Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 600 Tây Pháp, Ô Lạp
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:19
Nguyệt Dạ đứng lên, chậm rãi đi tới trước mặt hai vị này.
Đám người A Tát Lôi cũng vượt qua, vừa nhìn hai người sừng trâu trên mặt đất cũng cảm giác khó tin:“Bọn họ hình như không phải nhân loại, cũng không phải thú loại chứ?”
Nguyệt Dạ không khách khí đá m.ô.n.g một trong hai người. Người nọ đau đến nhảy dựng lên, nghe tiếng kêu đúng là Ô Lạp.
“Loài người lớn mật, dám vô lễ với Ô Lạp đại nhân ta, xem ta dạy dỗ ngươi!” Ô Lạp không sợ c.h.ế.t kêu to, nhưng lại lui ở bên người Tây Pháp không dám ra tay.
“Ô Lạp đại nhân?” Nguyệt Dạ nén cười, nhìn tiểu nhân này thấy tức cười, nhẹ nhàng linh hoạt như tiểu ác ma.
Ô Lạp cố gắng ngếch đầu lên mới có thể nhìn thấy cằm Nguyệt Dạ, nhưng vẫn tràn trề sức mạnh như cũ.
“Hừ! Chúng ta là Ô Lạp và Tây Pháp đại nhân, được xưng là ‘Chiến đấu tiểu Vương Tử’ ở Tư U Cảnh, loài người nếu đắc tội chúng ta thì sẽ hồn phách sẽ bị lấy đi!”
“A? hóa ra các ngươi lợi hại như vậy!” Nguyệt Dạ nhíu mày, sau khi làm động tác ra hiệu với mọi người không nói gì, mới chậm rãi ngồi xổm xuống, trong con ngươi màu lam lạnh dẫn theo ý cười.
“Ô Lạp cùng Tây Pháp đại nhân lợi hại như vậy, nhất định không có nhược điểm gì nhỉ?”
Kẻ tên là Tây Pháp ngẩng đầu, muốn mở miệng trước, nhưng lại bị Hồng Chúc lặng lẽ che miệng lại.
Ô Lạp thế mà thẳng tính, bị nịnh nọt một câu cả người lâng lâng, nghe Nguyệt Dạ nói vậy không nghĩ ngợi nói: “Đương nhiên là có! Tây Pháp sợ lửa thiêu! Ô Lạp ta sợ đóng băng!”
“Vậy thật tốt quá!” Nguyệt Dạ vỗ tay một cái, nói chuyện với tên gia hỏa như vậy không uổng lao lực!
Tây Pháp liếc nhìn Ô Lạp mà cúi đầu, đồ đần này……
Đám người A Tát Lôi len lén cười rộ lên, cái tên Ô Lạp này đầu như bã đậu?
Vừa rồi nhìn bóng đen rõ ràng rất lợi hại, căn bản không thể tưởng tượng lại là một tên ngốc nghếch……
Ô Lạp còn không rõ chính mình nói sai cái gì, nhìn Nguyệt Dạ khờ dại hỏi: “Bây giờ sợ chưa? Sợ thì thả chúng ta ra!”.
“Chúng ta đều là người hiếu khách, các ngươi đã tới, chúng ta cũng có một phần đại lễ muốn tặng”. Nguyệt Dạ đứng lên, hất vạt áo, xoay người ra hiệu bằng ánh mắt với Băng Linh Huyễn Điểu.
“Lễ vật gì? Sao ngươi lại đi?” Ô Lạp nhìn bóng lưng của nàng hô lớn.
Giây tiếp theo, Băng Linh Huyễn Điểu đã đứng ở trước mặt hắn, nguyên khí băng lạnh lẽo mãnh liệt bao phủ xuống, Ô Lạp sợ hãi vội vàng trốn sau lưng Tây Pháp.
“Tây Pháp! Băng tới! Làm sao bây giờ?”
“Đồ đần ngươi, cút ngay cho ta!” Tây Pháp tức giận nói, nếu hắn không ngu như vậy thì sao có thể dễ dàng bị người khác bắt được nhược điểm chứ!
Loài người quả nhiên giảo hoạt như các đại nhân từng nói!
Tiểu Hổ dùng móng vuốt vỗ một chút vào mặt Tây Pháp. Trên móng vuốt mang theo lửa thánh vàng, thiêu đến mức Tây Pháp bật nhảy dựng lên.
“Ô oa! Lạnh quá, lạnh quá!”
“Bỏng c.h.ế.t!”
Liên tiếp tiếng kêu t.h.ả.m quanh quẩn trong Rừng rậm Phù Quang.
Nguyệt Dạ dù vội nhưng vẫn ung dung nghiêng người ngồi dưới một gốc cây đại thụ, dựa vào thân cây, thảnh thơi nhìn phía dưới hành hình.
Nàng ngẫu nhiên bắt được hai kẻ thuộc về ‘Những người đó’, vừa lúc có thể lấy được một ít đầu mối.
“Chủ nhân, bọn chúng rốt cuộc là ai?” Hồng Chúc ở bên cạnh nghi hoặc, cho dù từ trước Hiên Viên Vấn Thiên dạy nàng rất nhiều thứ, nhưng vẫn hoàn toàn không biết gì về những người này.
“Bọn họ vừa rồi nhắc tới một chỗ.” Hơi ngừng một chút, con ngươi màu lam lạnh nhẹ nhàng chuyển động “Tư U Cảnh.”
“Ta chưa bao giờ nghe nói đến.” Hồng Chúc lắc đầu, “Còn có chỗ mà ngay cả A Cha cũng không biết sao?”
“Thế gian to lớn, huống hồ Tư U Cảnh không dính dáng cùng hắn, bởi vậy hắn mới không đề cập.” Nguyệt Dạ chỉ có thể nghĩ như vậy.
Đương nhiên, cũng có thể là Tư U Cảnh quá mức thần bí. Thần bí đến mức ngay cả Hiên Viên Cẩn cùng Hiên Viên Vấn Thiên đều không thể biết tới.
Nói vậy chỉ sợ rất khó giải quyết. Chỗ ẩn giấu trong bóng tối như vậy, nhất định siêu việt cường đại k.h.ủ.n.g b.ố hơn Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La nhiều.
Bọn họ quản lý hồn phách, quản lý sinh t.ử luân hồi, như tồn tại trong thần thoại vậy .
“Vương, hắn đồng ý hàng.” Một lát sau, A Tát Lôi mang theo Ô Lạp bị đông lạnh một nửa thành cầu băng.
Băng Linh Huyễn Điểu xuống tay thật thâm hiểm, toàn thân chỗ nào cũng đông lạnh, nhưng đầu thì không, để hắn vẫn duy trì thanh tỉnh, vẫn biết kêu to cầu xin tha thứ, nhưng lại thống khổ nhất.
Nhìn băng vũ trong suốt trên nhánh cây, Băng Linh Huyễn Điểu thần thái lãnh ngạo, không liếc ai một cái, Nguyệt Dạ mới hạ mắt xuống lạnh lùng nhìn Ô Lạp quỳ dưới tàng cây.
“Kể hết những gì ngươi biết thì ta sẽ làm tuyết tan.”
Ô Lạp nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa nói: “Chúng ta theo lệnh Lôi Vương đại nhân đi vây bắt hồn phách một người tên là Hoàng Bắc Nguyệt chạy mất.”
“Lôi Vương là ai?”.
“Một trong năm vị Tần vương của Tư U Cảnh, chưởng quản hồn phách cùng giao tiếp với nhân thế.” Ô Lạp đôi mắt ục ục di chuyển, bị đông lạnh nên hàm răng run lên, nói chuyện cũng không lưu loát,“Đại, đại nhân, Lôi Vương đại nhân rất lợi hại, nếu hắn biết các ngươi……”
“Ta g.i.ế.c các ngươi, hủy thi diệt tích, hắn có thể biết sao?” Nguyệt Dạ khóe mắt bén chọn, vài phần sơ lạnh.
Ô Lạp run run, giọng nói run rẩy: “Ta, chúng ta cũng có hồn phách……”
“Đương nhiên, vì phòng ngừa hồn phách các ngươi trở về cáo trạng, ta sẽ phong ấn các ngươi, lệnh phong ấn đâu?” Nguyệt Dạ vươn tay.
“Ta sẽ không giao lệnh phong ấn cho các ngươi! Trừ phi, trừ phi ngươi thả chúng ta!”
“Tù nhân không có tư cách nói điều kiện.” Nguyệt Dạ vẫy tay, để Cát Khắc đem Tây Pháp dẫn tới, hắn bị Tiểu Hổ thiêu toàn thân tối như mực, chỉ còn lại cặp mắt vẫn sáng, giờ phút này đã ngã nghiêng trên mặt đất, vết bỏng cực kỳ nghiêm trọng.
“Tây Pháp, u u ô…” Nhìn thấy Tây Pháp bi t.h.ả.m như vậy, Ô Lạp lập tức khóc lớn.
“Lệnh Phong ấn.” Nguyệt Dạ nói lại một lần, trong giọng nói đã lộ ra vẻ không kiên nhẫn.
Ô Lạp không dám chần chờ, lập tức lục soát lệnh phong ấn trên người Tây Pháp, cung kính đưa cho nàng.
Hồng Chúc mang lệnh phong ấn lên, đó là một lệnh bài màu vàng, hai bên đường viền hoa màu đen, ở chỗ trống phía giữa có một dấu hiệu như luồng khói xanh.
Hoa văn ở mép lệnh bài dường như quen quen.
Ô Lạp đơn thuần sẽ không làm bộ, bởi vậy nàng tin tưởng lệnh bài trăm phần trăm là thật.
Một luồng khói xanh này chẳng lẽ chính là hồn phách bị phong ấn sao?
Nguyệt Dạ vươn một ngón tay, muốn sờ khói xanh có động tĩnh hay không.
“Không nên đụng!” Ô Lạp đột nhiên hô to, “Sẽ làm hồn phách thả ra”.
Quả nhiên là hồn phách, Nguyệt Dạ thu hồi tay, đặt lệnh phong ấn trong lòng bàn tay gõ một chút, nói: “Hiện tại có thể nói, Tư U Cảnh rốt cuộc là chỗ nào? Có phải là….. Minh giới?”.
“Đúng!” Tây Pháp cố gắng phun ra một chữ.
Song Ô Lạp lại cười ha hả, khóe mắt cũng cười ra nước mắt, “Minh giới? Ha ha ha, Minh giới?”
Tây Pháp bất đắc dĩ nhắm mắt lại, đồ đần……
Nguyệt Dạ tự nhiên biết Tây Pháp vừa rồi muốn che giấu, có điều Ô Lạp quá ngu, căn bản không am hiểu nói chuyện.
