Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 668 Tu La Vương
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23
“Không cần tò mò, muốn phong ấn ta, chờ ngươi đủ năm loại chú ấn mới tính là đủ một điều kiện.” Thiên Quỳ nói.
Sau khi nói xong, ả không để ý tới Hoàng Bắc Nguyệt, lấy nguyên khí bao quanh thân thể, không muốn nghe nàng nói gì nữa.
Năm loại chú ấn sao?
Hoàng Bắc Nguyệt vô tình bĩu môi cười cười, xoay người ra khỏi phòng.
Nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay của mình, hơn nữa hôm nay đã có bảy cái màu đỏ, từ từ hình thành bộ dáng bùa chú sơ bộ.
Cứ như vậy mà nói nói, một ngày một cái màu đỏ, tổng cộng mười hai cái.
Nàng tìm kiếm trong đầu bùa chú nào có mười hai nét, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiệu quả, hơn nữa hình dạng bùa chú xiêu xiêu vẹo vẹo, viết được mười điểm nguệch ngoạc, ngay cả bản thân cũng mơ hồ đoán.
Hiên Viên Cẩn a Hiên Viên Cẩn, ngươi rốt cuộc để lại thứ gì vậy?
Hôm nay không ở lại chỗ Thiên Quỳ lâu, lúc đi ra may mắn không gặp phải Yểm.
Hai ngày này trong đầu nàng một lòng nghĩ đến chuyện vương tỉ, trước bị Yểm trì hoãn, hiện tại vừa lúc có thời gian, nàng muốn đi vương điện xem một chút.
Dọc đường đi không nhìn thấy nửa người của Thành Tu La, thật kỳ quái, đột nhiên phía sau một luồng sát khí mạnh mẽ tới gần, nàng cả kinh, có thể nhanh ch.óng tránh ra, song tránh ra trong nháy mắt, thân thể cơ hồ bị đóa hoa yêu hồng vây quanh!
Trên trán xạm lại, tên gia hỏa đã đuổi đến nhanh như vậy.
Nàng tâm thần tỉnh táo, thay đổi nguyên khí hàn băng hộ trên cánh tay, miễn cưỡng đỡ lại hoa hồng.
Cánh tay tê dại, cả người nàng đẩy nửa bước về phía sau, có chút mím môi.
Xuống tay thật ác độc, mặc dù đã nhiều lần lĩnh giáo thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, nhưng mỗi một lần trong lòng đều có chút đau đớn.
Trước kia Yểm sẽ không thương tổn nàng, mà hiện tại…… Bởi vì hắn đã không còn đau lòng nàng, cho nên mỗi một lần tay không chiếm được, hắn liền bất chấp thương tổn nàng!
“Ta khinh!” Không nhịn được thấp giọng mắng “Ngươi rốt cuộc khi nào để yên!”
Bóng dáng Yêu hồng từ hoa hồng sặc sỡ hoa lệ nở rộ xuất hiện, hắn mặt mày diễm lệ, mang theo một tầng tức giận hơi mỏng.
“Dám c.h.ử.i ta? Nha đầu thối, ngươi gạt ta ta còn chưa tính sổ đâu!”
“Ta lừa ngươi khi nào!?” Hoàng Bắc Nguyệt cả giận nói, lần trước tắm rửa vì né tránh hắn biến thái công kích, nàng như ngựa mất móng trượt ngã trên mặt đất, hiện tại thắt lưng vẫn đau rát!
Nếu tính nợ thì cũng là nàng tìm hắn tính đi!
“Hừ! Lần trước ta giúp ngươi, ngươi đã đáp ứng theo đại gia cùng nhau, hiện tại mỗi ngày ngươi dám trốn ở chỗ Thiên Quỳ! Ngay cả đại gia cũng dám lừa gạt, ngươi chán sống”.
“Nực cười! Lần trước ta đã nói nếu ngươi thuyết phục được Quân Ly thì ta sẽ theo ngươi. Ngươi đi tìm hắn đi!” Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói vừa đỡ công kích của hắn.
Yểm cười gian một tiếng:“Chỉ cần gạo nấu thành cơm, lo gì không thuyết phục được hắn?”
Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt đông lạnh, cặp mắt nguy hiểm nheo lại, Yểm nhìn mà giật mình, tưởng nàng giận dữ muốn chiến một trận với hắn.
Vừa hay sống ở Thành Tu La đang nhàm chán, đại chiến một hồi với nàng cũng không tồi!
Yểm xoa tay chờ, có điều hắn đúng là đ.á.n.h giá thấp tâm tư Hoàng Bắc Nguyệt, nàng vừa mới lạnh như băng, sau lại chậm rãi cười xòa.
“Yểm, chúng ta đ.á.n.h nhau cũng không có ý nghĩa, trừ phi ngươi g.i.ế.c được ta, nếu không vĩnh viễn không có ngày ta cúi đầu.”
Yểm trầm ngâm chốc lát, g.i.ế.c nàng không có lợi lắm.
“Ta có một giao dịch, có thể ngươi sẽ thấy hứng thú.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.
“Chỗ ngươi mà cũng có thứ ta hứng thú? Ta không tin, là cái gì?” Yểm khinh thường hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không thừa nước đục thả câu, lấy đoạn đao màu đen từ nạp giới ra, quơ quơ một cái “Ngươi biết vật này chứ?”
Yểm sáng mắt lên vội vàng hỏi:“Ngươi lấy nó ở đâu?”
“Không cần hỏi ta lấy được ở đâu, ta hỏi ngươi, ta trả đoạn đao cho ngươi, để ngươi có Địa hỏa Song Nguyệt Liêm hoàn chỉnh, đổi lại xóa bỏ chuyện lúc trước?”
“Cái này thì dễ thương lượng, ngươi cho ta nhìn nó một chút.” Yểm xoa xoa tay, không thể chờ đợi được muốn nhìn bảo bối mà hắn lạc mất cả trăm năm nay.
Hoàng Bắc Nguyệt nhấc tay lên cao, đi qua hắn nói: “Ta không dễ tin tưởng lời của ngươi.”
Nếu đặt Yểm vào thời hiện đại, tuyệt đối xứng đáng là ảnh đế! Thái độ trong nháy mắt xoay chuyển 180 độ, cười quyến rũ liên tục.
“Không thành vấn đề, chuyện lần trước xóa bỏ ! Cô bé đáng yêu, ngươi còn muốn ta làm thế nào? Nếu không, ta giúp ngươi đ.ấ.m đ.ấ.m bả vai nhé? Hiện tại thắt lưng còn đau hay không? Ta giúp ngươi xoa xoa nhé, ngày hôm qua ta thật sự rất khốn kiếp, hẳn là phải nhẹ nhàng một chút mới đúng…”
Càng nói càng vô sỉ …
Hai người cùng tiến vào vương điện, Yểm vẫn lải nhải nói.
Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ, định trả đoạn đao cho Yểm, để hắn nhanh cút đi, nhưng đột nhiên phát giác hào khí trong vương điện có điều bất thường.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn, trong vương điện thênh thang có rất nhiều người.
Trưởng lão của Thành Tu La, văn thần, võ tướng, mười hai Ma thần, Ma thú bảo vệ, Ma thú Vương tộc đều đứng chỉnh tề trật tự, nghiêm túc trang nghiêm, cùng nhìn Tu La vương lãnh khốc trầm mặc ở vương tọa trên cao.
Trái tim đột nhiên đập mạnh bên tai, không hề nghe thấy tiếng gì khác.
Trong đời luôn luôn có lúc sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn mà không thể trở tay kịp, liệu những lúc như vậy có làm mất hi vọng của chính mình không?.
Có lẽ luôn luôn có một người mà ngươi muốn duy trì khoảng cách với hắn, song lại ngoài ý muốn gặp lại một lần nữa.
Lúc như vậy, có thể mỉm cười như cũ hay không?
Nhưng hiện tại, ngay cả nửa nụ cười cũng không làm được…
Mọi người trong Vương điện cũng nhìn nàng, vô số ánh mắt đều mang theo cảm xúc bất đồng, nhưng đều có điểm chung, đó là lạnh như băng.
Những tầm mắt ấy nàng có thể bỏ qua tất cả, duy nhất có một ánh mắt mà như ruồi bâu lấy mật, khiến nàng không thể ẩn núp.
“Xem ra có chuyện lớn xảy ra.”
Bên tai bắt đầu nghe được tiếng động bên ngoài, lọt vào tai đầu tiên là lời lải nhải của Yểm.
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức khôi phục, hít một hơi, Lệ Tà bên cạnh vương tọa cười khẩy một tiếng.
Nụ cười thâm ý này khiến lòng nàng thắt lại, không kịp suy nghĩ cẩn thận chuyện biến hóa bất ngờ, Tu La vương trên vương tọa đã thản nhiên mở miệng.
“Bắt lại.”
Lệ Tà bóng dáng khẽ nhúc nhích, trong chớp mắt tới gần bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt quyết định thật nhanh, giảo hoạt lui từng bước. Yểm thấy vậy ra tay, hoa hồng bay ra, bị một trận gió thổi tán loạn.
Xuyên thấu qua vô số hoa hồng, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu liếc nhìn nam nhân lạnh lùng bất động trên vương tọa, ánh mắt hắn không có cảm tình nhẹ nhàng nhìn nàng, trong lòng đau nhói, nàng xoay người bay nhanh.
“Nha đầu thối! Mau đưa đoạn đao cho ta!” Yểm tung một chiêu với Lệ Tà xong liền hô to với nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nắm đoạn đao một chút, nhanh ch.óng quyết định thu đoạn đao vào nạp giới, không để ý tới hắn.
Nếu trả đoạn đao cho hắn, không cần phải nói hắn sẽ càng k.h.ủ.n.g b.ố, thêm vào Quân Ly càng đáng sợ.
Nhìn thấy nàng cự tuyệt, Yểm ngẩn ra, sau đó giận dữ, trong ánh mắt đỏ đậm hiện lên sát ý, đột nhiên không đối chiến với Lệ Tà nữa, đuổi theo nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt đã đ.á.n.h bay một kẻ đầu người thân thú, bay nhanh ra ngoài.
