Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 616 Lôi Vương Giá Lâm

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:58

Lôi Nộ ngẩn ra, quay đầu lại liếc nàng một cái, chỉ thấy cô gái băng lãnh vừa rồi cùng một đoạn đường với hắn, giờ phút này lại nghiêng người dựa vào một cây khô, vẻ mặt nghiêm nghị biến mất, nụ cười có vài phần lười biếng cùng giảo hoạt, giống như hồ ly.

Trong lòng Lôi Nộ lập tức hiện lên dự cảm không tốt, nhớ mọi chuyện vừa rồi, hô to không xong !

Hồi lâu không gặp cô nương xinh đẹp, vậy mà trong lòng phòng bị cũng yếu bớt.

Nhưng hắn vẫn không tin, dù sao nha đầu kia thực sự đưa hắn tới chỗ đám người này.

“Nha đầu Hí Thiên, ngươi có ý gì?”

Nguyệt Dạ miễn cưỡng ngước mắt nhìn hắn, cười nói:“May là không ôm quá nhiều kỳ vọng vào người của Tư U Cảnh, nếu không thiệt lớn.”

Nàng chậm rãi đứng lên, đi tới bên người Lôi Nộ, ôm hai tay mỉm cười với hắn.

“Ngươi…” Hắn không thể nói hết câu, Lôi Nộ sao còn không nhận ra bản thân quả thật bị tính kế! “Nha đầu giảo hoạt!”

Giơ tay lên theo thói quen chụp xuống đầu Nguyệt Dạ.

“Vương!”

“Cẩn thận!”

Đám người Cát Khắc kinh hãi kêu to lên.

Mà Nguyệt Dạ vẫn ôm hai tay, đứng tại chỗ không nhúc nhích, khóe miệng vẫn mang theo ý cười nhợt nhạt, mặt không đổi sắc như núi Thái Sơn băng lãnh, khí phách cùng can đảm như thế không phải ai cũng có.

Mà Lôi Nộ trong lúc phẫn nộ cũng hiện lên một tia sáng tỏ, rùng mình, bàn tay chỉ còn cách một khoảng ngắn tới đầu nàng cũng vội vàng lùi về.

“Hừ!” Hắn nặng nề hừ một tiếng, quả nhiên đã dự mưu hết thảy trước, nha đầu kia rất gian trá !

Nguyệt Dạ nhìn hắn, “Xem ra, Dạ Vương thật sự không định cùng ta đàm điều kiện, nói như vậy…”

A Lệ Nhã ôm Chi Chi tới, Tiểu Hổ bên cạnh đi theo vừa mới tỉnh ngủ, hình thái hung mãnh.

“Vương t.ử điện hạ!” Lôi Nộ vừa nhìn thấy Chi Chi, quả nhiên kinh hô một tiếng.

Không sai! Tây Pháp báo cáo, quả nhiên không sai! Đây là vương t.ử điện hạ mất tích nhiều năm của Tư U Cảnh bọn họ!

Chi Chi cũng vừa tỉnh ngủ, không biết gì hết, xoa mắt ngái ngủ nhìn hắn, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.

“Lôi Vương đại nhân! Lôi Vương đại nhân!” Nhìn thấy Chi Chi bị ôm đi, Ô Lạp cảm nhận được hơi thở cường đại của Lôi Vương, trong lòng vui vẻ, lập tức thượng bắt đầu hô to.

Người phụ trách trông giữ hắn đạp hắn một cái, nói: “Kêu la cái gì?”

Ô Lạp nức nở một tiếng, nhảy dựng lên cao, liền nhìn thấy Lôi Vương, còn có hồn phách Nguyệt Dạ!

Lôi Nộ cũng ngẩng đầu liếc mắt một cái, không ngoài ý muốn, bị bắt được nhất định là Ô Lạp.

“Nha đầu kia!” Ô Lạp lớn tiếng nói, “Nha đầu kia là hồn phách ngày đó Lôi Vương đại nhân để chạy thoát!”

Nói nhiều!

Nguyệt Dạ lạnh lùng ngước măt, ánh mắt phát lạnh, người phụ trách trông coi Ô Lạp lập tức bịt miệng hắn, khiến hắn không nói được nửa lời!

Ánh mắt Lôi Vương lại có thâm ý nheo lại, nhìn Nguyệt Dạ từ trên xuống dưới, khồng ngờ nha đầu này lại là hồn phách! Tại sao hắn không hề nhận thấy được hơi thở chứ đây?

Lúc đầu để hồn phách chạy mặc dù không phải hắn, nhưng hắn cũng khó chối bỏ lỗi lầm này.

“Nếu đúng ngươi thì bổn vương cũng thuận tiện thu, bớt phiền toái sau này!” Lôi Nộ vung ống tay áo, lần nữa hướng về phía Nguyệt Dạ.

Nguyệt Dạ khoanh tay, thản nhiên nhìn hắn, Lôi Nộ nói: “Khế ước quy định bổn vương không thể đả thương ngươi, nhưng không có nghĩa là không thể phong ấn ngươi.”

“Không sai.” Nguyệt Dạ gật đầu, vẻ tươi cười xuất hiện trên khóe môi.

“coi như ngươi biết điều.” trong tay Lôi Nộ chợt lóe sáng, một lệnh bài màu vàng xuất hiện trong lòng bàn tay, phong ấn một hồn phách nho nhỏ này chẳng tốn công sức.

Nguyệt Dạ mỉm cười nhìn hắn, đột nhiên ánh mắt hiện lên vẻ lạnh lùng, nói :“Các hạ không ra tay, vậy tại hạ đắc tội!”

Trên mặt một cơn gió xẹt qua, bóng người màu đen đã đến gần, Lôi Nộ ngẩn ra, trong tay lệnh bài phong ấn màu vàng đã bị Nguyệt Dạ đoạt đi.

Làm sao có thể?

Tốc độ nhanh như gió!

Ngay cả hắn cũng khó lòng phòng bị!

Lôi Nộ chấn động, khuôn mặt chính trực hiện đầy rung động cùng khó tin.

Cúi đầu nhìn tay mình, bàn tay trống rỗng run nhè nhẹ, từ lúc chào đời tới nay, đầu tiên hắn gặp phải kẻ địch mạnh như vậy!

Chỉ là một hồn phách lại có thực lực cường đại như vậy sao?

Lôi Nộ mặc dù tục tằng hào sảng, ngày thường tác phong cũng hào phóng không kềm chế được, tựa hồ không quan tâm gì hết, bộ dáng sơ ý khinh thường.

Nhưng tốt xấu hắn cũng không ngốc, trong đầu xoay chuyển nghĩ đến thời gian vừa rồi, hắn lập tức nghĩ đến nha đầu kia cho hắn thoa mùi tanh hôi lên người!

“Nha đầu thối, ngươi dám hạ độc bổn vương!” Lôi Nộ điên cuồng hét lên một tiếng, giống như sư t.ử rít gào.

Nguyệt Dạ cầm lệnh phong ấn, nghiêng người nhìn hắn, mỉm cười: “Không hổ là Lôi Vương, nhanh như vậy đã phát hiện, tiếc là đã muộn.”

“Ngươi thật to gan!” Lôi Nộ mở ra tay ra, ánh chớp màu lam sẫm ngưng tụ, bên bờ ánh chớp có màu vàng kim nhạt bao quanh, hồ quang bén nhọn từ hồ không gì không xuyên thủng được.

Hai tay hắn nắm thành nắm tay, lớn tiếng rít gào, cuồng bạo tức giận khiến hắn đã quên hết thảy, một lòng phẫn nộ nghĩ: Hắn khó mà tín nhiệm một tiểu nha đầu, không ngờ bị lừa gạt!

Nguyệt Dạ nhìn ánh sáng hắn nắm trong tay, trong lòng trầm xuống, Tuyết Ảnh Chiến Đao lập tức nắm trong tay!

Lôi Vương này quả thật rất cường đại, nàng hạ d.ư.ợ.c nặng như vậy mà hắn vẫn bạo lộ được nguyên khí mạnh mẽ!

Nàng luôn luôn không phải người thiện lương, nếu gài bẫy Lôi Nộ, thì từ đầu đến đuôi đều tính toán không bỏ sót.

Nhìn thì giống có lòng tốt cho hắn chất lỏng tước tia thảo, nhưng nàng đưa cho đúng là bỏ thêm vài thứ.

Nàng nhắc nhở hắn có thể ném xuống, nhưng hắn quá tự phụ, quá tin vào trực giác của mình.

Độc d.ư.ợ.c trong nạp giới Hoàng Bắc Nguyệt há là vật bình thường?

Lôi Nộ đứng tại chỗ, một quyền c.h.é.m ra, ánh chớp rời tay bay ra, bay đến một nửa liền phình lớn vô số lần, hung hăng đập bể hướng Nguyệt Dạ!

Nàng nhấn mũi chân bay vọt dựng lên, nhưng ánh chớp như có mắt, thay đổi phương hướng thẳng tiến sau lưng nàng!

Hung hăng c.ắ.n răng một cái, Nguyệt Dạ dứt khoát dừng lại, hai tay mở ra, nguyên khí màu đen từ đầu ngón tay dũng mãnh tiến ra, ánh chớp xông đến, thoáng cái vọt vào trong nguyên khí màu đen!

Lôi Nộ đột nhiên cảm giác chật vật, khẽ cau mày, ánh chớp hòa vào hắc khí liền một đi không trở lại, gian nan quấy đảo, không thể xâm nhập cũng không có thể rời khỏi.

Nguyên khí của hắn như bị một bàn tay vô hình bắt được, dùng sức kéo vào hắc khí!

Không tốt!

Hắc khí kia rất quỷ dị!

Lôi Nộ không dám khinh thường, lập tức c.h.ặ.t đứt liên lạc với ánh chớp, thu hồi tay, lui ra phía sau vài bước, trừng mắt Nguyệt Dạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 614: Chương 616 Lôi Vương Giá Lâm | MonkeyD