Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 609 Cây Bất Tử

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:20

Chỉ cần chạy ra Rừng rậm Phù Quang thì bọn họ sẽ có phần thắng! những chuyện khác cân nhắc sau.

Nói nhanh kế hoạch của mình ra, trong tiếng nước chảy ào ào, giọng nói của hơi phiêu diêu, nhưng Hồng Chúc nghe rõ ràng, sắc mặt liền đại biến:“Chủ nhân, như vậy quá nguy hiểm !”

“Trừ như vậy không có biện pháp khác.” Nguyệt Dạ bất đắc dĩ nói.

Lực chiến đấu cùng lực phòng ngự của Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương tuyệt đối cường đại, không chuẩn bị kỹ càng với đối thủ như vậy, chiến đấu với nó chỉ có đường c.h.ế.t!

Nhưng nếu lúc này bọn họ phí công lui lại thì sẽ không có cơ hội lặng lẽ tới gần nó một lần nào nữa.

Thừa dịp nó lúc này vẫn giãy dụa, đã không còn thời gian cân nhắc, Nguyệt Dạ buông khỏi móng vuốt Băng Linh Huyễn Điểu, nhanh ch.óng hạ xuống khỏi không trung, Tuyết Ảnh Chiến Đao xuất hiện trong tay, nàng dùng sức vung lên về phía sau mang theo một cỗ nguyên khí băng đẩy thân thể nàng tiến lên, chuẩn xác rơi vào phía dưới cành lá Cây Bất t.ử!

Chỉ cần một đoạn rễ là được, Nguyệt Dạ cũng không tham lam, cũng không có thời gian đ.á.n.h giá Cây Bất t.ử có bộ dáng gì, nhìn một đoạn rễ cây màu đen trong nước, Tuyết Ảnh Chiến Đao ngay lập c.h.ặ.t xuống!

Bang…

Tuyết Ảnh Chiến Đao sắc bén bị b.ắ.n ngược trở lại, ngón tay mơ hồ đau, như c.h.é.m vào kim cương hạng cao cấp.

Rễ cây không có bất kỳ dấu vết gì, mà nàng chính là dùng lực lượng lớn nhất!

Nguyệt Dạ đang khó hiểu nhìn rễ cây, đột nhiên Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương quấn quanh Cây Bất t.ử nhúc nghích, hung hăng bổ về phía nàng!

“Chủ nhân cẩn thận!” Hồng Chúc hô to một tiếng, nhưng Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương thoát khỏi vách núi đã phát hiện kẻ xâm nhập giữa không trung dám khiêu chiến uy nghiêm của nó không khỏi giận dữ.

“Tự ý xông vào địa bàn của ta thì phải c.h.ế.t!”

Giọng nói quanh quẩn trong hẻm núi, Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương quay lại há lớn miệng táp tới chỗ Băng Linh Huyễn Điểu cùng Hồng Chúc, thân thẻ cao lớn vừa di chuyển suýt đè bẹp Nguyệt Dạ!

Tuy nhiên nàng phản ứng luôn luôn nhanh, nhanh ch.óng nhảy về phía trước, Tuyết Ảnh Chiến Đao ghim vào chạc cây, nàng dựa thế xoay người bò lên trên Cây Bất t.ử.

Phì phò…

Hình như có tiếng thở dốc của loài vọng lại bên tai, Nguyệt Dạ ngẩn ra, nơi này chẳng lẽ còn có người sinh tồn?

Quay đầu lại nhìn chỉ thấy bên trong cành lá sum suê có một đóa hoa hồng to như chậu rửa mặt ngay phía sau đầu nàng. Cánh hoa vốn nhẹ nhàng khép lại, vì nàng tới gần nên chậm rãi mở ra, một mùi thơm kỳ dị phát ra.

Theo phản xạ, Nguyệt Dạ lập tức ngừng thở, lui về phía sau.

Nhưng dù nàng phản ứng nhanh thì vẫn hút phải một chút mùi thơm, trong đầu lập tức có cảm giác nặng trịch.

Thầm hô hô to không xong, đóa hoa hồng này có tác dụng mê huyễn người, ảo thuật luôn luôn thần bí khó tin, không thể tới gần.

Nàng đang muốn lui ra, nhưng đột nhiên thấy đóa hoa màu đỏ nở rộ, giữa cánh hoa có một mặt người quỷ dị tái nhợt, mở to mắt nhìn nàng, lưỡi đỏ tươi le ra, chậm rãi l.i.ế.m miệng.

Đây là hoa ăn thịt người!

Ý nghĩ này vừa hiện lên, đóa hoa mặt người đột nhiên duỗi thẳng đầu lưỡi như muốn cuốn nàng vào!

Nguyệt Dạ lộn một vòng về phía sau, rời khỏi nhánh cây, rơi xuống một bề mặt rắn chắc.

Trên tay đột nhiên cảm thấy lạnh thấu xương, nàng cúi đầu nhìn, nhất thời sợ đến hồn phi phách tán!

Chỗ nàng rơi xuống lại chính là thân hình của Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương.

Chấn động này lập tức kinh động Băng Linh Huyễn Điểu đang dây dưa cùng Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương.

Động tác của nó dừng một chút, sau đó chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt màu xanh biếc chậm rãi chiếu tới bóng dáng thiếu nữ mặc y phục đen.

“Loài người?” Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương nao nao, nhiều năm rồi chưa bao giờ thấy loài người có thể xông tới đây!

Chờ đã! không đúng, cô ta không phải loài người!

Trên người cô ta không hề có hơi thở loài người, nếu có, nó không thể không phát hiện!

“T.ử linh?” Trong con ngươi màu xanh ẩn hiện hoa hồng.

T.ử linh là hồn phách, cách gọi trong miệng thần thú khác với loài người mà thôi.

“Đã là t.ử linh mà không bị Tư U Cảnh mang đi, đây là lần đầu tiên ta gặp, ngươi nhất định bất thường!” Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương âm trầm cười rộ lên, thân hình uốn lượn chậm rãi chuyển động, cái đầu cực lớn đè xuống, chậm rãi tới gần Nguyệt Dạ.

Tay nàng cầm Tuyết Ảnh Chiến Đao, ngước mắt lạnh lùng nghênh nhìn đôi mắt màu ngọc bích kia.

Hoa ăn thịt người đuổi theo phía sau bị hơi thở Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương hăm dọa, nó nhìn con rắn một cái liền lùi về đi, không dám cử động nữa.

Trước mắt cự thú hơi thở cường đại hơn nàng vô số lần, nhưng sắc mặt Nguyệt Dạ nhìn về nó vẫn trầm tĩnh trấn định, không hề sợ hãi.

Điều này khiến Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương càng ngày càng hứng thú.

Qua nhiều năm như vậy, chưa từng thấy bộ dáng loài người, không ngờ trên đời này còn có người can đảm như vậy, nhìn nó mà vẫn có thể bảo trì trấn định như thế.

T.ử linh bình thường có định lực mạnh mẽ như thế sao?

Cô gái này lúc còn sống nhất định là kẻ mạnh kinh động một phương.

Nó thoái ẩn trăm năm, không ngờ trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp xuất hiện một vị cường giả tuổi còn trẻ như thế nhưng lại có thể hô mưa gọi gió.

Đáng tiếc bị c.h.ế.t quá sớm.

“Khà khà……” Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương nhìn Nguyệt Dạ cười rộ lên, trong tiếng cười hình như có chút hả hê.

Tất cả tuổi trẻ thiên tài đều khiến ông trời ghen ghét, huy hoàng nhất thời thì sao? Cô ta đâu thể vĩnh viễn huy hoàng? Sớm muộn sẽ suy sụp, tựa như……

“Chủ nhân!” Giữa không trung, một con rồng màu bạc đột nhiên xuyên qua hơi nước, vọt mạnh xuống.

Hơi thở thần thú cường đại khiến Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương không thể bỏ qua, quay đầu liếc nhìn liền giật mình!

“Hoàng tộc?” Tuy giật mình nhưng Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương rất nhanh hừ lạnh một tiếng, “Bằng bản lĩnh của ngươi, làm gì được ở trước mặt ta?”

Vừa nói, thân thể lại cuồn cuộn nổi lên, từng lớp vảy trên người mở ra, tất cả nguyên khí hỏa phía trên đều hóa thành hàn băng màu trắng. Lúc Hồng Chúc đụng tới, vảy hàn băng mở ra  như áo giáp bao phủ Hồng Chúc!

“Cẩn thận!” Nguyệt Dạ kinh hô một tiếng, Tuyết Ảnh Chiến Đao vừa chuyển, thừa dịp hắn dựng vảy lên, toàn bộ nguyên khí băng rời khỏi thân đao đ.â.m thẳng vào da thịt nó! Cắt vài khối vảy xuống!

Grao…

Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương phẫn nộ rít gào, giận dữ không ngừng, vừa rồi lơ là không để ý đến t.ử linh nho nhỏ này!

“Ngươi dám đ.á.n.h lén ta!” Không bận tâm đến Hồng Chúc, Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương đột nhiên quay đầu, hình tam giác hung hăng bổ xuống!

Nguyệt Dạ được một chiêu đã biết không thể lần thứ hai chạm được vào hắn, bởi vậy sớm rút Tuyết Ảnh Chiến Đao, nhảy như chuồn chuồn lướt nước leo lên nhánh cây.

Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương tốc độ kỳ quái vô cùng, cái đầu cực lớn nhưng dường như chẳng hề bị ảnh hưởng, trong nháy mắt đã tới sát thân thể Nguyệt Dạ hung hăng đ.á.n.h xuống mặt nền.

Ầm ầm…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 607: Chương 609 Cây Bất Tử | MonkeyD