giống như không quen biết người này, nhìn thiếu nữ kia có chút đáng thương, hốt hoảng như thế, hẳn là đầu óc không tỉnh táo. Nàng không so đo một chưởng cô ta đ.á.n.h vừa rồi, chỉ nói: “Đã trễ thế này, người ngươi muốn tìm sợ rằng đã ngủ, sao ngươi không chờ hừng đông rồi đi tìm”.

Thiếu nữ nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt có vài phần đáng thương “Hắn không muốn gặp ta.”

“Nếu không muốn gặp ngươi, vậy ngươi tìm hắn có ích lợi gì? Hắn chắc chắn sẽ không gặp ngươi.” Bộ dáng này chẳng lẽ là bị thất tình?

“Có thể ta muốn gặp hắn, hắn chẳng hiểu gì cả, một mình đi sẽ lạc đường.” Thiếu nữ thấp giọng thì thào, sau đó đi tới chỗ Nguyệt Dạ “Hắn ở đâu? Mau nói cho ta biết hắn ở đâu?”.

“Ta, ta không biết…” Nhìn cô ta vẻ mặt mê man, Nguyệt Dạ không giác nuốt nước miếng. Cô ta tới gần mang theo vài phần nguy hiểm, Nguyệt Dạ không giác đề cao cảnh giác, nói xong tùy thời chuẩn bị rời đi.

Nhưng thiếu nữ kia chỉ đi được bốn, năm bước, thân thể liền đột nhiên như bị cái gì khống chế, chợt dừng lại, trong mắt nàng hiện lên một chút thống khổ, như có người đáng thương giãy dụa ở bên trong.

“Giúp ta tìm được hắn!” trong mắt thiếu nữ hai giọt nước mắt lăn xuống, sau đó nhanh ch.óng xoay người, thân thể ở trên nóc nhà lên xuống mấy cái liền không gặp.

Tốc độ nhanh khó tin!

Nguyệt Dạ sợ run trong chốc lát, nghĩ đến ánh mắt cô ta trước khi rời đi: Tuyệt vọng, thống khổ, giãy dụa, khát vọng, tưởng niệm…

Một người sao lại có ánh mắt phức tạp như vậy?

‘Giúp ta tìm được hắn’

Người gọi là Triệt nhi kia, nàng tìm ở đâu chứ?

Trong lòng có chút buồn vô cớ cùng mất mát, nàng chậm rãi đi đến Học viện Linh Ương, trong lòng vẫn nghĩ tới chuyện này, càng nghĩ càng thấy bất thường.

Rõ ràng là khuôn mặt của Bắc Nguyệt quận chúa, trên đời cũng có người tương tự, nhưng giống nhau như đúc không có nhiều, kể cả con sinh đôi cũng có điểm nhỏ khác biệt.

Nhưng thiếu nữ kia, nàng thấy trừ ánh mắt kinh ngạc ra thì không nhìn thấy cực nhỏ điểm khác với Bắc Nguyệt quận chúa!

Nàng rất có tự tin đối với sức quan sát của mình, nếu thiếu nữ kia không có cặp mắt bất thường, ngay cả nàng cũng không phát hiện được.

Vừa nghĩ, tòa thất tháp trong Học viện Linh Ương đã ở ngay trước mặt?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.