Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 720 Chú Ấn Phong

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:27

Nàng mím c.h.ặ.t môi, lẳng lặng nhìn nhau chốc lát, mới thấy đôi môi hồng nhạt của hắn mấp máy, sau đó thì thào nói: “Ngươi rốt cuộc xuất hiện trong mộng của ta, Hoàng Bắc Nguyệt, ta nghĩ ngươi ghét ta tới mức không chịu xuất hiện cả trong giấc mơ của ta chứ.”

“Ta không ghét ngươi.” Trong lòng đau xót, Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, nàng chỉ chán ghét chính mình, chán ghét bản thân, chưa từng chán ghét hắn.

Phong Liên Dực nhếch khóe miệng cười, giơ tay lên, yêu thương vỗ về mặt của nàng, ngón tay êm ái như đang cầm một đồ sứ sợ vỡ.

Không nỡ đ.á.n.h nát, không nỡ chạm vào, như một giấc mộng hư ảo, như sợ thở mạnh một cái sẽ khiến nàng tan biến

Vẻ dịu dàng đã lâu không thấy khiến nàng không nhịn được nữa, đột nhiên nghẹn ngào một tiếng, nằm trong l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn “Sao ngươi có thể không giữ lời chứ? Không phải ngươi nói cho ta một mái nhà sao, tại sao muốn nuốt lời?”

Phong Liên Dực nao nao, vươn tay, ôm nàng thật c.h.ặ.t “Ta không nuốt lời, cho tới bây giờ cũng không.”

“Tên lừa gạt.” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng thì thào, tuy nhiên không sao, lừa gạt thì lừa gạt, nàng chính là thích một tên lừa gạt, cho nên khổ cay đắng ngọt cũng tự gánh chịu.

Hắn thấp giọng thở dài, ôm lưng áo mảnh khảnh của nàng, đột nhiên lật nhào thân thể, đặt nàng ở dưới thân.

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, mê hoặc nhìn hắn, còn chưa rõ dụng ý của hắn, môi đã bị hắn cúi đầu, ra sức bắt lại.

Bá đạo cũng không mất lực độ ôn nhu, từ nhạt đến đậm, từng chút trằn trọc, nàng mở to mắt nhìn hắn, trái tim thình thịch đập mạnh, có chút căng thẳng, còn có chút chờ mong.

Nàng ôm cổ hắn, không cự tuyệt, cũng không phản kháng.

Nếu hắn coi đây là một giấc mộng, như vậy nàng cũng sẽ trở thành một giấc mộng.

Chỉ có ở trong mộng, bọn họ mới có thể tùy tiện ôm nhau không phòng bị, không đột nhiên thù hận đối lập, chính là vô cùng đơn giản ôm nhau một chỗ.

Chờ tỉnh mộng, Dực, ngươi sẽ cười trừ, cảm giác chỉ như giấc mộng hoang đường mà thôi, nàng cũng sẽ cười cười, cất kỹ mọi chuyện dưới đáy lòng.

Chờ lần sau gặp lại vẫn rút đao hướng tới, sống c.h.ế.t không tha.

Đây chính là thứ tốt nhất trong tình yêu chúng ta đi, mặc dù không có quá trình nở hoa, nhưng đã có kết quả ngọt ngào, dù là chỉ là trong mộng.

Nàng nhẹ nhàng tựa vào trước n.g.ự.c hắn, khóe miệng êm ái cười, cam tâm tình nguyện, đâu còn sợ sau này núi đao biển lửa chứ?

Hơi thở nặng nề phập phồng bên tai nàng, Phong Liên Dực nhẹ nhàng liếc nàng một cái, con ngươi nàng vốn trong suốt, giờ phút này hư ảo như bị nhuộm một tầng cảnh trong mơ, xinh đẹp mê ly, nhìn nàng mà suýt quên cả thở.

“Nguyệt, có phải ngươi rất ghét ta như vậy hay không?” Giọng hắn khàn khàn, bị d.ụ.c tình bao phủ càng gợi cảm.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nhẹ: “Ta thích ngươi như vậy, rất thích.”

Hắn ngẩn ra, trong con ngươi màu tím sẫm hiện lên vẻ đau đớn, lập tức cởi xiêm y của nàng, tỉ mỉ hôn nàng.

Xiêm y rơi xuống đất, trên người nàng da tay trắng noãn nhẵn nhụi thành một mảnh trắng tuyết trong mắt hắn, nàng trời sanh tính rộng rãi, trừ trên mặt thì rất ít khi để ý vết sẹo trên người, bởi vậy trên người có mấy vết sẹo mặc dù không nghiêm trọng, nhưng lại hằn rõ so với da tay tuyết trắng khiến Hoàng Bắc Nguyệt ngượng ngùng giơ tay ngăn trở.

Sớm biết có ngày này thì nàng hẳn đã sớm chuẩn bị để diệt trừ vết sẹo, trong mắt hắn, nàng muốn chính mình hoàn mỹ không có khiếm khuyết.

Đặc biệt là chỉ một lần trong mộng này.

Tuy nhiên hiện tại hối hận đã không còn kịp, hắn cúi đầu khẽ hôn vào vết sẹo nhợt nhạt trên vai nàng.

Hắn không thèm để ý nàng có đẹp hay không, nhưng hắn đau lòng.

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt m.ô.n.g lung nhìn hắn, đột nhiên mở hai tay nắm c.h.ặ.t bả vai rắn chắc của hắn, nàng sóng mắt như nước, nồng đậm lông mi che giấu ánh mắt như ẩn như hiện.

Ánh mặt trời mỏng manh sáng rỡ thấu qua cửa sổ, êm ái chiếu vào làn da nàng, hấp dẫn giống như hoa yêu, hắn ngừng thở hai giây, đột nhiên thân thể bắt đầu phát c.h.ặ.t, hô hấp dồn dập, ánh mắt chuyển thành một mảnh tím sẫm.

Da thịt cùng da thịt vừa khít không thể thỏa mãn d.ụ.c vọng của hắn, mềm mại cùng nhẵn nhụi vượt qua tưởng tượng lại khiến hắn khát vọng lâu như vậy…

Hắn bắt đầu tỉ mỉ hôn ở trên người nàng, từ cổ mãi cho đến bụng bóng loáng bằng phẳng, tùy ý đốt lửa.

Đầu lưỡi hắn như mặt nước lạnh lẽo, qua một chỗ cũng làm cho nàng sợ hãi nắm chắc hắn, cố gắng ngẩng đầu, nhưng lại chỉ nhìn thấy gò má hoàn mỹ như yêu của hắn.

Nàng thấp giọng hô:“Dực…”

Sức nóng kỳ dì từ bụng tràn ra, thân thể nàng cảm giác hư không không thể thừa nhận, từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên cảm giác mình lại hư không như thế.

Hư không như vậy chỉ có lấp kín lẫn nhau.

Hắn ngước mắt nhìn nàng thật sâu, rồi sau đó, hai tay cầm eo nhỏ nhắn của nàng, thoáng giơ lên, bắt đầu chậm rãi tiến vào.

Rất sợ thương tổn nàng, động tác hắn rất chậm, mồ hôi từ từ ngưng tụ trên trán, hô hấp cũng càng ngày càng nặng.

Lúc gặp phải chướng ngại, hắn dừng lại, mang theo vài phần đau đớn nhìn nàng, giọng nói trầm khàn như bóng đêm quây quang hắn.

“Hiện tại hối hận vẫn kịp.”

Nàng hơi tò mò tại sao ở trong mộng hắn vẫn lý trí hỏi nàng như vậy, nhưng hy vọng gắn kết với hắn càng sâu trong tay nàng.

Nàng không hối hận, sao hối hận được chứ? Có lẽ cuộc đời này chỉ có một lần thân cận với hắn như vậy.

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt m.ô.n.g lung, gương mặt ửng đỏ, trong con ngươi ngập nước. Ánh mắt hắn bị d.ụ.c tình hành hạ làm khuôn mặt gợi cảm mị hoặc. Sắc đẹp khuynh quốc như vậy khiến thành trì cũng rơi vào tay giặc, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt cố gắng mỉm cười với hắn, mềm mại, dịu ngoan, đó là một khuôn mặt xinh đẹp nhường nào? Tuấn tú, tha thiết ước mơ.

“Dực, hôn ta.”

Hắn cúi đầu ngậm môi nàng, ra sức trằn trọc, đồng thời ưỡn thân…

Nàng hô nhỏ, thân thể căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại.

Hắn nhất thời cứng đờ, không dám cử động nhìn nàng “Rất đau sao?”

Nàng cau mày không nói, c.ắ.n môi, hắn nín thở chờ đợi, hồi lâu mới chịu đựng đau nhức lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào trên vai hắn, hốc mắt đã ươn ướt.

“Không đau, không đau chút nào.” Còn không bằng nàng thương tổn hắn, đau nhức như vậy căn bản không quan trọng.

Hắn hôn nàng, sau đó bắt đầu chậm rãi động tác, không rõ, hắn đã bỏ qua viện ái, sao còn có thể dịu dàng yêu nàng như vậy?

Có lẽ bởi vì ở trong mộng, cho nên bọn họ đều là bộ dáng đồng lòng tốt nhất lúc ban đầu.

Ở trong giấc mộng, mọi chuyện cũng trở nên mơ hồ, chỉ có cảm giác mới chân thật nhất. Khi hắn lần lượt va chạm vào nàng, kiếp trước cùng kiếp này lần lượt đan xen.

Chuyện từng xảy ra, vô số lần bên bờ sống c.h.ế.t, thời khắc nguy cấp, âm mưu đấu đá cũng không phục tồn tại, ngàn vạn năm cũng chỉ trong trong nháy mắt đó.

Chỉ có giờ khắc này là nàng dùng hết hai đời mới chờ tới, hóa ra nàng đợi lâu như vậy……

Tại giao cảnh đoàn tụ, thời khắc liều c.h.ế.t triền miên, Hoàng Bắc Nguyệt ôm thật c.h.ặ.t hắn muốn khóc.

Không phải bởi vì lần đầu tiên đau đớn, mà bởi vì nàng rốt cuộc đem trái tim cùng thân thể hoàn toàn giao cho hắn, mà bọn họ lại không thể ở bên nhau…

Bên trong là điên loan đảo phượng, như keo như sơn, mà bên ngoài ánh mắt Lệ Tà lại u ám nhìn tay của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.