Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 586 Linh Thú Nhận Chủ
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:17
Nguyệt Dạ bĩu môi nói: “Được rồi, nếu như vậy, ngươi dùng ảo thuật giúp ta rời khỏi đây đi.”
Chi Chi không nói hai lời, lục hành trên đầu rung một cái, ngoài cửa liên tiếp truyền đến tiếng ‘bịch bịch, là có người ngã xuống.
Nguyệt Dạ mở cửa đi ra ngoài nhìn, phát hiện tất cả người gác chung quanh đều ngã xuống hành lang, khò khò ngủ say.
Trong lòng vui vẻ, bé khoai tây ngốc rất đúng lúc!
Nàng không trì hoãn, một tay nắm Chi Chi, nhảy khỏi Tỏa Nguyệt Lâu xuống dưới, tòa nhà này vốn không có ai, giờ phút này im ắng, nàng nhảy ra khỏi tường cũng không có ai phát hiện.
Chờ A Lệ Nhã bưng điểm tâm đi tới, thấy dưới hành lang mười mấy người khò khò ngủ say, mà tiểu hồ ly cùng Chi Chi lại không thấy!
Đĩa trong tay thoáng cái rơi trên mặt đất, điểm tâm vỡ nát, nước mắt trào ra, A Lệ Nhã xoay người chạy đi.
“A Lệ Nhã!”
Vừa hay Cát Khắc cùng A Tát Lôi đi ra ngoài tìm người cũng đã trở về, phía sau có hai người một nam một nữ đi theo, phân biệt đúng là Mạnh Kỳ Thiên cùng Thiên đại Đông nhi.
“Ca! Bọn họ không còn ở đây!” A Lệ Nhã vội vàng nghênh đón, một bên khóc vừa nói.
A Tát Lôi cực kỳ hoảng sợ: “Làm sao có thể? Không phải để Chi Chi dùng ảo thuật…”
“Chi Chi cũng không thấy”.
Ngay cả Cát Khắc cũng không thể trấn định, Chi Chi là thú Chức Mộng , có ảo thuật cường đại, tiểu hồ ly cấp một làm sao có thể đào tẩu, thậm chí còn mang theo cả Chi Chi.
Lúc ba người bọn họ nói chuyện, bóng dáng Mạnh Kỳ Thiên chuyển động, giẫm một trận gió tới căn phòng giam giữ Nguyệt Dạ cùng Chi Chi trên tầng bốn của Tỏa Nguyệt Lâu.
Ánh mắt quét một vòng, nhìn thấy dũng sĩ Hách Na Lạp tộc nằm ngổn ngang trên mặt đất, nhưng chỉ ngủ thiếp đi chứ không có nguy hiểm gì tới tính mạng, liền khẽ lắc đầu cười.
“Chi Chi không sao, là nó giúp tiểu hồ ly chạy trốn.”
“Làm sao có thể?” A Tát Lôi cũng nhanh như chớp chạy lên lầu bốn, chứng kiến người dưới hành lang vội vàng đi thăm dò.
“Bọn họ không sao, chỉ trúng ảo thuật ngủ thiếp đi mà thôi.” Mạnh Kỳ Thiên cười nói, “Thú Chức Mộng có thể nhìn thấy điều ẩn sâu trong nội tâm, có lẽ nó phát hiện cái gì đó.”
Nghe hắn vừa nói như thế, Cát Khắc cùng A Tát Lôi liếc nhau, hiểu rõ suy nghĩ trong lòng nhau.
“Đánh thức bọn họ, đi ra ngoài tìm kiếm tiểu hồ ly! Mặc kệ chỗ nào cũng phải tìm được!” Cát Khắc trầm giọng dặn dò “Mạnh Kỳ Thiên các hạ, lần này phiền ngươi uổng công một chuyến.”
“Ta cùng Hoàng Bắc Nguyệt từng có giao ước sinh mệnh, chuyện này có đáng gì?” Mạnh Kỳ Thiên ôn hòa cười, lần nữa cưỡi gió xuống khỏi Tỏa Nguyệt Lâu “Nếu không có gì nữa thì chúng ta cáo từ.”
Hắn hướng về phía thiên đại Đông nhi, nhưng nàng lại lạnh lùng nói: “Ngươi đi trước, ta còn có việc.”
Mạnh Kỳ Thiên nhìn nàng cũng không miễn cưỡng, chỉ cười nói: “Đừng quên cân nhắc chuyện ta vừa nói.”
Thiên đại Đông nhi sắc mặt cũng không tốt, nhưng vẫn nói một câu:“Ta sẽ cân nhắc”.
Mạnh Kỳ Thiên cười rời đi.
hai người A Tát Lôi cùng A Lệ Nhã vội vàng đ.á.n.h thức mọi người dậy, ai tỉnh lại cũng mơ mơ màng màng, căn bản không biết chuyện gì xảy ra.
Thiên đại Đông nhi liếc bọn họ liền hỏi Cát Khắc: “Đó là một con tiểu hồ ly lỗ tai đỏ phải không?”
“Không sai!” Cát Khắc gật đầu, nghiêm túc nói: “Nhỡ nó chạy vào Rừng rậm Mê Vụ thì khó mà tìm được.”
“Không cần vào Rừng rậm Mê Vụ, ta biết nó ở đâu, theo ta đi đi.” Thiên đại Đông nhi nói xong xoay người đi.
Cát Khắc mặc dù không biết nàng tính thế nào, tuy nhiên bọn họ tín nhiệm thiên đại Đông nhi, Dù sao năm đó vương cũng không hoài nghi nàng.
Bởi vậy hắn kéo A Tát Lôi cùng A Lệ Nhã, mang theo dũng sĩ của Hách Na Lạp tộc đi trong đêm tới chỗ dịch quán.
Chưa tới đêm khuya, trong dịch quán đèn đuốc sáng trưng, tất cả ngọn đèn dầu trong phòng cũng đốt sáng lên, Phong Liên Dực ngồi ở cạnh bàn, trên bàn bày đầy loại kinh quyển, tất cả đều về chế t.h.u.ố.c.
Trong tay hắn cầm một quyển sách cũ đã ố vàng, nghiêm túc lật xem. Một bên nhìn, một bên dùng b.út chú giải bên cạnh.
Bộ dáng hắn nghiêm túc như vậy, rất có uy nghiêm không thể xâm phạm, khiến người ta không dám quấy rầy.
Ngọn đèn dầu chiếu xuống khuôn mặt ảm đạm, tối hôm qua hắn chỉ ngủ chốc lát, sáng sớm đã rời giường, đọc sách đến hiện tại, ngay cả cơm trưa cùng cơm tối đều ăn qua loa.
Giờ phút này dưới mí mắt có một màu xanh xám thản nhiên.
Luyện chế Thất Phá Đan rất phức tạp, đừng nói loại luyện d.ư.ợ.c sư tuổi trẻ như hắn, chỉ sợ kể cả độc cô d.ư.ợ.c thánh xuất hiện cũng phải hao phí tâm tư một phen.
Quá trình phức tạp, d.ư.ợ.c liệu cần có càng lại phức tạp, tuy nhiên cũng may có Thành Tu La khổng lồ cùng Nước Bắc Diệu làm hậu thuẫn, chuyện tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu không cần quá lo lắng.
Phong Liên Dực đưa tay vuốt thái dương đau nhức, trong trời đêm ngoài cửa sổ, hơn mười tia sáng chợt lóe trên dịch quán. Không ngoài ý muốn, cao thủ Thành Tu La đã âm thầm ngăn cản.
“Để bọn họ vào đi.” Giương mắt thấy rõ người đến, Phong Liên Dực liền mở miệng nói, buông quyển sách trên tay xuống.
A Tát Lôi đầu tiên xông tới, cấp bậc lễ nghĩa gì cũng không có, bật thốt hỏi: “hồ ly đâu?”
Phong Liên Dực có chút nhíu mày, mặt mày lãnh đạm nhìn bọn họ, vẫn chưa mở miệng.
Thiên đại Đông nhi đi tới, nói: “Hồ ly đ.á.n.h cắp nạp giới của Bắc Nguyệt quận chúa, còn mang theo thú Chức Mộng .”
“Thì sao?” Đối với người của chính mình, hắn luôn luôn phóng túng quá mức, cho dù làm sai chuyện cũng sẽ không trách phạt.
Tự nhiên càng không cho người khác trách phạt.
Nhìn hắn thái độ không thèm quan tâm, thiên đại Đông nhi không khỏi nóng nảy, nói: “Nạp giới là của quận chúa! Phong Liên Dực, ngươi cũng bắt nạt quận chúa thực lực yếu ớt sao?”
Nét mặt hiện lên một tia buồn bã, Phong Liên Dực nói: “Nó chỉ hồ đồ mà thôi, chơi chán nạp giới tự nhiên sẽ hoàn trả quận chúa.”
“Nó hiện tại đâu? Chúng ta muốn thấy nó.” Thiên đại Đông nhi rất quan tâm tiểu hồ ly, nó có thể mở nạp giới của quận chúa!
“Ta cũng không biết.” Phong Liên Dực thản nhiên nói.
“Tu La vương, chuyện khẩn cấp, chúng ta có chuyện rất trọng yếu muốn hỏi nó, phiền ngươi tạo điều kiện.” tính cách Cát Khắc trầm ổn hơn vội vàng tiến lên, ôm quyền nói.
Bọn họ là bộ hạ cũ của Hoàng Bắc Nguyệt, Phong Liên Dực cũng sẽ không làm khó bọn họ, bởi vậy nói: “Nó thật không có trở về.”
A Tát Lôi nhỏ giọng nói với Cát Khắc:“Nó có thể mở nạp giới, cho dù trở về thì chúng ta cũng không biết thiếu đồ gì hay không. Dù sao tất cả trong nạp giới của vương đều là bảo bối!”.
Cát Khắc đang muốn bảo hắn bình tâm chớ vội nóng nảy, ánh mắt Phong Liên Dực lợi hại, đột nhiên quét đến.
“Ngươi nói cái gì?” giọng điệu lạnh như băng, giống như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thủng trái tim!
