Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 581 Chủ Của Hắc Ngọc
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:16
Hình như là thứ không thuộc về hắn, nhưng lại sinh sôi trên mặt hắn.
Hắn cử động quá mức điên cuồng, tựa hồ mất đi lý trí, Phong Liên Dực ánh mắt trầm xuống, không lưu tình bắt tay hắn, nguyên khí phong sắc bén xuất hiện. Mặc Liên hung tàn chuyển mắt qua, nổi giận gầm lên một tiếng, buông bả vai Nguyệt Dạ ra, tay kia nắm c.h.ặ.t hung hăng đập trên mặt Phong Liên Dực!
Phong Liên Dực trốn tránh kịp thời, nghiêng đầu tránh thoát nắm tay hắn, song lúc nhìn cặp mắt trong suốt của Mặc Liên lại tràn đầy bi phẫn sát khí!
Nguyệt Dạ cực kỳ hoảng sợ, nàng không ngờ một câu nói vừa rồi lại gây ra họa lớn như vậy.
Nhìn thân thủ Mặc Liên mạnh mẽ khó tin, mà Phong Liên Dực cũng không nhường nhịn nhiều, hai tuyệt thế cao thủ nếu đ.á.n.h nhau ở đây, động tĩnh sợ rằng sẽ kinh động cả tòa Thành Lâm Hoài!
“Dừng tay!” Nàng vừa vặn đứng ở bên người Mặc Liên, đưa tay bắt được góc áo của hắn muốn ngăn cản.
Song Mặc Liên đang điên cuồng mặc kệ nàng là ai, trở tay vung lên, đ.á.n.h bật thân thể gầy yếu của nàng ra ngoài!
Cửa sổ bị đ.á.n.h vỡ, nàng kêu lên một tiếng đau đớn, ngã ở đất tuyết bên ngoài
“Nguyệt Dạ!” Phong Liên Dực vừa nhìn liền thay đổi sắc mặt, không ngờ Mặc Liên sẽ ra tay với nàng!
Trong lòng chỉ lo lắng nàng, căn bản không để ý Mặc Liên, quay người lại, bóng người màu trắng liền biến mất tại chỗ, trong nháy mắt xuất hiện ở bên cạnh Nguyệt Dạ.
“Không sao chứ?” Nâng nàng dậy, lo lắng lau vết m.á.u bên khóe miệng nàng.
Mặc Liên giật mình một cái, đột nhiên nhìn về cô gái ngoài cửa sổ, có chút không thể tin cúi đầu liếc nhìn tay của mình, sắc mặt tái nhợt.
Hắn theo ra ngoài, vừa ngẩng đầu lên lại đón nhận ánh mắt Phong Liên Dực lạnh liệt, giấu diếm sát khí.
Xung quanh gió bắt đầu thét gào, đây là Tu La vương k.h.ủ.n.g b.ố tức giận.
Mặc Liên biết mình làm sai chuyện, bất kể thế nào cũng không đ.á.n.h trả.
“Tu La vương, có thể nể mặt mũi tại hạ, tạm hoãn động thủ được không?” giọng nói ôn hòa mang ý cười từ sân ngoài vang lên, sau một lát, một nam t.ử mặc trường sam chậm rãi đi tới.
Vẻ mặt tươi cười, ôn hòa khiêm cung, nhưng nụ cười khiến người ta cảm thấy giả dối.
Cho dù vẻ mặt anh tuấn nhưng vẫn không khiến người ta thích được.
Phong Liên Dực quay sang liếc hắn một cái, tựa hồ có cái gì xúc động, gió xung quanh quả nhiên yên tĩnh trở lại.
“Đa tạ.” Người tới cười nói, hai mắt thoáng nhìn thấy Nguyệt Dạ trong lòng Phong Liên Dực, ánh mắt trở nên cao thâm ,“Vị này là…..”
“Không quan hệ với các ngươi.” Một tay ôm ngang người Nguyệt Dạ, Phong Liên Dực lạnh lùng nói.
Nhìn thấy Phong Liên Dực rời đi, người đến liền hảo tâm nhường đường, cười dài nhìn bọn họ, lúc Nguyệt Dạ đi qua hắn, vẻ mặt mang cười đột nhiên giật mình một cái, lại vươn tay ngăn cản bọn họ.
“Nàng là hồn phách?” Đôi mắt người nọ khó tin.nhìn về Nguyệt Dạ.
Phong Liên Dực liếc mắt nhìn hắn, nói :“Mạnh Kỳ Thiên các hạ sau khi nắm giữ Điện Quang Diệu, ngay cả chuyện của Thành Tu La cũng muốn nhúng tay sao?”
“Không dám.” Nam nhân tên Mạnh Kỳ Thiên hết sức khiêm tốn cung kính nói,“Tuy nhiên, nếu hồn phách của nàng phiêu đãng bên ngoài, một ngày nào đó sẽ bị những người đó phát hiện.”
“Những người đó?” Phong Liên Dực nhíu mày, Nguyệt Dạ cũng ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng bất an, người này rốt cuộc biết những gì?
Hắn tựa hồ…… Biết rất nhiều thứ!
Mạnh Kỳ Thiên nghiêm túc nhìn Nguyệt Dạ, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Mặc Liên, nói: “Những người đó, theo dân gian nói là Địa ngục Âm ti, tuy nhiên, bọn họ cũng là người.”
Mặc Liên ngẩn ra, bỗng nhiên nhớ tới lúc thi triển Thuật chiêu hồn, hắn nhìn thấy người xuất hiện trong bóng tối, bộ dáng gì không rõ, có vẻ chỉ là một cái bóng dáng mà thôi.
Những người ở đó không ai phát hiện bóng đen, chỉ có người thi triển pháp thuật cùng người chịu thuật mới có thể nhìn thấy.
Mạnh Kỳ Thiên nói như vậy, là muốn nhắc nhở hắn.
“Thật kỳ quái, vì sao nàng có thể ngoại lệ? Sau khi người c.h.ế.t, trong vòng một canh giờ, hồn phách sẽ bị những người đó mang đi, mà nàng…”
Mạnh Kỳ Thiên nhìn Nguyệt Dạ, cô gái này thoạt nhìn cũng không phải hồn phách mới c.h.ế.t, hơn nữa, sao nàng lại có thân thể?
Hồn phách bình thường chỉ là bóng dáng hư ảo mà thôi.
Bị hắn nhìn toàn thân mất tự nhiên, Nguyệt Dạ trong lòng Phong Liên Dực ngước mắt lên, lạnh lùng liếc hắn, mặc dù rất muốn thám thính một ít chuyện về ‘những người đó’ từ nam nhân này, đáng tiếc không hiểu sao cảm giác người này nguy hiểm.
Người như thế khiến nàng cảm giác không thể tin tưởng, bởi vậy nàng hừ một tiếng, nói: “Hồn phách thì sao? Trời sinh vạn vật đều có hồn phách, chẳng lẽ có người không cho phép hồn phách tồn tại ở hậu thế sao?”
“Cô nương nói có lý, tuy nhiên tại hạ chỉ nhắc nhở một tiếng, hy vọng cô nương cẩn thận là hơn, ít lộ diện ở bên ngoài, tránh bị những người đó nhìn trúng.” Mạnh Kỳ Thiên vẻ mặt tươi cười nói.
Mặc dù hắn thiện ý nhắc nhở, nhưng Nguyệt Dạ không có tâm tình cảm kích, nhìn hắn một cái, liền không thèm nói lại.
Phong Liên Dực mang nàng ra khỏi hậu viện, trong nháy mắt tới hơn mười thước ở ngoài.
“Người kia là ai?” Nguyệt Dạ cau mày hỏi, trong lòng vẫn có ba phần nghi hoặc lời nói của hắn.
“Hắn là Mạnh Kỳ Thiên, trước đây Thánh quân của Điện Quang Diệu từng nói, trên đời này, không có chuyện gì mà Mạnh Kỳ Thiên không biết.”
Nguyệt Dạ nhẹ nhàng mím môi, trầm mặc một hồi lại hỏi:“Vậy ngươi thấy hắn vừa nói có mấy phần chân thật? Trên đời này thật sự có người khống chế được hồn phách sao?”
“có chứ.” Phong Liên Dực không nghĩ nhiều liền thốt ra.
Nguyệt Dạ khiếp sợ nhìn, vịn bả vai hắn, khẽ run lên,“Vì sao?”
“Ta từng tận mắt thấy Thuật chiêu hồn, người thi triển thuật pháp cùng ‘Những người đó’ ký kết khế ước, để hồn phách đã ly thể trở về.”
Nguyệt Dạ trầm mặc, hung hăng nắm c.h.ặ.t t.a.y. Như vậy, Mạnh Kỳ Thiên nói là sự thật, nàng nhất định phải nhanh đạt được linh thể, nếu không, thật sự sẽ bị những người đó bắt đi.
Quyết định chủ ý, Nguyệt Dạ đã nói:“Chuyện về Thất Phá Đan làm phiền ngươi!”
“Không cần khách khí.” Phong Liên Dực mỉm cười, biết suy nghĩ trong lòng nàng: “Trừ Thất Phá Đan, ngươi còn cần cái gì sao?”
“Chuông Tỏa Hồn.” Nguyệt Dạ nói: “Tuy nhiên vật này ta sẽ nghĩ cách mang tới, không cần phiền ngươi.”
“Thật sao?” Chuông Tỏa Hồn là thần khí, không biết lấy ở đâu?.
“Điểm bản lĩnh ấy ta vẫn còn.” Nguyệt Dạ tự tin nói.
Nàng là hồn phách, đối với hồn phách mà nói, Chuông Tỏa Hồn là thần khí mang theo lực linh hồn, bọn họ cảm ứng là chuẩn nhất xác, lần đầu tiên nhìn thấy Bắc Nguyệt quận chúa, trong lòng nàng đã đ.á.n.h chủ ý này.
Chỉ tiếc lúc ấy không có tin tức Thất Phá Đan từ trong cung Vạn thú, nếu không, nàng đã sớm động thủ!
Bởi vì Yểm ngăn trở, nàng không muốn lại đi nhắm vào Hiên Viên Cẩn, mặc dù đối vậy thân thể cường đại tràn ngập hứng thú, song, nàng không muốn Yểm đau lòng.
