Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 584 Linh Thú Nhận Chủ

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:17

Nguyệt Dạ vui mừng khôn xiết, thật sự đi mòn giầy không tìm được, đến lúc gặp được lại chẳng tốn công phu.

“Nó ra tồi!” mấy người A Lệ Nhã đã sớm coi chứng xung quanh Lưu Vân Các, nhìn thấy tiểu hồ ly đi ra liền tiến lên.

Chuyện nạp giới của Vương rất trọng đại, bọn họ cũng không quá yên tâm vào một con tiểu hồ ly.

“Chi Chi, ngươi ra làm loạn gì?” Nhìn thấy Chi Chi oa oa khóc lớn theo đuôi tiểu hồ ly, A Tát Lôi nhướng mày.

Cũng may mấy người của tộc Hách Na Lạp đều bị kêu tới, giờ phút này bao vây tiểu hồ ly cùng Chi Chi vào giữa.

Chi Chi nhìn thấy người một nhà liền chỉ vào tiểu hồ ly ‘Chi nha chi nha’ nói với A Tát Lôi, nói cái gì đại khái chỉ nó mới hiểu được.

Nhìn nó há miệng khóc thương tâm như vậy, A Tát Lôi cùng A Lệ Nhã nhìn nhau, chỉ có thể nói: “Đi tìm Tiểu Hổ chơi đi, chúng ta còn bận chính sự!”

Bị ngó lơ nên Chi Chi méo miệng, lớn mật nhéo cái đuôi to của tiểu hồ ly, cầm không buông tay.

Những người khác cũng không thể tránh được.

Nguyệt Dạ trong lòng nghiến răng nghiến lợi với bé khoai tây. Nếu không phải nó khóc lớn đuổi theo, dẫn A Lệ Nhã lại thì nàng đã sớm mang nạp giới rời đi rồi!

Khoai tây thối! Sau này cắt ngươi thành khoai tây sợi!

Quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Chi Chi, nghĩ thầm nạp giới có thể đưa cho bọn hắn, nhưng nàng muốn lấy Chuông Tỏa Hồn đi!

Trước lấy Chuông Tỏa Hồn ra đã!

Trong lòng chỉ vừa nghĩ như vậy, nàng đang ngấm ngầm tính toán dùng cách gì len lén cất giấu Chuông Tỏa Hồn lớn như vậy thì có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Chỉ thấy trên nạp giới lóe lên ánh sáng nhỏ, sau đó một cái chuông phong cách cổ xưa đột nhiên xuất hiện bên cạnh tiểu hồ ly!

Nguyệt Dạ hoảng sợ, Chi Chi lại càng sợ ‘Chi nha’ một tiếng, ôm đầu chạy trốn vào lòng A Lệ Nhã.

Mà mọi người trong tộc Hách Na Lạp đang vây xung quanh ai nấy đều trợn mắt há hốc miệng nhìn nàng.

Trên trán Nguyệt Dạ toát ra một giọt mồ hôi, yên lặng liếc nhìn Chuông Tỏa Hồn dáng vóc thật lớn, làm sao để thần không biết quỷ không hay mang đi đây?

“Ca…” A Lệ Nhã ngơ ngác mở miệng,“Đây là…… Chuông Tỏa Hồn của Vương?”

A Tát Lôi nói :“Cái này từ đâu xuất hiện vậy?”

Một đám người hai mặt nhìn nhau, sau đó ánh mắt cùng chuyển hướng tiểu hồ ly, miệng nàng ngậm nạp giới, giờ phút này giương đôi mắt xanh lam lạnh nhạt nhìn bọn họ.

Cát Khắc trầm giọng nói: “Ở đây nhiều người! Không đ.á.n.h rắn động cỏ, mang nó đi đã”.

Nói xong bước qua ôm lấy tiểu hồ ly, những người khác nâng Chuông Tỏa Hồn, một đám triệu hồi sư lợi hại trong nháy mắt liền biến mất khỏi hậu viện trong phủ Trưởng công chúa.

phía nam Thành Lâm Hoài có một tòa biệt viện, năm đó Hoàng Bắc Nguyệt quét sạch Tiêu gia rồi thu mua biệt viện này, chưa bao giờ đến ở, chỉ mời một đôi vợ chồng già quét dọn.

Sau trận chiến với Thành Tu La, khi thi triển Thuật chiêu hồn thì Hoàng Bắc Nguyệt biến mất, còn lại Bắc Nguyệt quận chúa trở về, đối với chuyện ngày trước một mực không biết, rất xa lạ đám người A Tát Lôi và Cát Khắc, mặc dù để bọn họ ở lại phủ Trưởng công chúa, nhưng đối đãi khách khí như khách nhân.

Đám thanh niên này tràn đầy nhiệt huyết, trong lòng chứa hoài bão thiên hạ, tự nhiên không quen cuộc sống an nhàn sung sướng, bởi vậy liền cầm chìa khóa mà Hoàng Bắc Nguyệt trước cho bọn hắn đến chỗ này sinh sống.

Biệt viện này hết sức tinh sảo, bởi vì hậu viện có một tiểu lâu bốn tầng, xây dựng rất cao, leo lên lầu cao, từ nóc nhà mở ra, dùng tinh thạch màu trắng bịt kín một cái lỗ hổng có thể thấy trăng sáng treo cao.

Trước đây chủ nhân hết sức phong nhã, vì lầu cao hậu viện phong cảnh đặc thù nên gọi là ‘Tỏa Nguyệt Lâu’.

Từ lúc đám người A Tát Lôi đến sinh sống, một đám người thô mãng, tự nhiên không có phong nhã như vậy, lão phu thê cũng chỉ hỗ trợ quét dọn nấu cơm, bọn họ phải đi thị trường lính đ.á.n.h thuê làm nhiệm vụ kiếm tiền, như vậy không cần dựa vào phủ Trưởng công chúa tiếp tế.

Có điều, mỗi ngày phái người luân phiên đi phủ Trưởng công chúa, bảo vệ Bắc Nguyệt quận chúa.

Trên Tỏa Nguyệt Lâu, cửa sổ đóng lại, cửa ra vào phái hai người canh gác, những người còn lại xếp thành một vòng tròn, lặng im không tiếng động nhìn tiểu hồ ly ngồi trên đệm mềm bị vây xung qanh.

Trừ tiếng thút thít của Chi Chi, trong gian phòng im ắng không có ai mở miệng nói chuyện.

“Những người này muốn làm gì?” Nguyệt Dạ trong lòng yên lặng nghĩ, mười mấy ánh mắt nhìn như muốn khoan mấy cái lỗ trên người nàng vậy.

Nạp giới cùng Chuông Tỏa Hồn của Bắc Nguyệt quận chúa đang ở trước mặt nàng.

Nghiêm túc nhìn đủ một canh giờ, A Tát Lôi hiếu động rốt cuộc không nhịn được mở miệng nói: “Cát Khắc đại ca, đây là linh thú cấp một sao?”

Cát Khắc hồi lâu mới gật đầu, nghiêm túc nói:“Không sai!”

“Vậy vừa rồi……” A Tát Lôi đưa tay ôm gáy cười ha ha,“Là ta hoa mắt sao? ha ha ha.”

“Ta cũng nhìn thấy.” A Lệ Nhã ôm Chi Chi, thấp giọng lẩm bẩm một câu,“Nạp giới có ánh sáng…”

“Ta cũng nhìn thấy!”

“Còn có ta! Ta cũng nhìn thấy! Đúng là ánh sáng!”

“Còn có ta!”.

“Còn có ta!”.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng vài người đều mở miệng nói chuyện.

Cát Khắc vuốt nạp giới trên ngón tay, yên lặng suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên ý niệm vừa động, trên nạp giới của mình cũng hiện lên tia sáng, một đó một cái b.úa xuất hiện trong tay hắn.

Nhìn thấy cử động của hắn, mọi người cũng đều lấy đồ từ chính nạp giới của mình ra.

Mặc dù lấy ra vật phẩm khác nhau, song lúc dùng ý niệm mở nạp giới ra, trên đó đều có tia sáng vô cùng bắt mắt lóe lên.

“Ánh sáng này chính là bản thể linh hồn tác động vào khế ước trong nạp giới, cho nên mới có thể mở ra, đây là quy định chung của mỗi chiếc nạp giới.” A Tát Lôi vừa nói vừa vuốt ve nạp giới của mình.

“Nói cách khác, nếu không phải linh hồn bản thể thì không thể nhận thức khế ước.” A Lệ Nhã tiếp lời.

Cát Khắc quét mắt mọi người xung quanh, cuối cùng nói: “Tất cả mọi người đều chứng kiến con hồ ly này mở nạp giới của vương ra phải không?”

Sau đó, mười mấy ánh mắt lại nhất loạt nhìn về phía tiểu hồ ly.

Nguyệt Dạ buồn bực. Nàng quả thật thấy hình ảnh bên trong nạp giới, cũng lấy ra Chuông Tỏa Hồn, tuy nhiên, điều này chẳng chứng minh được gì, mỗi một loại vật sau khi được phát minh đều có thể có sơ hở mà.

Loại nạp giới này có sơ hở cũng là chuyện bình thường!

“Ca, huynh cảm giác hồ ly này có điểm tương tự với vương không?” A Lệ Nhã nhìn tiểu hồ ly, si ngốc nói.

“Vương không có gương mặt hồ ly đâu!” A Tát Lôi nói.

A Lệ Nhã trề cái miệng nhỏ nhắn, nói :“Muội không nói giống khuôn mặt, huynh xem ánh mắt của nó! Cái loại ánh mắt lạnh lùng kìa.”

Mọi người thèo lời của nàng cũng nhìn cặp mắt của tiểu hồ ly, nhưng cuối cùng chỉ phát hiện có lẽ con hồ ly này trời sinh lạnh lùng mà thôi.

A Lệ Nhã hút hút cái mũi, nức nở như Chi Chi “Nếu nó đúng là vương, không thể không nhận ra chúng ta, hu hu……”

Nghe nàng khóc, giống như tìm được đồng loại, Chi Chi cũng há miệng oa oa khóc lớn lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.