Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 690 Đại Hôn Hỗn Loạn
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:25
Nhưng trường hợp này, nàng không hy vọng hắn nhìn thấy, không hy vọng hắn biết người mặc giá y là nàng.
Tuy nhiên, cũng may từ lúc đến, Mặc Liên chỉ một lòng chú ý Tống Mịch, cặp mắt âm lãnh nhìn chằm chằm Tống Mịch, không nhìn về phía tân nương bên cạnh Quân Ly.
Nàng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mặc Liên trên người không hề ẩn giấu sát khí lạnh như băng, trong lúc nhất thời khiến đại điện vui mừng trở nên đông lạnh, tân khách trong khí thế xơ xác tiêu điều đều có chút khó thở.
Thiếu niên này, sẽ không muốn đại khai sát giới ở chỗ này chứ?
Phải biết rằng, hôm nay tiệc rượu là của ma thú một tay có thể quấy đến long trời lở đất!
Hôm nay hôn lễ không có vui mừng náo nhiệt như bình thường, rõ ràng là một hồi tận tâm tính kế yến tiệc g.i.ế.c ch.óc!
Toàn bộ người có thù oán tề tụ một chỗ, hết sức căng thẳng mâu thuẫn.
Quân Ly tính kế, sao lại có sơ hở?
Hàn huyên trôi qua, Mạnh Kỳ Thiên không dừng lại, mang theo Mặc Liên cùng thiên đại Đông nhi đi tới chỗ Tống Mịch.
Nhìn Mặc Liên đi qua, Hoàng Bắc Nguyệt do dự một chút, định nhấc cánh tay, nhưng nửa đường yên lặng hạ xuống.
Mặc Liên, đừng đi, đây là bẫy rập!
Muốn truyền tin tức như vậy cho hắn, nhưng vừa mới có động tác, Quân Ly đã lập tức ra tay, kéo nàng về phía sau, lạnh như băng nói: “Đừng giỡn mặt, không có thành thân, ta đều có cơ hội đổi ý!”.
Hoàng Bắc Nguyệt cân nhắc nặng nhẹ, lựa chọn nhẫn nại, tùy ý Quân Ly kéo nàng vào trong lòng.
Mà Mặc Liên hướng về phía trước đi hai ba tầng bậc thang hình như phát hiện gì đó, không kìm lòng được quay đầu lại, ánh mắt lạnh duệ âm trầm đảo một vòng Quân Ly, cuối cùng dừng lại trên người nữ t.ử.
Ánh sáng ngọc châu lóe ra lấp lánh, mê ly ngăn trở tất cả ánh mắt muốn xem dung mạo tuyệt sắc của nàng.
Kể cả hắn.
Ánh mắt cũng không dừng lại lâu liền lạnh lùng rời đi, giờ phút này trong lòng Mặc Liên bị khát m.á.u g.i.ế.c ch.óc thay thế.
Trên lưng ba căn vô cực thiên khóa cũng không áp chế được sát khí như hồng thủy trào dâng!
G.i.ế.c!
Sát khí ẩn hiện trong con ngươi màu đen, Mặc Liên từng bước phóng qua Mạnh Kỳ Thiên, một cử động kia khiến vô số người cũng bắt đầu lo lắng đề phòng.
Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng nói: “Ngươi không muốn biến hôn lễ trở thành một trò khôi hài chứ?”.
Quân Ly từ chối cho ý kiến, hắn cũng không để ý trước hôn lễ nhìn trò hay.
Thấy hắn không định ngăn cản, Hoàng Bắc Nguyệt định cắt ngang, đang muốn mở miệng, nhưng Mạnh Kỳ Thiên vươn tay bắt được Mặc Liên, mang giọng nói cười thản nhiên nói: “Hôm nay là hôn lễ của Quân Ly các hạ, có chuyện riêng thì chờ hôn lễ chấm dứt thì giải quyết đi.”
Mặc Liên rõ ràng không cam lòng, loại sát khí ác lạnh này khiến Tống Mịch cũng nhíu mi một chút, trong mắt vẻ bi thương cùng trào phúng chợt lóe qua.
Tuy nhiên Mạnh Kỳ Thiên nói để Mặc Liên dừng lại động tác, áp chế một chút tức giận trong lòng, hắn lập tức xoay người, bước nhanh khỏi đại điện.
Thiên đại Đông nhi nhìn sắc mặt Mạnh Kỳ Thiên, gặp hắn khẽ gật đầu liền lập tức đuổi theo Mặc Liên đi ra ngoài.
Một hồi đại chiến sắp bộc phát được dẹp loạn như vậy, mọi người thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng hơi thất vọng nho nhỏ.
Mạnh Kỳ Thiên đi tới trước mặt Tống Mịch, mỉm cười thấp giọng nói với hắn, giọng nói ép quá thấp, bởi vậy người chung quanh không nghe được gì.
Ngoài Đại điện, trong rừng hoa đào.
“Mặc Liên!” Thiên đại Đông nhi thật vất vả mới nhìn được Mặc Liên, không dám trì hoãn, lập tức đuổi theo.
Mặc Liên không xoay người, đứng dưới một gốc cây nhiều loại hoa gấm, bóng người đen như mực cô tuyệt so với đám hoa có vẻ không ăn ý.
Nhìn bóng lưng hắn trầm mặc, Thiên đại Đông nhi thở dài một tiếng, nói: “Hắn đúng là khắc chế ngươi, trước mắt bao người dù sao hắn cũng là…”
“Ừ.” Không cần tiếp tục nghe, cũng biết nàng muốn nói gì.
Tống Mịch là phụ thân của hắn, nếu hắn ra tay, chẳng khác nào g.i.ế.c cha, đại nghịch bất đạo, người vốn coi hắn là dã thú sẽ càng chứng minh được ý nghĩ trong lòng, cảm giác hắn chính là dã thú g.i.ế.c người.
“Ta biết trong lòng ngươi suy nghĩ cái gì.” Thiên đại Đông nhi đi tới bên cạnh hắn, ngẩng đầu nhìn một bên mặt tái nhợt,“Hắn khiến ngươi phạm sai lầm quá lớn, bởi vậy ngươi không thể tha thứ, cho dù hắn là phụ thân của ngươi, ngươi cũng không bỏ qua.”
Mặc Liên kháng cự quay đi, không muốn tiếp tục nghe.
Song, thiên đại Đông nhi cũng không để ý hắn kháng cự, vẫn tiếp tục nói.
“Mặc Liên, ngươi đang chơi với lửa, thánh quân nói rất đúng, cho dù ngươi cường đại, ở trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi cũng chỉ là bươm bướm dập lửa. Ngươi cứ thế sẽ bị nàng hủy diệt !”
“Không muốn nghe.” Mặc Liên nói ra ba chữ đơn điệu, rõ ràng rất tức giận, nhưng lại khắc chế chính mình không nên phát hỏa.
“Ngươi như vậy đáng giá không?!” Thiên đại Đông nhi đau lòng nói, nàng cũng cảm động lây với cảm giác Mặc Liên lúc này.
Bọn họ đều ôm hy vọng quá lớn với một người, nhưng cuối cùng lại phát hiện người kia không phải ánh mặt trời thực sự, nàng chỉ như ánh trăng in bóng trong nước mà thôi.
Nàng giả dối, xa xôi không với tới được!
Mặc Liên trầm mặc không nói lời nào, hắn luôn luôn ít nói, lúc trầm mặc, bình thường đại biểu chấp nhận.
Thiên đại Đông nhi không thể làm gì khác hơn là nhìn hắn, vì cảm giác hắn cuồng dại không đáng, đau lòng vì sự cố chấp của hắn.
Trước kia không ở chung nên không rõ, hiện tại mới biết, cảm tình Mặc Liên rất đơn độc, hắn cả người, cả đời này, chỉ có một phần cảm tình, cho đi mà không nhận lại được.
Hắn đơn thuần không biết, cố chấp mà không muốn tự kềm chế, hung tàn nhưng lại vẫn có lương tri.
Một người như vậy, lúc đáng sợ rất đáng sợ, lúc đáng thương rất đáng thương.
Gặp hắn ngu xuất mất khôn, thiên đại Đông nhi còn muốn khuyên bảo hắn, nhưng chợt phát hiện chung quanh hào khí bất thường, quay đầu nhìn, chính nàng cũng ngẩn ngơ.
Chung quanh hoa đào chập chờn, cánh hoa rơi xuống như mưa phùn.
Hai bóng người tuyết trắng trước sau xuất hiện, một dung nhan khuynh quốc khuynh thành, tuyệt sắc làm cho cánh hoa cũng thất sắc, đúng là Phong Liên Dực, mà tên còn lại âm trầm quỷ dị, vẻ mặt đồ đằng là Lệ Tà.
Tu La vương tự mình đến đây, nhìn thấy bóng dáng bọn họ, không ít người cũng lựa chọn trầm mặc, chỉ yên lặng nhìn bọn họ vào đại điện.
Mặc Liên cũng quay sang nhìn, ánh mắt chợt lóe, liền chuyển mắt, trầm mặc nhìn chỗ khác.
Thiên đại Đông nhi khẽ c.ắ.n môi, rốt cuộc nhẫn tâm nói: “Nhìn thấy không, đó mới là người nàng ấy thích, vì hắn thà hi sinh mạng sống, trong lòng nàng ấy chỉ có hắn, không có ngươi.”
Mặc Liên xoay người tránh ra, đi vào trong sương khói, trong bụi hoa giấu chính mình đi.
Nhìn bóng dáng tiêu điều, Thiên đại Đông nhi cảm giác bất an, chính mình nói lời quá nặng, hắn bề ngoài cường đại, nhưng trong lòng không nhất định cứng như thép.
“Xin lỗi.” Nàng nhẹ giọng nói với bóng người mờ mịt trong sương mù.
Mặc Liên hơi lắc đầu, lúc này, trong đại điện tấu vang lên tiếng nhạc vui, hôn lễ bắt đầu rồi.
