Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 589 Linh Thú Nhận Chủ

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:17

Nhìn bộ dáng của nó không thể khá hơn, cũng không thể ở đây lâu.

“Ta mang ngươi rời đi.” Nguyệt Dạ vừa nói, tiến lên dìu đỡ hắn đứng lên, không biết dẫn hắn đi ra ngoài có thể gặp chuyện xui xẻo gì không.

Quân Ly tựa vào vai nàng, ngón tay động đậy, một con thuyền nhỏ từ biển lửa phía xa bên kia đã chạy tới.

Chi Chi nhìn thấy thuyền từ biển lửa chạy tới, tay nhỏ bé cầm khăn vỗ hoan hô.

Thuyền nhỏ chậm rãi cập bờ, Nguyệt Dạ vội vàng dìu Quân Ly tới, Chi Chi nhảy lên đầu thuyền ngồi vững vàng. Thuyền nhỏ liền thong dong chạy vào sâu bên trong biển lửa.

Hắn tựa vào vai nàng, kề gần trái tim nhưng lại không nghe được tiếng đập.

Trong lòng đau đớn, tay Quân Ly chậm rãi chuyển qua tay nàng, lòng bàn tay lạnh lẽo dọa nàng giật mình, không khỏi cúi đầu bất an nhìn hắn.

“Xin lỗi……” trong cổ họng khàn khàn lại nói ra ba chữ kia.

Nguyệt Dạ ngẩn ra, lập tức cười nói: “Nói quá lời, đây chỉ là mất công giơ tay nhấc chân mà thôi.”

Quân Ly buông mắt không nói, cổ tay nhẹ nhàng vừa động, một vòng tay kim ti hồng phỉ xuất hiện trên cổ tay nàng.

Lúc vòng tay trùm vào cổ tay, một tia nguyên khí lạnh lẽo lập tức theo cổ tay lan ra các nơi trong thân thể.

Nguyệt Dạ nhìn về phía hắn, cho dù không hề biết các loại bảo vật nhưng cũng biết vòng tay này nhất định không phải vật phàm.

“Ngươi…”

“Khụ khụ khụ…” Quân Ly cúi đầu, ho khan liên tục, sau đó một ngụm m.á.u tươi phun ra.

Nguyệt Dạ lắp bắp kinh hãi, cũng không muốn nghĩ  đến chuyện vòng tay, vội vàng vỗ lưng hắn, tiếp tục lấy đan d.ư.ợ.c ra đút cho hắn ăn.

Thuyền nhỏ rất nhanh tới trước cửa đá màu đen mà lần trước nàng cùng Yểm tới, lần này không cần gõ cửa, tựa hồ cảm ứng được hơi thở người đến, cửa đá tự động mở ra.

Nguyệt Dạ nửa khiêng nửa kéo thân thể nặng nề của hắn đi qua thông đạo quanh co khúc khuỷu, đưa hắn đến một gian phòng tối như mực ở cuối đường.

Chi Chi nhảy lên bàn đốt sáng đén, ánh sáng yếu ớt chiếu cả căn phòng.

Nguyệt Dạ để hắn trên giường, ngồi xuống thở hổn hển lau mồ hôi.

“Hắn sẽ không c.h.ế.t chứ? Nghe nói ma thú, đặc biệt ma thú cấp cao sức sống suốt đời, căn bản sẽ không c.h.ế.t.” Nhìn sắc mặt tái nhợt, Nguyệt Dạ nói thầm trong lòng.

Hắn thật sâu hít thở, đột nhiên hai mắt màu đen mở ra, không biết khí lực từ đâu tới, một phát bắt được tay nàng.

“G.i.ế.c ta!”

“Ngươi đừng quá ủ rũ, thương thế của ngươi sẽ tốt.” Nguyệt Dạ hiểu hắn đúng là không chịu được đau xót hành hạ nên tinh thần sa sút đến mức muốn tìm c.h.ế.t.

“Nguyệt……” Hắn nhắm mắt lại, gian nan nói, “Hiện tại không ra tay, sau này sẽ không kịp…”

Nguyệt Dạ ngẩn ra, lập tức rụt tay lại, nói: “Ngươi hiện tại đã là ma thú?”

Hắn khó khăn gật đầu.

“Ta không g.i.ế.c được ngươi.” Nguyệt Dạ bất đắc dĩ nói, nàng có thể hiểu trong giọng nói hắn bi thống cùng bất đắc dĩ, nhưng nàng hiện tại chỉ là hồn phách.

“Ma thú thân thể trường sinh, không thể bị g.i.ế.c c.h.ế.t, chỉ có thể phong ấn, ngươi cường đại như vậy, ta căn bản không phong ấn được.”

Nàng mở tay, trên khuôn mặt thanh lệ cũng ki vọng muốn trở thành kẻ mạnh.

“Năng lực hiện tại của ta nhiều lắm là triệu hồi sư thực lực cấp 4, huống hồ ta còn không biết thuật phong ấn.” Nàng cau mày, không giúp được hắn, cũng không có cách hóa giải thống khổ của hắn.

Dường như từ Chi Chi nên hắn biết hết thảy mọi việc từ nàng, bởi vậy không cần nhiều lời nữa, nhưng trong mắt đen nhánh thoáng hiện một chút đùa cợt.

Ý trời….

“Ngươi từ nhỏ rất đặc biệt, Vấn Thiên kỳ vọng gửi gắm ngươi rất nhiều. Hắn không làm được, có lẽ ngươi có thể làm được.” Khóe miệng tái nhợt giương lên, nam nhân tuấn mỹ chậm rãi cười nhẹ.

Nguyệt Dạ trầm mặc nghe, Hiên Viên Vấn Thiên là người ký kết khế ước với hắn, chủ nhân đời trước của Vạn Thú Vô Cương, có lẽ hắn cùng Hiên Viên Cẩn có chút quan hệ.

“Có lẽ ngươi có thể……” Quân Ly chậm rãi vừa nói, sâu trong đồng t.ử đen nhánh có một tia màu đỏ rất nhỏ nhưng rất hung mãnh giãy dụa đi lên, hắn nhíu c.h.ặ.t mi, cố gắng áp chế một tia màu đỏ tà ác.

Nguyệt Dạ nhìn kinh tâm động phách, vội vã đè lại tay hắn, nguyên khí màu đen đi ra, chậm rãi xông vào trong ánh mắt hắn, giống như Đại tướng quân chỉ huy hạ kiếm xuống, c.h.é.m rụng đầu ngựa màu đỏ yêu nghiệt!

Trong con ngươi vẫn là nhan sắc đen nhánh, mà trên trán hắn đã bị mồ hôi ướt đẫm.

Dường như có chút vui mừng cười một chút, mặt mày như họa chậm rãi buông lỏng.

“Có lẽ ngươi thật sự…… kết thúc thống khổ của bộ tộc chúng ta.” Hắn thì thào nói.

“Ngươi hận cô ra sao?” Nguyệt Dạ không nhịn được mở miệng,“ Hiên Viên Cẩn, nữ t.ử sáng tạo ra Vạn Thú Vô Cương.”

tay Quân Ly khẽ run lên, tựa hồ kinh ngạc việc nàng biết Hiên Viên Cẩn. Mọi việc từ nữ nhân kia đã bị tiêu hủy không còn sót lại gì.

Đời sau Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, căn bản không có cực nhỏ tin tức về nàng, cho dù cường giả thế hệ năm đó trải qua tang thương cũng đều đã quên sự tồn tại của nàng.

Nàng giống như một cái cấm kỵ của quá khứ, bị phong ấn sâu trong đầu mọi người.

“Là Yểm nói cho ta biết.” Gặp hắn có nghi vấn, Nguyệt Dạ lại không thể không bổ sung một câu.

“Hóa ra là hắn.” Nghe được tên Yểm, Quân Ly liền bình thường trở lại.

Yểm nói thì đương nhiên có thể biết Hiên Viên Cẩn. Hắn vừa ra khỏi hắc thủy cấm lao liền nhớ lại cô ta chứ.

Hai mắt mở to, mờ mịt nhìn vách đá màu đen trên đỉnh, hồi lâu Quân Ly mới lắc đầu.

“Trăng lúc tròn lúc khuyết, có được có mất, đây là trừng phạt của bộ tộc chúng ta. Nếu không có Hiên Viên Cẩn, chúng ta sẽ thoát khỏi vận mệnh của trời sao?”

Nguyệt Dạ mím môi, từ trong miệng hắn nói ra hai chữ ý trời tựa hồ hết sức thê lương, tuy nhiên, nàng không thích từ “ý trời” mang theo áp bách.

Trời?

Ông trời dựa vào cái gì điều khiển hết thảy?

Nàng là hồn phách vốn phải xuống Địa ngục, nhưng hết lần này tới lần khác đều không, lần này nàng muốn đi ngược lại trời, dựng lại linh thể mà sống lại!

Ông trời?

Nàng không tin trời, không sợ hãi trời, xưa này việc thần bí hư ảo gì đó nàng cũng không sợ!

Nàng chỉ duy nhất sợ lòng người mà thôi.

Nàng lạnh lùng nhếch khóe miệng, hơi trào phúng, vẻ mặt như vậy khiến hắn cảm giác rất quen thuộc.

Năm đó nha đầu kia trong Rừng rậm Phù Quang không phải là như vậy sao?

Trâu nghé mới sinh không sợ cọp, đường hoàng cuồng ngạo, không biết trời cao đất rộng.

Nhưng rất ch.ói mắt!

“Ngươi nghỉ ngơi đi, ta mượn chỗ ngươi tránh một chút, khi nào ổn sẽ đi.” Nguyệt Dạ đặt bình d.ư.ợ.c chữa thương vào tay hắn, dừng một chút, thấp giọng nói: “Nếu ngươi thật sự hoàn toàn thành ma, ta nhất định sẽ ngăn cản ngươi.”

Ánh mắt chợt lóe, môi mấp máy, hắn còn muốn nói điều gì, nhưng nàng đã đứng lên ôm Chi Chi ra ngoài.

Ra khỏi phòng hắn, đứng trong thông đạo thật dài, Nguyệt Dạ thật sâu thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ Chi Chi đầu, nói: “Bé khoai tây, cho hắn một giấc mơ đẹp đi.”

“Chi Chi.” Chi Chi ngẩng đầu, bất mãn giải thích, hắn gọi Chi Chi, không phải là bé khoai tây!

“Nhanh.” Nguyệt Dạ vỗ vỗ hắn, Chi Chi không thể làm gì khác hơn là bĩu môi, run run lục hành trên đầu.

“Trước khi hắn thành ma, để cho hắn nhìn thấy người mà hắn yêu nhất, quyến luyến nhất đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 587: Chương 589 Linh Thú Nhận Chủ | MonkeyD