Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 612 Lôi Vương Giá Lâm
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:20
Nguyên khí của nàng đã hao hết, vạn thú vô cương cũng vô lực chống đỡ, Hồng Chúc vì tạo ra hàn băng áo giáp cản Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương nên cũng tiêu hao quá độ, mà phần đuôi Băng Linh Huyễn Điểu bị thương, cảm giác thăng bằng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, lúc này gặp thần thú cường đại rất bất lợi.
Nghe xong lời của nàng, Hồng Chúc ngưng trọng gật đầu, không dám khinh thường, quanh thân tản mát ra hơi thở thần thú hoàng tộc cường đại, bức lui những loại thú dám tới gần.
Mà Nguyệt Dạ tựa vào phần đuôi Băng Linh Huyễn Điểu, xem xét chỗ bị Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương c.ắ.n mất.
Băng Loan Điểu không có m.á.u tươi, nhưng chỗ bị c.ắ.n có nguyên khí trắng đục tiết đi ra, nhìn kỹ cũng như m.á.u tươi bình thường, chỉ là không có nhan sắc mà thôi.
Thân thể Linh thú là nơi chưa đựng thể nguyên khí thật lớn, đặc biệt ‘Ngũ linh’, bọn họ chính là nơi ngưng tụ tinh hồn năm loại thuộc tính nguyên khí.
Băng của Băng Linh Huyễn Điểu, lửa của T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, gió của Ảnh Hoàng.
Bọn họ mặc dù không bước vào hàng ngũ thần thú, nhưng bọn họ cường đại hơn hơn một số thần thú rất nhiều, bởi vì thân thể chứa nguyên khí tinh hoa.
Nguyên khí tinh khiết cường đại, so với bất cứ linh thú hoặc thần thú thuộc tính gì cũng tinh thuần hơn nhiều, bởi vậy cũng cường đại hơn vài phần.
Nguyên khí trong thân thể bọn họ tựa như m.á.u trong thân thể loài người, nếu chảy khô cũng khô héo mà c.h.ế.t.
Bởi vậy chứng kiến phần đuôi Băng Linh Huyễn Điểu đang từ từ chảy nguyên khí, Nguyệt Dạ sắc mặt cũng tái nhợt.
“Tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút!” Nàng lập tức nói.
“Không cần!” Băng Linh Huyễn Điểu vừa bay vừa lạnh lùng nói, tốc độ bay nhanh, trong nháy mắt vượt qua hẻm núi, bay vào trong Rừng rậm Phù Quang u ám quỷ bí.
Trong cành lá rậm rạp của cây cối, nguyên khí hàn băng từ phần đuôi nó tiết ra phiêu đãng trong không khí, hễ dính đến lá cây, toàn bộ đều đóng băng.
Nhìn nguyên khí tiết ra càng ngày càng nghiêm trọng, Nguyệt Dạ sắc mặt cũng càng ngày càng khó coi.
Cuối cùng không thể bảo trì trầm mặc, Nguyệt Dạ ra lệnh, khẽ quát một tiếng: “Dừng lại!”
Băng Linh Huyễn Điểu ngẩn ra, lại quật cường như cũ.
Nguyệt Dạ lãnh khốc chúm chím khóe môi, trong con ngươi màu lam lạnh đã mơ hồ thoáng hiện tức giận.
Nhìn một người một thú quật cường không chịu thua, Hồng Chúc nhất thời khó xử đứng lên, nhìn vẻ mặt lãnh khốc của Nguyệt Dạ, trong lòng bất an chuyển hướng Băng Linh Huyễn Điểu.
“Băng, đã rời khỏi hẻm núi, trước dừng lại nghỉ ngơi và hồi phục một chút, chủ nhân cũng rất muốn nghỉ ngơi.” Hồng Chúc lựa lời nói, hy vọng Băng Linh Huyễn Điểu không bướng bỉnh như vậy.
Hắn sợ chủ nhân gặp nguy hiểm, bởi vậy kiên quyết không chịu vì một chút thương tích mà dừng lại.
Nhưng chủ nhân cũng lo lắng thương thế của nó!
Hai người cao ngạo quật cường giống nhau như đúc, khiến người ta không có cách nào xen vào.
Tựa hồ cảm nhận được Nguyệt Dạ thực sự tức giận, Băng Linh Huyễn Điểu cũng không muốn nàng tức giận, bởi vậy bay một khoảng cách, cảm giác chung quanh không có nguy hiểm mới chậm rãi đáp xuống một thân cây.
Nguyệt Dạ không nói một lời lấy đủ linh d.ư.ợ.c từ nạp giới ra, ném tất cả cho Hồng Chúc, sau đó chính mình tới một bên, ôm hai tay ngồi xếp bằng.
Hồng Chúc đáng yêu le lưỡi, ngẩng đầu liếc mắt Băng Linh Huyễn Điểu, lén lút nói: “Nhìn ngươi tạo ra chuyện tốt kìa”
Băng Linh Huyễn Điểu thu nạp cánh, yên lặng ngồi để Hồng Chúc chữa thương cho nó.
Tuy thân thể là hàn băng nhưng vẫn sẽ đau nhức, bị Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương c.ắ.n đứt cái đuôi đau đến mức suýt không thể bay được nữa.
Nhưng nghĩ đến người trên lưng, hết thảy thống khổ cũng có thể nhẫn nại xuống.
Hắn không muốn nàng bị vây trong nguy hiểm.
Nhìn bóng lưng nàng cô tuyệt, Băng Linh Huyễn Điểu nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cúi đầu, yên lặng chịu đau nhức không dám mở miệng kêu.
Nghe động tĩnh Hồng Chúc bôi t.h.u.ố.c sau lưng, Nguyệt Dạ mới từ từ an tâm.
Nàng nói năng không tốt, rất nhiều câu không mở miệng được.
Nhưng…nếu như không có ngươi kề vai chiến đấu, ta làm sao bây giờ?
Lời như thế nàng không có cách nào nói ra, Nguyệt Dạ có cố chấp cùng kiên trì, nàng trước kia chính là người lãnh huyết vô tình, trước khi quen Băng Linh Huyễn Điểu, nàng căn không thể nhận thức ý nghĩa của từ ‘Đồng bạn’.
Bởi vì sư phụ bồi dưỡng nàng trở thành một con sói cô độc.
Vết thương, chính mình l.i.ế.m l.i.ế.m, tịch mịch, chính mình gánh chịu.
Tựa như nói, người như các nàng không xứng có bất cứ cảm tình nào, bởi vì mặc kệ loại cảm tình nào, ở trong tay đầy m.á.u tươi của bọn họ đều là một loại khinh nhờn.
Cho nên phải học được cô độc.
Người khác sinh ra học được cảm tình, mà bọn họ sinh ra là vì quên cảm tình, hết thảy cảm tình.
Cô độc lạnh như băng mới đồng hành cùng bọn họ.
Nhưng …hiện tại, nàng không nghĩ như vậy.
Nếu một người chưa từng được ăn đường, sẽ không biết đường vị ngọt, chỉ khi nào hưởng qua hương vị ngọt ngào sẽ bắt đầu tưởng niệm, bắt đầu tham luyến, bắt đầu không quên được…
Cho nên, giờ phút này nàng đã không thể quen một mình tác chiến cô độc.
Sau khi có đồng bạn có thể yên giao sau lưng cho hắn.
Nguyệt Dạ cúi đầu, không nói một lời cầm rễ Cây Bất t.ử, một đoạn gốc đen nhánh không khác rễ cây bình thường.
Nhưng nàng không phát hiện ra sức mạnh thần kỳ lực lại thông qua nhánh cây, chậm rãi lan tràn trong thân thể nàng.
Nàng đã vô thức nhớ tới vô cùng nhiều chuyện trước đây cùng lúc xuyên qua thế giới này.
Sư phụ dạy, cô độc phát triển, độc hành trong đêm đen, lãnh huyết g.i.ế.c người, cùng với danh hiệu N nhìn lạnh như băng, nhưng lại luôn làm cho người ta cảm giác ấm áp.
Những trí nhớ bất giác tiến vào đầu nàng, từ từ thành hình, giống như chưa từng biến mất.
Bởi vậy lúc xuất hiện cũng không một gợn sóng, tự nhiên không khiến nàng quá kinh ngạc.
Phù…
Đột nhiên, trong rừng cây chung quanh truyền đến từng tiếng hít thở quỷ dị.
Nguyệt Dạ sống lưng thẳng đứng, chậm rãi ngẩng đầu, quét mắt một vòng chung quanh, phát hiện ra rất nhiều ánh mắt chằm chằm nhìn trộm bọn họ.
Một con thần thú suy yếu, một con siêu cấp linh thú trọng thương, còn có một loài người nguyên khí không quá cường đại.
Quả thực là đối tượng đ.á.n.h cướp tốt nhất!
Trong Rừng rậm Phù Quang hàng năm có những loại thú không có lãnh địa riêng như thổ phỉ loài người, gặp dê béo tự nhiên muốn xẻ thịt.
Từng đôi mắt quỷ dị lóe lên thèm thuồng, thú hạch của thần thú cùng siêu cấp linh thú đối với bọn chúng đều là thánh phẩm tu luyện tốt nhất.
Băng Linh Huyễn Điểu ngẩng đầu, phẫn nộ gào một tiếng, nguyên khí băng mạnh mẽ chấn động, độ ấm chung quanh trong nháy mắt hạ xuống!
Linh thú nhìn tộm cũng lui từng bước.
Nhưng lập tức bọn chúng phát hiện Băng Linh Huyễn Điểu chỉ phô trương thanh thế mà thôi. Nó bị thương nặng như vậy, căn bản không thể chiến đấu!
