Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 702 Thiên Hạ Chia Làm Bốn

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:26

Chiến Dã lại càng không cần phải nói, ả ngày xưa với thân phận Hồng Liên gây ra không ít chuyện, Chiến Dã ngoài chán ghét ra cũng không có bất cứ cảm tình nào.

Các nô tài nhìn thấy các chủ t.ử đều thái độ như vậy nên cũng chẳng có sắc mặt tốt với ả.

Mà nực cười chính là trong cả hoàng tộc nước Nam Dực, duy nhất đối xử không tệ với ả lại là Bắc Nguyệt quận chúa.

Tuy lý do chủ yếu là vì Bắc Nguyệt quận chúa bản tính mềm yếu thiện lương, đối xử với ai cũng vậy, nhưng ngẫu nhiên quan tâm cũng khiến Hồng Liên có một cảm giác m.ô.n.g lung là người một nhà.

Vừa rồi cảm giác được khí tức Mặc Liên nên lặng lẽ chạy khỏi khu vực săn b.ắ.n, hiện tại cũng chỉ có thể len lén chạy trở về.

Hoàng thượng gần đây tinh thần rất kém cỏi, tới đây cũng chỉ có thể nhìn các vị hoàng t.ử hoàng tôn ở khu vực săn b.ắ.n bày ra tư thế oai hùng, còn hắn cùng tần phi nghỉ tạm trên khán đài và tán dóc.

Phần lớn chuyện triều chính đều giao cho thái t.ử Chiến Dã.

Nhưng hai ngày trước, Chiến Dã đột nhiên biến mất, không nói cho bất kỳ ai biết hắn đi đâu.

Chuyện này hoàng hậu cùng một ít đại thần ủng hộ thái t.ử lo lắng, tin tức này bị bọn họ lén gạt đi, ngay cả Hoàng thượng cũng không biết.

Hoàng thượng sa vào t.ửu sắc, không chú ý tới thân thể chính mình, sức khỏe ngày càng sa sút, mắt thấy hắn dần dần buông quyền, giao cho thái t.ử Chiến Dã, lúc này đúng là thời cơ tốt nhất, nhưng thái t.ử điện hạ biến mất…

Nghi phi cùng Kính vương nhìn chằm chằm tới! Hoàng thượng nhiều con nối dõi như vậy, ai cũng mơ ước ngôi vị hoàng đế, giờ phút này để lộ một ít tin tức, tất cả cũng sẽ gặp nạn.

Hồng Liên thân thủ lợi hại, không kinh động bất kỳ kẻ nào trong bãi săn, đi lên khán đài, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Nghi phi ở bên người hoàng hậu nói gì đó, sắc mặt hoàng hậu rất khó coi.

Ả vội vã đi qua, chưa tới gần chỉ nghe Nghi phi thời khắc đó cao giọng nói: “Thái t.ử điện hạ còn không đăng cơ đã bận rộn như thế, hôm nay Hoàng thượng hiếm khi vui vẻ mà cũng không đi ra bộc lộ tài năng.”

Hoàng thượng quay đầu nói: “Đúng vậy, vài ngày không gặp Chiến Dã, gọi hắn đến đây đi”.

“Hoàng thượng, ngài không phải không biết, tính tình Chiến Dã cho tới bây giờ cũng không thích những hoạt động này, hắn giờ phút này sợ rằng ở trong quân, sẽ thỉnh an Hoàng thượng sau.”

Hoàng hậu dịu dàng nói, Nghi phi vừa nghe liền cười nói: “Trong số những Hoàng hoàng t.ử của hoàng thượng, thái t.ử điện hạ thông minh cần mẫn nhất, biết tạo uy vọng trong quân, mượn lòng người.”

Lời này có ý khác, ai nghe cũng cảm nhận được ý vị trong đó.

Hai tay Hoàng thượng họp lại trong tay áo bào rộng thùng thình, nhắm nửa con mắt không mở miệng, thiên uy khó dò, không ai biết Hoàng thượng đang suy nghĩ cái gì.

Hoàng hậu c.ắ.n môi, thầm hận Nghi phi nhân cơ hội đến chia rẽ, nữ nhân này…

“Nghi phi nương nương nói rất đúng, hoàng huynh từ nhỏ kiên định cố gắng hơn so với người khác, điều này quá rõ ràng, cũng không hề khoa trương, nhưng Kính vương điện hạ nghe nói ngày hôm trước bởi vì một ca cơ mà cùng Nhị công t.ử của gia tộc Bố Cát Nhĩ náo loạn một hồi, đả thương người khác.”

Giọng nói thanh thúy của Hồng Liên đột nhiên vang lên, không biết khi nào ả đã đứng ở phía sau Nghi phi, vừa cất tiếng đã dọa Nghi phi sợ đến mức hô nhỏ một tiếng.

Nhìn thấy bà ta phản ứng như thế, Hồng Liên cười khẩy: “Hồng Liên luôn luôn ngây thơ với chính sự, nhưng hiện tại nước Bắc Diệu bắt đầu như hổ rình mồi, Kính vương điện hạ sau lưng đắc tội với gia tộc Bố Cát Nhĩ, thật không thỏa đáng?”

Sắc mặt Nghi phi rất khó coi, hoàng hậu liếc Hồng Liên một cái, sắc mặt thoáng hoà hoãn.

Hoàng thượng mở to mắt nói: “Kì Thái gần đây khiến Trẫm rất thất vọng, truyền lệnh để hắn đi biên quan, không có lệnh của Trẫm cũng đừng trở về.”

“Hoàng thượng!” Nghi phi cực kỳ hoảng sợ, nàng chỉ có một đứa con trai này!

Hồng Liên cười khẩy, Nghi phi cùng Kính vương không đủ hiểu chuyện, Hoàng thượng sủng ái Bắc Nguyệt quận chúa như vậy, mà hiện tại Bắc Nguyệt quận chúa gả cho Lạc Lạc, lấy tâm tư của hoàng thượng, tự nhiên thiên vị giúp đỡ Bắc Nguyệt quận chúa.

Ở trong lòng Hoàng thượng, tất cả con trai con gái cộng lại cũng không bằng một phần của Bắc Nguyệt quận chúa.

Bây giờ bọn họ còn dám đắc tội với Gia tộc Bố Cát Nhĩ chẳng khác gì muốn c.h.ế.t sao?

Hoàng thượng mất hứng, lạnh lùng vung tay lên, không để ý tới Nghi phi, để cung nhân dìu đỡ trở về hành cung nghỉ ngơi.

Trước khi đi Nghi phi trừng mắt Hồng Liên một cái, vừa tức vừa giận rời đi.

“Ngươi thật thông minh.” Hoàng hậu thản nhiên nói một câu.

“Bà ta coi thường mẫu hậu cùng hoàng huynh, chính là coi thường ta, ta sao có thể ngồi yên không can thiệp?” Hồng Liên cười nói.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của ả, hoàng hậu ngẩn ra, không muốn nhìn khuôn mặt, nhưng trong lòng vì quan hệ huyết thống mà có chút động dung.

Bà biết bà đối xử với Hồng Liên cũng không tốt, Chiến Dã cũng như thế, chính vì vậy nên trong lòng mới khó chịu như bị dày vò.

“Mẫu hậu, ngươi lo lắng hoàng huynh phải không?” Nhìn thấy hoàng hậu đầy vẻ lo lắng, Hồng Liên liền hỏi.

Chuyện của Chiến Dã, Hồng Liên cũng biết.

Hoàng hậu thở dài một tiếng: “Không biết hắn đi đâu, không nói một tiếng đã không thấy tăm hơi…”

“Mẫu hậu đừng lo lắng, ta đi tìm hoàng huynh, nhất định đem hắn trở về.”

Hoàng hậu bất ngờ nhìn Hồng Liên, hồi lâu mới tiêu tan một ít áy náy trong lòng, kéo tay Hồng Liên cầm c.h.ặ.t “Đứa trẻ ngoan.”

Hồng Liên hạ mắt cười cười, buông tay hoàng hậu ra, xoay người rời đi.

Vừa xoay người, nụ cười dần dần lạnh.

Đứa trẻ ngoan… lần đầu tiên có người nói nàng “tốt”, đáng tiếc nghĩ một đằng nói một nẻo.

Sau giờ ngọ, ánh chiều tà đọng ngoài cửa sổ, từng ánh hào quang mê ly chiếu trên nóc nhà.

Hai bóng người một trước một sau đi tới khách sạn Vân Lai trong thành, quần áo đẹp đẽ quý giá, bởi vậy đi vào khách điếm, tiểu nhị rất nhiệt tình nghênh đón.

“Hai vị khách quan muốn ở trọ hay ăn cơm?”

Cô gái đi phía trước ném một kim tệ cho tiểu nhị nói :“Trong phòng khách lầu hai có vị khách nhân hẹn gặp, chúng ta tới tìm hắn.”

Tiểu nhị nhận kim tệ, sửng sốt một chút, lúc ngẩng đầu thì hai vị khách nhân đã lên lầu hai.

“Khách quan, để tiểu nhân thông báo một tiếng trước đi!”

“Không cần.” trong một gian phòng khách lầu hai có một thiếu niên tóc vàng đẩy cửa ra, thản nhiên nói một câu với tiểu nhị. Tiểu nhị sửng sốt, dường như chưa từng thấy vị khách nhân này?

Thiếu niên tuấn mỹ tóc vàng nói với một nam một nữ: “Chủ nhân ở bên trong, mời vào.”

Ở Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp rất ít thấy người xinh đẹp tóc vàng, ánh vàng rực rỡ không hề có màu sắc hỗn tạp, da thịt trắng nõn, thiếu niên này thật đúng là tuấn tú đáng yêu.

Cô gái kia hai mắt nhìn hắn khá lâu, Tiểu Hổ thấy thế cười tươi với nàng, lộ ra nụ cười đẹp mắt, lộ ra hai răng Tiểu Hổ.

Đẩy cửa phòng khách đi vào, trong phòng sáng trưng, Hoàng Bắc Nguyệt pha trà ở trong phòng, trà hương bốn phía, cả phòng tràn ngập hương trà khiến kẻ khác ngửi mà vui vẻ thoải mái.

“Trà ngon!” Nam t.ử kia hít sâu một hương trà thơm mà khen.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nói: “Trà thô tục thôi, tại hạ không có đồ vật gì chiêu đãi, để Mạnh Kỳ Thiên các hạ chê cười.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.