Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 637 Đại Phá Sát Cảnh

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:35

Nguyệt Dạ ngẩng đầu, khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn lộ ra nụ cười thần bí, không trực tiếp trả lời vấn đề của Quân Ly, chỉ dùng hành động chứng minh nàng lần này tới!

Đột nhiên giơ tay lên, nguyên khí màu đen chợt lóe trong tay, sau đó không gian chung quanh như xuất hiện một tia rung động nhỏ, giữa rung động chính là nàng!

“Muốn chạy trốn?” Quân Ly hừ lạnh một tiếng, dường như khinh thường nhìn động tác nhỏ này, từ ống tay áo rộng thùng thình giơ tay lên, trảo về phía Nguyệt Dạ.

Không gian chợt vặn vẹo!

Chỗ Nguyệt Dạ đứng đột nhiên đình trệ, cả người nàng đột nhiên bị không khí vặn vẹo trói!

Hóa ra là vậy, trên mặt mặc dù có vẻ kinh ngạc, tuy nhiên cặp mắt trong suốt lại có ý cười……

Không kịp thấy rõ cảm xúc trong mắt nàng, không gian vặn vẹo liền thoáng cái đưa nàng ra khỏi chỗ này!

Quân Ly ngẩn ra, người này……vì sao lại cười?

Bị đẩy vào trong sát cảnh chỉ còn đường c.h.ế.t, sát khí cường đại bao vây lấy nàng, nhưng nàng không sợ hãi mà vẫn cười được!

Chẳng lẽ……nàng tới đây vì muốn tiến vào sát cảnh sao?

Nguyệt Dạ chỉ cảm thấy choáng váng, trước mắt tối sầm, đột nhiên gió bão vù vù quay cuồng quanh thân thể.

Nàng đưa tay ngăn ánh sáng ch.ói mắt từ không trung chiếu xuống, giữa vết nứt chảy xuống m.á.u đặc, toàn bộ chảy xuống vách núi.

Khắp bầu trời đều mang ánh sáng đỏ u ám, từng đợt gió bão cùng mùi m.á.u tanh hỗn loạn khiến kẻ khác buồn nôn.

Đứng bên bờ vách núi, chỉ cần bước vài bước về phía trước, lập tức rơi vào vực sâu vạn trượng.

Gió bão thổi vạt áo tung bay, dải băng mảnh cột tóc như bị thổi tản mát.

Nguyệt Dạ nhìn hết thảy chung quanh, ngoài khiếp sợ thì không còn tâm tình khác.

Cho dù biết đây là ảo cảnh nhưng vẫn bị rung động, Hồng Chúc nói sát cảnh là ảo cảnh, cũng là nội tâm tà ác ngưng tụ của ma thú.

Càng hung tàn tàn nhẫn, trong sát cảnh càng nguy hiểm.

Vết nứt bốn phía như thanh đao nhỏ, cùng với vết nứt lớn trên bầu trời chứng tỏ  Quân Ly có bao nhiêu k.h.ủ.n.g b.ố!

Môi mím thật c.h.ặ.t, Nguyệt Dạ chậm rãi lui về phía sau, thật sợ gió quá lớn, không cẩn thận sẽ bị cuốn đến vách núi phía dưới.

Ở trong huyễn cảnh, nàng không dám chờ có bao nhiêu kỳ tích xảy ra.

Hồng Chúc nói chỉ có ba ngày trong huyễn cảnh, nếu sau 3 ngày không ra ngoài được thì sẽ bị ảo cảnh c.ắ.n nuốt, hóa thành m.á.u loãng, từ bầu trời chảy vào vách núi không đáy.

Phong Liên Dực cùng Yểm đã tiến vào sát cảnh hai ngày, cho nên chỉ còn lại một ngày dẫn bọn hắn ra ngoài.

Lúc này việc cấp bách là tìm bọn họ trước!

Chậm rãi rời vách núi, từng tòa núi đá lởm chởm liên tiếp nhau.

Ánh sáng hôn ám, nhưng vẫn có thể thấy rõ, bởi vậy nàng cũng không lấy cây đuốc ra, vừa chậm rãi đi vừa dùng lực cảm giác tìm kiếm xung quanh.

Gió quá lớn, lực cảm giác linh hồn bị quấy nhiễu nghiêm trọng, nàng nhăn mi lại, liếc mắt nhìn không gian trong ảo cảnh dường như vô biên vô hạn, chẳng lẽ muốn nàng tìm từng chỗ một?

Đang lo lắng, đột nhiên sau một tòa núi đá truyền đến tiếng nói hùng hùng hổ hổ hết sức quen tai.

“Đều là ngươi đưa ra ý kiến loạn? Suýt hại c.h.ế.t ta! Hừ! Ngươi ở bên cạnh ta liền xui xẻo, cách xa ta một chút!”

Kiểu bắt bẻ vô lại, giọng điệu đáng đ.á.n.h đòn này rất quen thuộc!

Ánh mắt cười nhẹ nhìn về phía trước, hai bóng dáng một trước một sau từ gió mạnh đi tới, người đi ở phía trước mặc bộ yêu hồng, trong y phục đỏ lộ ra khí tức tà lạnh sơ cuồng giống gió mạnh xung quanh.

Mà người phía sau y phục trắng như tuyết, cho dù gió lớn, trời có ảm đạm thì màu trắng vẫn như cánh hoa bay xuống tuyết, thanh nhã nhưng lại u lạnh, tác phong nhanh nhẹn nhưng cảm xúc không biến đổi.

Hai người cũng hơi uể oải, trừ bỏ nói một câu đáng đ.á.n.h kia thì đều im lặng không nói gì, không ai nói nữa.

Nguyệt Dạ đứng ở tòa núi đá bên cạnh, khuôn mặt mỉm cười nhìn bọn họ.

Hình như phát hiện trong sát cảnh đột nhiên có thêm người, hai người kia đều đồng thời ngước mắt nhìn.

Khuôn mặt nam t.ử mặc y phục đỏ thật sự yêu nghiệt tới cực điểm, cho dù mang theo uể oải, lúc hơi nhíu mày cũng yêu mỵ khiến kẻ khác tan nát cõi lòng.

“nha đầu từ đâu chạy tới?”

Nguyệt Dạ liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt mang ý cười khiến Yểm giật mình một cái.

Một cái nhăn mày, một nụ cười, một d.a.o động ánh mắt rất nhỏ của nàng tất cả đều rơi vào trong con ngươi Phong Liên Dực, giật mình, đột nhiên kích động không thể tự kiềm chế, không kìm lòng được đi tới chỗ nàng.

Môi mấp máy, vừa định nói chuyện, đột nhiên một cơn gió mạnh như lưỡi đao xẹt qua bọn họ!

Ở trong sát cảnh lực sát thương của gió quá lớn, khí thế cường đại khiến ba người không dám chậm trễ, không hẹn mà cùng hướng lui về phía sau!

Nguyệt Dạ thân thể xoay tròn, phi thân lên một tòa núi đá, đảo mắt lạnh qua, nhìn thấy Phong Liên Dực cùng Yểm cũng đứng lên một tòa núi đá.

Gió xung quanh chợt cuồng bạo gào thét!

Yểm cau mày nói: “Tên kia đột nhiên điên rồi phải không?”

Nói xong liền đảo mắt nhìn về phía cô gái mặc y phục đen, hơi thở lãnh khốc, đè thấp giọng hỏi Phong Liên Dực phía sau, “Có cảm giác nàng rất giống một người không?”

“Không giống.” Phong Liên Dực như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói.

Yểm ngẩn ra, “Ta chưa nói giống ai, làm sao ngươi biết không giống?”

Phong Liên Dực đi lên phía trước, con ngươi màu tím nhạt nhìn nàng thật sâu,“Bởi vì đó chính là nàng!”

Một cơn gió mạnh thổi tới, làm âm thanh của hắn thất linh bát lạc.

Yểm lớn tiếng hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Không đợi được trả lời, Phong Liên Dực đã nhón mũi chân, liền rời núi đá, bóng người cấp tốc hướng về cô gái kia.

Gió mạnh như đao, từng cơn sắc bén hung tàn!

Hắn trời sinh có thể điều khiển bất cứ nguyên tố phong gì, chỉ duy nhất bó tay toàn tập với loại gió này.

Tuy nhiên, không điều khiển được không có nghĩa là có thể dễ dàng thương tổn hắn!

Nếu không nhiều ngày như vậy, hắn cùng Yểm đã sớm c.h.ế.t một trăm lần!

Quân Ly không ra tay, bởi vì biết rất phí sức lực, không bằng đưa bọn vây ba ngày trong sát cảnh, tự nhiên biến bọn  họ thành m.á.u loãng, không tốn công phu!

Nhìn bóng dáng màu trắng hướng về chính mình càng ngày càng gần, Nguyệt Dạ khóe miệng giương lên, không chờ tại chỗ, thoáng một cái, mũi chân đạp đạp gió hung mãnh lao về phía Phong Liên Dực!

Động tác quá nhanh, rất thô khiến hắn cười khổ giang hai tay, để nàng nặng nề đ.á.n.h vào trong lòng, vẻ mặt khổ sở: Loại tình cảm biểu đạt khí phách này trên đời có lẽ chỉ một mình nàng có?

Bên tai nghe hắn kêu rên một tiếng, Nguyệt Dạ mới lộ ra khuôn mặt tươi cười, thấp giọng nói: “Ngại quá, vừa thoát khỏi trạng thái hồn phách, không nắm giữ tốt được tốc độ”.

Nàng cũng nói như vậy, Phong Liên Dực ăn thua thiệt còn có thể thế nào? Thoát ly khỏi phong ấn trong thân thể tiểu hồ ly, nàng kỳ thật mới là hồ ly giảo hoạt!

“Không đau, không hề đau chút nào.”

So sánh với nỗi đau mất đi nàng thì chút đau nhức này tính là gì.

Có thể để nàng làm nũng bên người, lập tức c.h.ế.t cũng cam nguyện, đau một chút có sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 635: Chương 637 Đại Phá Sát Cảnh | MonkeyD