Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 577 Chủ Của Hắc Ngọc
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:16
Cả người mặc y phục màu đỏ yêu dị, vì cứu nàng mà bị ánh gương quỷ dị bổ xuống, trên vai m.á.u thịt lộ ra, nàng càng áy náy, muốn nói xin lỗi, Yểm lại thản nhiên nói:“Ta hiểu tâm tình của ngươi, nếu là Cẩn nhi, nàng cũng sẽ nghĩ như vậy.”
Loài người bản tính đều ích kỷ, bọn họ là thú cũng hiểu rõ.
Nếu hôm nay Nguyệt Dạ muốn thân thể không phải Cẩn nhi mà là một người khác, hắn sẽ không do dự hỗ trợ.
Nhưng Cẩn nhi, bọn họ từng có khế ước, nàng sau khi c.h.ế.t, hắn không hy vọng bất luận kẻ nào tới quấy rầy nàng.
Lúc còn sống, nàng đã rất khổ cực.
Độc tính chậm rãi lan tràn trong thân thể tiểu hồ ly, Nguyệt Dạ điều động nguyên khí giúp trừ độc, do dự trong chốc lát nói:“Trên thế giới nhiều người như vậy, ta cũng không biết tại sao muốn chọn nàng. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng đã cảm thấy chúng ta quan hệ khác nhau. Ta nghĩ, có lẽ trong cõi u minh nhất định để hồn phách này tìm đến quy tụ.”
Nghe nàng nói xong, Yếm vốn đưa lưng về phía nàng, yên lặng không nói lời nào đột nhiên ngẩn ra, sau đó xoay người lại nhìn nàng.
“Ngươi cùng Cẩn nhi…” Ánh mắt chậm rãi rời về phía Nguyệt Dạ cùng phía sau nàng Băng Linh Huyễn Điểu.
Vừa rồi đi vào rất vội vàng, tình huống khẩn cấp, hơn nữa nhìn thấy Cẩn nhi lần nữa, tâm tình phức tạp, cho nên hắn không phát hiện Băng Linh Huyễn Điểu cũng ở đây.
Hiện tại vừa nhìn, mới cảm giác rất khiếp sợ.
Trước còn thấy Băng Linh Huyễn Điểu muốn đuổi g.i.ế.c Nguyệt Dạ, mà hiện tại, quan hệ của bọn họ lại tốt như vậy?
Băng Linh Huyễn Điểu cao ngạo, bị hắn nhìn chằm chằm cũng bất động thanh sắc.
“Băng, chúng ta trước đây ở chung cũng không tệ lắm phải không?” Yểm chậm rãi mở miệng nói.
Băng Linh Huyễn Điểu trầm mặc nhìn hắn, coi như chấp nhận, trước Yểm cùng hắn quả thật có mấy lần hợp tác. Trong mấy triệu hồi thú của Hoàng Bắc Nguyệt, nó cùng Yểm coi như quen thuộc nhất.
“Vậy có một số việc, không nên gạt ta chứ.”
“Ta không hiểu ngươi nói gì.” Băng Linh Huyễn Điểu thản nhiên nói, cúi đầu nhìn tiểu hồ ly hôn mê, biết trong phong ấn Nguyệt Dạ vẫn thanh tỉnh, không muốn nhiều lời, nắm tiểu hồ ly chuẩn bị rời đi.
Yểm không thèm nói đạo lý che ở cửa, nói: “Ta muốn đáp án.”
Băng Linh Huyễn Điểu ngẩng đầu, lạnh lùng đối mặt cùng hắn, hai người khí thế trên người sắc bén, khiến Nguyệt Dạ bị kẹt ở giữa hít sâu một hơi.
Nhìn tình thế giương cung bạt kiếm như muốn động thủ, Nguyệt Dạ nói:“Các ngươi làm gì? Ở trước mặt ta cũng muốn đ.á.n.h?”
Yểm ngẩn ra nhìn về phía nàng, song chứng kiến bộ dáng tiểu hồ ly hôn mê, không nhìn thấy Nguyệt Dạ trong phong ấn, muốn mở miệng nói gì đó, cuối cùng nhịn lại.
Băng Linh Huyễn Điểu không nói một lời dẫn nàng xoay người rời đi.
Ra đến bên ngoài, hai người đều mạo hiểm thở ra một hơi, Băng Linh Huyễn Điểu đưa nàng về dịch quán liền rời đi.
Nguyệt Dạ buồn bực, hắc ngọc trước đây đều bảo vệ nàng, trong lúc nguy cấp cho dù nàng không có ý niệm, hắc ngọc cũng sẽ chủ động cho nàng sức mạnh.
Vì sao vừa rồi ở dưới giường ngọc của Hiên Viên Cẩn, hắc ngọc lại không chút động lòng đây?
Như vậy lúc mạo hiểm, nàng suýt mất mạng, tiểu hồ ly vừa c.h.ế.t, nàng mất đi phong ấn, chỉ sợ cũng sẽ tiêu tán.
Nàng vẫn tưởng hắc ngọc là một thể với nàng, không ngờ là không phải.
Đang ở trong phong ấn, Nguyệt Dạ nhìn hắc ngọc trôi nổi giữa không trung, bàn tay mấy lần nắm c.h.ặ.t lại buông ra.
“Ngươi rốt cuộc là cái gì vậy? Nếu cho ta sử dụng, vì sao lại phản bội ta?” Câu hỏi lạnh như băng mà phẫn nộ.
Song trả lời nàng chỉ là trầm mặc.
Một tia hắc khí phát ra, chạy xung quanh trong phong ấn.
Nguyệt Dạ chán ghét nhìn hết thảy, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Ngươi nếu không muốn bảo vệ ta thì cứ đi đi, ta không ngăn cản ngươi.”
Giọng nói quanh quẩn ở trong phong ấn, trầm mặc khó thở cùng an tĩnh khiến trong lòng nàng lần đầu tiên sinh ra oán giận cùng cảm xúc cô độc.
Ta đến tột cùng là người nào? Vì sao lại bị phong ấn ở đây?
Một người không có quá khứ, không nhìn thấy tương lai, muốn giãy dụa như thế nào để thoát khỏi vận mệnh giam cầm chứ?
Đầu ngã trên mặt đất, đưa tay chống đỡ hai mắt. Là linh hồn, lúc muốn khóc dù không có nước mắt, nhưng cũng cảm giác được chua xót.
Ngực phập phồng vài cái, hắc ngọc là chỗ dựa cuối cùng của nàng, nếu ngay cả hắc ngọc cũng mất đi thì con đường phía trước mịt mờ sẽ hoàn toàn thất vọng rồi.
Nỗi lòng thấp thỏm, lăn qua lộn lại ngủ trong chốc lát, mơ mơ màng màng, có người ở bên tai gọi tên nàng.
“Nguyệt Dạ, Nguyệt Dạ, Nguyệt……” Hơi chút do dự một chút, hình như biết nàng ngủ thiếp đi, tiếng gọi trầm thấp lần nữa vang lên,“Nguyệt…”
Là ai?
Lật nhào thân thể, hắc khí bao phủ toàn thân, hồn phách đột nhiên phiêu đãng dựng lên, lảo đảo, ánh mắt của nàng cũng không mở, cảm giác một vệt sáng ánh trăng nhẹ nhàng bao vây lấy thân thể của chính mình.
Hồn phách có thể rời đi phong ấn của chính mình.
Nàng đột nhiên mở hai mắt, bất ngờ không phòng ngự liền thấy một khuôn mặt tuấn mỹ thoáng kinh ngạc, đôi mắt màu tím hiện lên một tia xấu hổ, sau đó liền quay đầu đi.
Vừa rồi một mực gọi tên mình, là hắn.
Nguyệt Dạ nhìn hắn hồi lâu, sau đó mới mở miệng nói:“Ngươi tìm ta sao?”
“Ngươi bị thương.”
“Vừa rồi xảy ra chút chuyện.” Tiểu hồ ly trúng độc, nàng đã liệu qua bị thương, may mà vừa rồi Yểm tới kịp nên chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.
“Ta giúp ngươi chữa thương.” Không đợi nàng cự tuyệt, hắn đã động thủ triệu hồi ra nguyên khí phong, nguyên khí thản nhiên màu xanh biếc nhẹ nhàng bao phủ nàng.
Nguyệt Dạ xuyên thấu qua nguyên khí, nhìn mặt mày tuyệt sắc của hắn, ánh mắt mênh m.ô.n.g, giống như nước mặt hồ dịu dàng, nhớ tới vừa rồi lúc mở to mắt, thấy bộ dáng hắn nhìn mình, Nguyệt Dạ ửng hồng mặt lên.
Tuy nhiên nghĩ đến Băng Linh Huyễn Điểu nói, nàng mở lòng nói ra suy nghĩ của mình, ho một tiếng nói:“Ta từ lúc có trí nhớ đã đi theo ngươi, nếu ta không nhớ được quá khứ, ngươi chính là người ta quen thuộc nhất.”
Phong Liên Dực mỉm cười, dịu dàng nói:“Làm sao vậy?”
“Ta rất thích thế giới này, không nỡ rời đi.” Giọng nói có chút đè thấp, Nguyệt Dạ cụp mắt nói.
Phong Liên Dực tay run lên một cái, song lại cố gắng bảo trì giọng điệu bình tĩnh, hỏi: “Sao ngươi lại rời đi?”
Nguyệt Dạ ngẩng đầu, cặp mắt màu lam lạnh trong suốt lấp lánh,“Ta không dám nói với người khác, nhưng ta tin tưởng ngươi.”
Phong Liên Dực nhìn nàng, cặp mắt ôn hòa bình tĩnh khiến nàng trong lòng buông lỏng cảm xúc.
“Trong phong ấn của ta có đồ vật, vẫn chống đỡ hồn phách của ta, nếu không có nó, ta nhất định sẽ c.h.ế.t!”
Phong Liên Dực ngẩn ra, sau đó nhu hòa khác thường nói:“Đồ ở trong phong ấn sẽ không dễ dàng mất, ngươi không cần lo lắng.”
“Không hẳn!” Nguyệt Dạ cuống quít lắc đầu,“Nó không nhất định nghe ta, cũng không phải vĩnh viễn đều bảo vệ ta!”
“Vậy ngươi…”
“Ta muốn lấy nó ra!” Nguyệt Dạ lớn mật nói.
Phong Liên Dực chấn động, lập tức lắc đầu nói: “Nếu nó ở trong phong ấn bảo vệ ngươi, lấy ra ngươi chẳng phải sẽ biến mất?”
