Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 693 Lấy Được Vương Tỉ
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:25
Hoàng Bắc Nguyệt không nói, nếu ở trước kia loại chuyện này nàng sẽ không để ý, chuyện trai gái này rất bình thường. Một sát thủ xuất sắc đúng là không nên quan tâm điều này.
Khi đó, đại khái trong lòng không có ai, hơn nữa, cũng không có ý nghĩ vì bất kỳ kẻ nào thủ thân như ngọc, cho nên mới có thể không sao cả.
“Ta nghĩ ngươi vì nước Nam Dực có thật bỏ qua hết thảy hay không.” Quân Ly châm chọc cười, đứng dậy, sửa sang quần áo.
“Ai nói ta không thể?” Hít sâu một hơi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng chậm rãi ngồi xuống, quỳ trên giường, hai tay khoát lên vai hắn, chủ động tiếp cận hôn môi hắn.
Hắn giật mình, nàng rời môi hắn, môi đỏ mọng diêm dúa lẳng lơ, ánh mắt mê ly, hết thảy đúng là hấp dẫn.
Hắn là ma, tâm đã thành ma có thể kiên cố, nhưng nhìn thấy mắt nàng như thế, hết thảy cũng sụp đổ tan tành.
Ôm thắt lưng của nàng, bắt c.h.ặ.t môi của nàng, lần nữa đè nàng xuống, rèm mạn đỏ thẫm theo tay hắn vung lên mà hạ xuống.
Trong bóng dáng m.ô.n.g lung, hắn tràn ngập khát vọng, bóng dáng có chút phập phồng, ôm lưỡi của nàng cướp đoạt, động tác từ từ nhu chậm, cái loại ôn nhu đột nhiên khiến hắn có ảo giác hoảng hốt.
Phảng phất là thâm cốc hoa đào nở rộ, hơi nước tràn ngập trong nhiều loại hoa, hắn đi qua đường nhỏ, nhìn thấy nàng lười biếng ngủ dưới tàng cây, cánh hoa hồng nhạt lãnh đạm rơi xuống thân nàng.
Liên tục huấn luyện quá mệt mỏi, chưa từng nhìn thấy nàng ngủ nhẹ nhàng vui vẻ như vậy, có một cánh hoa nhẹ nhàng xoay tròn dính trên môi nàng.
Hắn giống như ma, không kìm lòng được cúi người cầm cánh hoa lên, không kìm lòng được dùng ngón tay nhẹ nhàng miêu tả hình môi nàng, không kìm lòng được cúi đầu hôn nàng.
Đó là lần đầu tiên, hắn tâm lý thanh tịch bị ma tính chiếm hết, từ đó về sau, ma tính liền nắm c.h.ặ.t hắn, mọc rễ ở đáy lòng, từ từ làm sâu sắc, không thể tự kềm chế.
Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi sao biết được, ngươi là trái tim ma của ta.
Nhẹ cởi la sam, rút giá y đi, chỉ cách một tầng áo lót hơi mỏng, nàng bị hắn ôm vào n.g.ự.c, trên người hắn nóng rực, nàng hít thở nhanh.
Hoàng Bắc Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy hết thảy chỉ là giấc mộng mà thôi, nàng sẽ rất nhanh tỉnh lại.
Trong khát vọng chìm nổi, nam nhân đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, c.ắ.n môi nàng một chút, sau đó nắm tay liền vô lực buông xuống giường.
Khóe môi mang theo m.á.u, chậm rãi cười khẽ, Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng nâng tay đẩy hắn ra, chính mình cũng ngồi xuống.
Quân Ly mặc áo ngủ bằng gấm thượng, thở hổn hển nặng nề, giọng nói trầm thấp thống khổ: “Ngươi hạ độc…”
“Độc nhất là lòng đàn bà, ngươi chưa nghe nói qua sao?” Hoàng Bắc Nguyệt kéo y phục trên người, cười nhẹ với hắn sau đó kéo tay hắn.
Tay Quân Ly thon dài hữu lực, xinh đẹp như b.úp măng, Hoàng Bắc Nguyệt dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve nạp giới trên ngón trỏ.
“Quân Ly, ngươi làm rất nhiều việc sai, tuy nhiên có một câu ngươi nói đúng, một người phụ nữ, có thể không uổng người nào lật úp thiên hạ, thân nàng chính là v.ũ k.h.í trí mạng, hồng nhan họa thủy, cho tới bây giờ nam nhân cũng không chạy thoát!”
“Ngươi cũng tính kế tốt lắm……” Quân Ly vô lực cười khẩy.
“Ta biết ngươi đã rời núi lửa dưới nước Nam Dực đi, ta cũng gả cho ngươi, chúng ta hoàn thành giao dịch, còn lại đều bằng bản lãnh đòi lấy!”
“Được!” Quân Ly lạnh lùng nói “Ngươi muốn Vương Tỉ, dùng chính năng lực của ngươi đi”
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, nhìn nạp giới trên ngón tay hắn, ngưng mắt suy nghĩ sâu xa.
Nạp giới cùng linh hồn ký khế ước, không có lực linh hồn người nọ, không thể mở ra.
Ngón tay nàng động nhẹ vào nạp giới, một nụ cười hiện lên.
“Ta không đoán sai thì nạp giới này là của Hiên Viên Vấn Thiên, mà hắn là từ Hiên Viên Cẩn kế thừa.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, trên ngón tay, một chút nguyên khí màu đen chậm rãi dũng mãnh vào nạp giới Quân Ly.
Sắc mặt bình tĩnh của hắn rốt cuộc có chút d.a.o động, muốn rút tay về nhưng màu đen nồng nặc đã tiến vào trong nạp giới.
Nạp giới mặc dù lấy lực linh hồn ký khế ước, tuy nhiên nạp giới cao cấp rất thưa thớt, bởi vậy trong truyền thừa nạp giới còn có quy tắc kế thừa.
Nếu một vị cao thủ qua đời, nạp giới của hắn có thể để người khác kế thừa, nhưng trong nạp giới vẫn có khí tức linh hồn hắn.
Có một số lính đ.á.n.h thuê hắc ám sẽ lợi dụng cấm thuật mạnh mẽ mở ra nạp giới, đoạt bảo tàng bên trong, tuy nhiên loại thủ đoạn này cũng phải trả giá lớn.
Lúc nàng bắt đầu đụng tới nạp giới Quân Ly đã cảm giác trong phù nguyên, từ nguyên khí màu đen lấy được từ trong cơ thể Thiên Quỳ d.a.o động khác thường.
Nàng biết màu đen là nguyên khí Hiên Viên Cẩn, bởi vậy mới có thể đưa ra phán đoán như vậy.
Hiện tại xem ra phán đoán của nàng là chính xác !
Nguyên khí Màu đen dũng mãnh vào, tinh thần lực của nàng cũng theo vào nạp giới của Quân Ly, trong không gian vô số trân bảo rực rỡ muôn màu, có một ít d.ư.ợ.c liệu trân quý nàng chỉ thấy trên sách cũng tùy ý đặt ở trong.
Hoàng Bắc Nguyệt vừa tìm kiếm Vương Tỉ, vừa không quên nhân lúc cháy nhà hôi của một phen, coi như bồi thường vì thất thân cho hắn đi!
Ý niệm vừa động, trong nháy mắt bắt được Vương Tỉ, đột nhiên cảm giác một sức mạnh hung hãn tiến vào nạp giới!
Nàng thầm nghĩ không tốt, nàng sắp đặt độc d.ư.ợ.c không có tác dụng lâu với Quân Ly, sợ rằng hắn muốn khôi phục!
Ôm Vương Tỉ liền lập tức rời khỏi nạp giới, nếu hắn mạnh mẽ phong bế nạp giới, nàng sẽ bị giam ở bên trong không ra được !
Quân Ly quẩy người một cái, cả người xụi lơ vô lực, nhưng ngón tay hết sức bắt được nàng: “Ta sẽ không bỏ qua ngươi!”
“Những lời này ta giữ nguyên trả lại cho ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt bắt được tay hắn, hung hăng đẩy ra, mặc quần áo vào, liếc nhìn vết thương trên người hắn, không đành lòng nhìn thẳng, kiên quyết đứng lên rời đi.
Đi tới bên cạnh bình phong, chợt nghe phía sau tiếng nói trầm thấp của hắn: “Ta muốn ngươi một câu, ngươi có từng động tâm với ta hay không?”
“Không!” Trả lời dứt khoát lưu loát, không hề do dự nửa giây.
Nam nhân trên giường môi tái nhợt, nhưng vẫn kiên trì hỏi: “Trước kia cũng không sao?”
“Không!”
“Được……” Quân Ly thấp giọng nói “Ta sau này cũng không cần nương tay với ngươi nữa.”
“Yên tâm, ta cũng sẽ không nương tay!” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu, trầm mặc chốc lát mới nói :“Năm năm ở đây, ta rất cảm kích sư phụ ta, đáng tiếc ngươi không phải là hắn!”
Nói xong nàng bước ra ngoài.
Trong động phòng bừa bộn, hoa nến đột nhiên chập chờn, không biết gió từ đâu thổi tới làm tắt ngọn nến, cả phòng chìm vào bóng tối.
Bóng tối yên tĩnh không hề có ánh sáng, bóng tối từ bốn phương tám hướng vây quanh lại.
Một tiếng cười khẩy tà ác vang lên trong bóng đêm.
Bên ngoài đã không còn hiện trường hôn lễ vui mừng náo nhiệt, tất cả đèn l.ồ.ng đỏ treo cao ở hành lang đều bị thổi rơi trên mặt đất, hoa đào trong cốc rơi xuống lẫn vào trong đất bùn.
Đầy đất hỗn độn, như hiện trường sau một hồi đại chiến.
Trong thâm cốc, khắp nơi đều là tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết, khẳng định có không ít linh thú cùng thần thú cao cấp đã vây quanh!
Hoàng Bắc Nguyệt vừa sửa sang lại quần áo vừa chạy ra.
