Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 592 Linh Thú Nhận Chủ

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:18

Trước hết đành phải để khoai tây ấm ức một chút đi!

Chi Chi vui vẻ ngồi trên đùi Nguyệt Dạ, chớp chớp mắt chờ nàng khích lệ, đột nhiên nhìn thấy Nguyệt Dạ cúi đầu, nụ cười trên mặt nàng dường như có chút……đáng sợ!

Chi Chi lập tức c.ắ.n ngón tay, bất an nhìn nàng.

Nguyệt Dạ từ nạp giới lấy ra vài khối điểm tâm ‘Khen thưởng’ cho nó, sờ sờ đầu nó nói: “Khổ cực ngươi .”

Lát nữa khổ cực ngươi.

Chi Chi đơn thuần nào có nghĩ bản thân đã sớm bị chủ nhân bán chứ? Chỉ cảm thấy đúng là chính mình lập công nên được khen thưởng đồ ăn.

Hạt đậu nho nhỏ dễ dàng bị lừa gạt vui vẻ ôm điểm tâm bắt đầu gặm.

Nguyệt Dạ đột nhiên có cảm giác tội lỗi.

“Chủ nhân, phía trên nguyên khí hình như……” Hồng Chúc mặc dù suy yếu, nhưng trong mấy người bọn họ vẫn là cấp bậc cao nhất, thực lực cực mạnh, cũng cảm giác được rất nhiều nguyên khí khác nhau ở xa xa.

Bản tính Băng Linh Huyễn Điểu cảnh giác, nghe nàng mở miệng liền lập tức thả chậm tốc độ, xoay quanh trong bóng đêm, chờ Nguyệt Dạ quyết định.

Lực cảm giác của hồn phách cũng rất mạnh, hơn nữa Vạn Thú Vô Cương trời sinh cực kỳ mẫn cảm với các loại nguyên khí cường đại, bởi vậy nàng hơi nhắm mắt lại, lập tức sắc mặt biến đổ!

Phía trên tòa tháp thứ bảy có rất nhiều luồng nguyên khí cường đại không đồng dạng tụ tập một chỗ, mơ hồ d.a.o động, mặc dù không di chuyển nhưng vẫn khiến người ta sợ hãi!

“Ẩn giấu khí tức trên người đi!” Nguyệt Dạ trầm giọng nói, sau đó cố gắng áp chế nguyên khí Vạn Thú Vô Cương trong thân thể.

Nhưng cho dù làm vậy, lúc bọn họ vừa xuất hiện, nguyên khí dù yếu ớt cũng tiết lộ ra ngoài, bởi vậy vài cỗ nguyên khí cường đại phía trên cũng dừng một chút, sau đó chạy nhanh tới hướng bọn họ!

“Gặp nguy hiểm!” Nguyệt Dạ nhíu mày, tiện tay chỉ hướng bên cạnh nói: “Đi vào trong đó!”

Bên kia đúng là vách tường tòa tháp thứ bảy, căn bản không có chỗ ẩn thân, Băng Linh Huyễn Điểu mặc dù không biết nàng muốn làm gì, nhưng vẫn bay qua bằng tốc độ nhanh nhất.

Lúc Nguyệt Dạ tới gần vách tường, đột nhiên cổ tay động đậy, lấy mấy tờ bùa phong ấn nguyên khí từ nạp giới ra.

Nàng mặc dù không biết bùa chú là cái gì, nhưng nàng biết người như Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không cất đồ vô dụng trong nạp giới. Có thể nói trong nạp giới này tất cả đều là bảo bối!

Các loại d.ư.ợ.c liệu trân quý, linh d.ư.ợ.c cao cấp, v.ũ k.h.í, thần khí, còn có bùa chú quỷ dị !

Phía trên Bùa chú có hoa văn cùng chú văn, nàng lấy ra mấy tấm, phía trên họa mười sáu ký hiệu lửa, ở giữa là chú văn phức tạp nhất, giữa chú văn là một chữ ‘Bạo’ phức tạp!

Nàng nghĩ chữ ‘Bạo’ hẳn là nổ mạnh?

Mặc kệ thế nào, thử xem sẽ biết, dù sao hiện tại đây là đường ra duy nhất!

Bay nhanh áp lá bùa vào vách tường, suy nghĩ một chút, trên ngón tay ngưng tụ một chút nguyên khí của hắc ngọc, điểm ở trên bùa chú, chỉ thấy ký tự trên bùa chú như sống lại, dũng mãnh lao tới chữ ‘Bạo’ kia!

Trong nháy mắt, tất cả hoa văn cùng chú văn biến mất, chỉ còn lại chữ ‘Bạo’ ở giữa chợt lóe, Nguyệt Dạ lập tức để Băng Linh Huyễn Điểu rời nhanh đi.

Băng Linh Huyễn Điểu tốc độ cực nhanh, sau khi một tiếng dặn dò của nàng lập tức rời xa hơn mười thước!

Ầm ầm một tiếng!

Chờ bọn hắn quay đầu nhìn, chỉ thấy chỗ vừa dán lá bùa tràn ngập lửa cháy cùng bụi mù, liên tiếp tiếng đã vỡ vang lên.

Một tia ánh trăng thẩm thấu ra khỏi bụi mù, m.ô.n.g lung chiếu vào khuôn mặt mừng rỡ của Nguyệt Dạ.

“Thành công ! lá bùa thật trâu bò, quả thực chính là b.o.m nguyên t.ử!”

Không kịp cao hứng lâu, vài cỗ cường đại nguyên khí đã rất gần bọn họ, Nguyệt Dạ cũng không cười nổi nữa, để Băng Linh Huyễn Điểu nhanh rời đi.

Quanh Tòa tháp thứ bảy bố trí một tầng nguyên khí cấm chế lợi hại, nhớ lúc trẻ Hoàng Bắc Nguyệt không đ.á.n.h ra nổi, nhưng khi trận pháp của bảy tòa tháp bị mở ra, nguyên khí cấm chế phía trên cũng biến mất theo.

Nếu không, cho dù bùa có nổ mạnh cũng không phá vỡ được tháp chắc chắn này.

Sau lúc bọn họ chui ra khỏi vách tường nổ tung, vài cỗ nguyên khí cường đại bị tiếng nổ lớn hấp dẫn cũng xuất hiện.

Bóng dáng yêu hồng xuất hiện đầu tiên, nhẹ nhàng gẩy sợi tóc trên vai một chút, cười đến yêu nghiệt.

“Thuật Bùa Chú, xem ra không nhầm được.”

Hai bóng dáng một đen một trắng đã xuất hiện ở giây tiếp theo.

Y phục trắng là Phong Liên Dực, nét mặt nở nụ cười ôn hòa, nói: “Không uổng công nuôi một năm.”

Yểm lập tức nhảy dựng lên, xoay người chỉ vào hắn, cả giận nói: “Đừng quên là ta phát hiện ra nàng trước! Ngươi chỉ ăn may nhặt một cái có sẵn mà thôi!”

“Ngươi đã nói hồ ly về ta, ngươi không tranh đoạt với ta.” Phong Liên Dực bình thản nói.

Yểm vô lại nhắm mắt lại: “Ta đã quên! Ta mất trí nhớ.”

Lúc hai người nói chuyện, thiếu niên mặc y phục đen lại trầm mặc không nói một lời, chậm rãi đi tới chỗ vách tường nổ tung nhìn ánh trăng bên ngoài.

Ánh trăng sáng trong chiếu vào gương mặt tái nhợt, hoa Cát cánh màu đen nhẹ nhàng họp lại, giống như ác ma ngủ say.

Bàn tay nhẹ nhàng vung qua khối gạch trên trên vách tường bị nổ tung, phía trên còn giữ độ ấm nóng cháy.

Loại nóng cháy này như thân thể còn sống, da tay rất ấm áp.

Đầu ngón tay thiếu niên bắt đầu run rẩy.

Yểm bước lại, không khách khí đẩy Mặc Liên ra, cười nhìn bên ngoài, nói: “Haiz, đêm nay ánh trăng sáng ngời như thế, thật đáng cùng giai nhân thưởng tuyết ngắm trăng, trôi qua cảnh đẹp ngày tốt.”

Nói xong, y phục đỏ bay lên, người thứ nhất đuổi theo.

Phong Liên Dực cũng đi tới, vốn cũng muốn ra ngoài, nhưng thấy Mặc Liên sợ sệt xuất thần liền không nhịn được nói: “Nàng vẫn còn sống, ít nhất chứng minh sự cố gắng của ngươi không uổng phí.”

Nói xong một câu, hắn cũng không nguyện ý nói thêm gì nữa.

Hắn khoan dung với Mặc Liên vì hắn quan tâm Nguyệt, cho nên hắn sẽ quan tâm người mà nàng quan tâm, quý trọng cảm thụ của nàng, giữ gìn tình nghĩa của nàng.

Hắn thích nàng, liền thích hết thảy sở thích của nàng.

Nhìn bóng người áo trắng biến mất dưới ánh trăng, trái tim Mặc Liên đau nhói, do dự có nên đuổi theo hay không.

Hắn là người mang điềm xấu, càng thích ai càng phải rời xa, nếu không……

Hắn vẫn không nhúc nhích đứng trong bóng tối, qua hồi lâu mới lùi từng bước vào trong bóng tối, tách khỏi ánh trăng, càng ngày càng xa……

Tỏa Nguyệt Lâu.

Đêm khuya yên tĩnh, không hề có tiếng động, bọn A Tát Lôi đi ra ngoài chưa trở về, bởi vậy cả tòa trong phủ an tĩnh như c.h.ế.t.

vợ chồng già đã ngủ yên, Nguyệt Dạ cũng không định quấy rầy ai, thầm nghĩ tìm chỗ an toàn giúp Hồng Chúc chữa thương, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có nơi này.

Căn cứ theo sự quen biết của Chi Chi cùng những người đó, bọn họ hẳn cùng phe với mình.

Để Hồng Chúc xuống Tỏa Nguyệt Lâu, làm cho Băng Linh Huyễn Điểu mở ra kết giới chung quanh. Nó ẩn dấu hơi thở đúng là lão luyện, điểm ấy tự nhiên không nói chơi.

Lấy linh d.ư.ợ.c tốt nhất trong nạp giới ra giúp Hồng Chúc xử lý vết thương, uống t.h.u.ố.c. Sau đó lấy nguyên khí màu đen từ Vạn Thú Vô Cương chậm rãi săn sóc ân cần đoạn kinh mạch bị Lửa trừng phạt thiêu trong thân thể Hồng Chúc.

Quá trình khá đau đớn, nhưng Hồng Chúc c.ắ.n răng nén chịu, một tiếng cũng không phát ra khỏi cổ họng.

Nguyệt Dạ đầu đầy mồ hôi, không dám thư giãn.

Rốt cuộc hết thảy cũng làm xong, nàng muốn cho Hồng Chúc đi ngủ, đột nhiên trên bậc thang truyền đến ‘bịch bịch bịch” tiếng chạy, nàng tưởng có người phát hiện hành tung, đang muốn xách Tuyết Ảnh Chiến Đao, song, một bóng dáng cực đại màu vàng đột nhiên hướng về phía nàng!

Nguyệt Dạ tuy quên thực lực, nhưng trời sinh vẫn nhạy cảm với nguy hiểm, một quái vật lớn nào dám tiếp nhận? Lập tức lắc mình tránh ra!

Nhưng trên mặt đất có nước, không cẩn thận trượt một chút ngã sấp xuống.

Thân thể màu vàng ngã trên đất, ‘Grừ’ một tiếng, không cam lòng quay một vòng ôm Nguyệt Dạ, cọ sát thân mật!

Trên người một bộ dáng trẻ con thú vị!

Nguyệt Dạ đưa tay để xuống cái đầu lớn đang cọ xát xuống, ngẩng đầu nhìn thấy con thần thú - Xích Kim Thánh Hổ lúc đầu ở trong cung giúp Chi Chi tìm đến nàng báo thù!

Đây là thần thú của Hoàng Bắc Nguyệt, nói cách khác…

“Tiểu Hổ cũng tới.” Nhìn thấy Xích Kim Thánh Hổ xuất hiện, Hồng Chúc vốn định nghỉ ngơi cũng cười rộ lên, nhìn về phía Chi Chi, nói: “Là ngươi báo cho hắn sao?”

Chi Chi vội vàng gật đầu, bộ dáng nghiễm nhiên ‘Bạn thân có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia’!

Nguyệt Dạ chậm rãi tách con hổ khỏi n.g.ự.c, vuốt vuột lại tóc tai bị cọ xát rối tung, nói: “Ngươi nhiệt tình như vậy ta không chịu được.”

Tiểu Hổ ngồi xổm trước mặt nàng, phun đầu lưỡi, như con ch.ó nhỏ chầu đầu khớp xương.

Nguyệt Dạ sửng sốt một chút, theo tiềm thức vào nạp giới tìm kiếm đầu khớp xương. Không tìm được đầu khớp xương, tuy nhiên tìm được vài thịt bò kho liền lấy ra cho nó ăn.

Tiểu Hổ c.ắ.n một cái, ngấu nghiến nhai vài cái liền nuốt. Chi Chi cũng nhặt thịt vụn từ trên mặt đất nồng địa gặm.

“Chủ nhân quả nhiên nhớ kỹ Tiểu Hổ thích nhất thịt bò kho.” Hồng Chúc cười tủm tỉm nói.

Có sao? Nguyệt Dạ nghiêng đầu nghĩ, nàng chỉ theo tiềm thức lấy thịt bò kho thôi.

Ăn xong đồ vật, sau khi Tiểu Hổ coi chừng Hồng Chúc ngủ, Nguyệt Dạ liền mang Băng Linh Huyễn Điểu ra ngoài.

Gió lạnh hây hẩy trên gương mặt, Nguyệt Dạ đem Chuông Tỏa Hồn giao cho Băng Linh Huyễn Điểu giữ.

“Ta hoàn toàn không biết gì chuyện trước đây, nhưng loại trạng thái này sẽ không duy trì lâu.” Nguyệt Dạ thấp giọng nói, “Băng, ta sẽ trở về.”

Băng Linh Huyễn Điểu bay về phía trời cao, ngược gió mà đi, giương cánh bay cao.

Ta cả đời chỉ trung thành với một người, mặc kệ ngươi biến thành bộ dáng gì đi nữa!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.